- Chú đến đúng giờ ghê! -
Con nhỏ đó, nó ko đi học.
- Ừ. - Tôi nói và cố cười.
- Chú vào nhà đi. - Tôi
bước vào theo nó. Vào
đến nhà, bà Thanh lại
niềm nở với tôi, mời tôi
ngồi xuống uống nước và
chuyện trò, trong khi đó
con nhỏ chạy biến lên
phòng. Nhìn quanh ko
thấy Thanh Trúc đâu, tôi
đoán là cô ấy đang ở trên
phòng thay đồ lên cũng
ko hỏi gì, vui vẻ tiếp
chuyện "mẹ vợ tương
lai!".
Đúng 15 phút sau, tôi thấy
con nhỏ Thanh Mai đã
thay bộ quần áo khác, cái
quần soóc ngắn giờ được
thay bằng cái quần ngố
ống rộng cùng cái thắt
lưng hình đầu nâu to
tướng và thêm cái áo
phông ngắn. Mái tóc buộc
lệch giờ đc buộc bổng cao,
gọn gàng. Chắc là nó cũng
định đi đâu đấy. Hay là nó
đi học thêm. Đúng rồi.
- Đi thôi chú?
- Đi đâu?
- Thì đi mua đồ ạ!
- Nhưng... chú hẹn đi với
chị Thanh Trúc rồi mà.
- Trời, chị Thanh Trúc còn
phải đi làm việc công ty
mà. Rõ ràng sáng nay chú
nhắn tin rủ cháu đi mà.
- Chú... chú... chú nhắn tin
cho chị Thanh Trúc chứ
đâu nhắn tin cho cháu.
- A! Trời ơi! Cháu lãng trí
quá! Hôm hôm nay mượn
sim chị ấy nhắn tin cho
bạn. Thấy chú nhắn đến cứ
tưởng chú nhắn cho cháu
cơ. Chết rồi, thế ko phải là
chị Thanh Trúc thì chú ko
đưa cháu đi được sao? -
Con nhỏ đúng là kẻ đếu
nhất mà tôi từng biết! Nó
chơi khăm tôi giờ trước
mặt "mẹ vợ" chả lẽ tôi lại
từ chối. Tôi cố mỉm cười.
- Tất nhiên là ko rồi. Ngay
bây giờ đã sẵn sàng hộ
tống quý cô! - Tôi cười mà
cái mặt như sắp khóc.
May thay tôi biết, đằng
sau bà Thanh đang có vẻ
hài lòng lắm. Ít ra thì điều
đó cũng an ủi được tôi
phần nào.
Tôi đưa con nhỏ tới siêu
thị mua sắm. Con bé từ lúc
lên xe đến giờ im lặng đến
dễ sợ. Chỉ tựa đầu lên kính
xe mà ngắm cảnh đường
phố. Ko hiểu sao lần nào
tôi trở nó bằng ô tô cũng
thấy nó như thế. Những
lúc nó sôi động và phá
phách đến ghê gớm nhưng
có nhiều lúc nó lại im lặng
và ngoan ngoãn quá.
Nhưng vừa mới xuống xe
bước vào siêu thị nó đã
trở lại như bình thường.
Nó tung tăng chạy nhảy
khắp nơi. Hết ngó hàng
này lại đến hàng khác
khiến tôi chóng cả mặt.
Lúc này tôi mới để ý, có
rất nhiều thằng con trai
trẻ để ý nó. Ừ thì công
nhận, nhìn con bé tôi cũng
thấy nó khá hồn nhiên
và... thì cũng đẹp. Nhưng
cái nét đẹp khác chị và
mẹ gần như là hoàn toàn.
Nó đẹp theo kiểu rất tự
nhiên, trẻ con và có cái gì
đấy căng đầy nhựa sống
nhưng hoang dã quá.
Trong khi mẹ và chị thì
đẹp theo kiểu quý phải và
kiêu sa - cái đẹp mà mẹ
tôi rất thích. Trong đó có
cả tôi thì phải.
Đang suy nghĩ chợt tôi
giật mình bởi tiếng con
bé.
