Chú gọi cháu có chuyện
gì?
- À thì hỏi thăm cháu một
chút thôi!
- Chuyện lạ Việt Nam nhá!
- Nghe có ghét ko cơ chứ!
- Chuyện lạ gì đâu. Thế
hôm nay cô bé có muốn đi
ăn nhà hàng cùng chú ko?
- Bộ hôm nay chú trúng
gío sao? - Con bé này,
đúng là càng ngày càng
khó ưa. - Tự dưng mời
cháu đi ăn nhà hàng làm
gì?
- Vậy tưởng cô bé muốn
ăn nên chú mời thôi. Nếu
cô bé ko thích thì để dịp
sau vậy. Chào cô bé nhé!
Tôi cúp máy thật nhanh,
chỉ sợ thêm vài giây nữa
nó đồng ý thì chết. Tôi
chơi nước chặn đòn nó
trước. Để nếu muốn đi ăn
cùng chị nó thì nó sẽ ko
dám đi nữa. Ai bảo tôi mời
nó bảo tôi hâm mà, à ko
trúng gió mới đúng chứ.
Tự hả hê với sự thông minh
của mình, tôi vui cứ như
mở cờ trong bụng.
Còn gần 20 phút nữa mới
tới giờ hẹn. Đúng là tâm
trạng chờ đợi vừa háo hức
vừa nóng ruột. Nghĩ về
Thanh Trúc, tôi phải công
nhận rằng, vẻ bề ngoài của
cô ấy rất đẹp, tính cách lại
dịu dàng nhưng cô ấy thực
sự khó gần hơn tôi tưởng.
Cũng phải thôi, cô ấy đẹp
và tài năng thế chắc xung
quanh cô ấy có nhiều
người theo đuổi lắm, đâu
riêng gì mình tôi. Nghĩ
vậy, tôi chợt cảm thấy
buồn!
Cuối cùng thì kim đồng hồ
cũng chỉ 12h. Và Thanh
Trúc quả đúng giờ, đưa
mắt nhìn ra cửa nhà hàng
tôi thấy Thanh Trúc thanh
lịch và kiêu sa trong bộ
váy công sở. Tóc búi cao
càng khiến cô ấy thêm
đẹp và đoan trang hơn.
Nhưng tôi gần như muốn
té ghế bởi theo sau Thanh
Trúc còn có con nhỏ
Thanh Mai. Nó mặc quần
tụt và áo đồng phục, vai
vẫn còn đeo cặp. Chắc
chắn là nó vừa đi học về.
Nhưng sao nó lại đến đây
cùng Thanh Trúc chứ. Tôi
đã chặn đầu nó thế rồi cơ
mà.
- Anh đợi bọn em lâu
chưa? - "Ko, anh chỉ đợi
mỗi em thôi mà, đâu có
đợi thêm con nhỏ "kì đà
cản mũi" kia."
- À ko! Anh cũng vừa tới
thôi!
- Em ko biết là hôm nay
anh mời cả Thanh Mai đấy,
nó bắt tội em phải quay
ngược đường phi xe đến
trường đón nó.
- Thì hôm nay chú Lâm có
lời mời em đâu nỡ từ chối!
- Nó háy mắt nhìn tôi, trời
ơi con nhỏ đáng ghét kia,
tôi đâu có thèm mời nó
chứ, tôi ko có lòng tốt đó
đâu.
- Chú tưởng là cháu sẽ ko
đến vì cháu bảo chú bị
trúng gió mới mời cháu
mà! - Tôi cố làm nó phải
dơ mặt.
- Thanh Mai em nói thế
sao? - Thanh Trúc quay
sang em mình tỏ rõ vẻ ko
hài lòng.
- Thì tự dưng lại mời em đi
ăn, ko nói rõ là đi cùng
chị thì em mới bảo là
trúng gió chứ! - Nó quay
sang phía tôi. - Vậy có
nghĩa là chú ko hài lòng
khi có sự xuất hiện của
cháu ở đây? Cháu chỉ sợ
chú buồn vì mất công mời
mà cháu lại từ chối! Hoá
ra là cháu nhầm. Vậy cháu
về vậy! - Tôi gần như tím
mặt bởi những gì con nhỏ
đó nói.
- Chú... chú ko hề có ý đó!
- Ai biết đc!
- Thanh Mai!... Anh Lâm,
anh đừng để ý, con bé nó
trêu anh đó! - Trêu ư? Nó
ko trêu đâu, nó đang giết
tôi thì đúng hơn. Dù máu
tôi đã dâng lên đến não
nhưng thôi, tôi phải cố
nhịn nếu ko sẽ sập vào bẫy
của con nhỏ đáng ghét
kia. Nó muốn tôi phải
nóng giận đây mà. Đã thế
tôi phải vui cho nó biết
tay.
- Hì, người lớn ko nên
chấp trẻ con mà! Thanh
Mai này, chú rất muốn
mời cháu đi ăn cùng mà.
Bữa trước thấy cháu ăn
ngon vậy đoán là cháu
thích ăn mấy món ở đây.
Cháu đến là chú vui lắm
đó, đang buồn vì cứ nghĩ
cháu giận chú nên ko
thèm tới.
- Chú có lòng tốt vậy à?
Vậy hôm nay chú có lòng,
cháu xin có dạ!
Thế là lại một buổi đc ăn
cơm cùng Thanh Trúc đã
bị con nhỏ trời đánh - kì
đà cản mũi phá đám! Tôi
chỉ giận là ko làm gì đc nó
bởi sau nó có thần hộ
mệnh là bà chị xinh đẹp
đang ngồi đối diện tôi đây.
Nhìn cô ấy mà tôi càng
giận con nhỏ đáng ghét
kia hơn. Nếu hôm nay nó
ko có ở đây thì tôi đã có
thể chuyện trò vui vẻ với
Thanh Trúc rồi. Ôi sao
ông trời chả thương tôi
vậy, sao cứ cho con nhỏ
ám quẻ tôi suốt thế! Phần 5
Sau bữa trưa hôm trứơc
thất bại, tôi quyết ko chịu
bỏ cuộc, vì tôi biết nếu tôi
bỏ cuộc là đúng ý con nhỏ
Thanh Mai. Tôi gọi điện
cho Thanh Trúc nhưng
nghĩ thế nào tôi lại nhắn
tin cho cô ấy.
- "Chiều nay em có rảnh
ko?"
- "Chiều nay em định đi
mua ít đồ"
- " Vậy à? Hay để anh hộ
tống em đi!"
- "^^. Hì, vậy là vừa đc đi
ô tô mà lại tiết kiệm được
xăng!"
- " Hì, nếu em muốn thì
cho em đi ô tô suốt, anh
sẽ làm tài xế riêng cho
em!"
- " Hì, hôm nay thôi chứ
suốt em ko đi đâu!"
- "Ừ, vậy thế nhá! Chiều
này 2h anh qua đón em!"
- "Vâng".
Đúng 2h tôi có mặt tại nhà
Thanh Trúc, hôm nay ko
phải là chủ nhật, tôi nghĩ
con nhỏ Thanh Mai sẽ ko
có ở nhà vì nó năm nay
cũng 12 rồi chắc phải đi
học thêm dữ lắm. Tôi
xuống xe và bấm chuông.
Một con nhỏ mặc quần
soóc ngắn cũn, với cái áo
phông dài che gần hết,
tóc buộc lệch một bên và
tay vẫn còn đang ngậm
kẹo mút. Nó nhìn tôi cười
cười.