- Chú! Cháu muốn mua đồ.
- Ừ thì cô bé thích cái gì
thì cứ mua cái đấy.
- Chú trả tiền hả?
- Ừ!
- Hì! Vậy cháu ko khách
sao đâu đấy! - Nói rồi nó
kéo tay tôi đi như bay về
phía mấy cửa hàng bán đồ
"WOMENT". Mặt tôi nóng
đỏ vì có những ánh mắt
của cả nhân viên lẫn
khách hàng toàn là nữ
thôi cứ nhìn tôi một cách
săm soi thực sự. Con bé
thì vẫn hồn nhiên lôi ra
một đống chọn chọn rồi lại
giơ ra trước mặt tôi.
- Cái này đẹp ko chú? -
Tôi chỉ biết đường cười
chữa ngại. Nhưng con bé
vẫn chưa chịu dừng lại. Nó
tiến lại gần tôi, giờ cái áo
chíp ướm vào ngực tôi.
Mọi người cười phá lên.
Tôi giận nóng đỏ mặt. Tôi
toan định bước ra khỏi thì
nó kéo tay tôi lại. - Cháu
mua cho chị Thanh Trúc
mà. Với lại có gì mà phải
ngại. - Rồi nó quay sang
chỗ mấy người vừa cười
tôi. - Bộ các chị thấy buồn
cười lắm khi chồng đi mua
đồ cho vợ sao? Chính các
chị còn thấy đáng cười thì
hỏi sao chẳng bao giờ
được chồng mua đồ tế nhị
cho. - Nó nói xong mà mấy
bà chị em phụ nữ mặt phải
ngượng chín. Con bé bỗng
dưng biến tôi thành một
người chồng lý tưởng mới
sợ chứ. - Chú! Mình mua
tiếp chứ? - Tôi gật đầu cái
"rộp".
Mua đồ nhỏ xong, con nhỏ
lại kéo tôi vào cửa hàng
tạp hoá bán những thứ rất
là tạp hoá và... Nó cười
cười với chị chủ hàng:
- Bán cho chú cháu mấy
bịch băng vệ sinh ạ! - Tôi
gần như té ngửa tại chỗ.
Con bé nó vừa nói cái gì
thế? Mặt tôi vừa nãy còn
rạng rỡ vì "quả dưa bở" nó
tặng tôi ban nãy thì giờ lại
trở về trạng thái nóng đỏ
vì xấu hổ.
Cô chủ cửa hàng khá trẻ
nhìn tôi rồi khẽ cười:
- Anh cần mấy bịch băng
vệ sinh? - Trời ơi, tôi gần
như sắp ko chịu nổi nữa
rồi.
- Khoản chục bịch đi chị!
Chú nhỉ! - Con bé quay
sang tôi cười tươi rói. Tôi
muốn đấm vào mặt nó lắm
rồi. Nhưng chỉ là ý nghĩ
mà thôi.
- Anh cần nhiều thế để làm
gì vậy? - Cô chủ cửa hàng
vẫn ko tha cho tôi.
- Tôi...
- Hì... mua cho vợ mà chị!
Phải ko chú!
- Ừ!
- Chú cháu còn vừa mua
một đống đồ quần lót áo
con cho vợ đây nè! - Nói
rồi nó rút mấy cái đồ đựng
trong hai cái túi to đoành
tôi đang cầm giơ lên cho
chị chủ hàng xem. Làm chị
ấy cười chảy cả nước mắt.
Nó còn hồn nhiền kiễng
chân khoác vai tôi. - Chú
cháu hơi bị chiều vợ đấy!
Ông chồng lý tưởng số 1
nha! - Tôi ko biết là nên
cười hay nên khóc nữa
đây! Tôi đã bị nó đánh gục
rồi. Tôi đã từng tuyên bố
hùng hồn là sẽ cho nó thấy
thế nào là "Vỏ quýt dày
có móng tay nhọn" và giờ
nó đã cho tôi biết "Móng
tay nhọn còn có ngọn
mùng tơi!"