Tôi giật mình bởi tiếng
cười khục khặc đằng sau.
Là cậu Đức. Tự dưng tôi
thấy hơi đỏ mặt. Thể nào
cậu ta cũng mở lời trêu tôi
cho mà xem.
- Sếp... hôm... nay sao...
yêu đời thế? - Cậu ta nói
mà ngắt quãng liên tục chỉ
vì vẫn chưa thể nhịn được
cười. Tôi nghiêm giọng.
- Cậu đừng có mà buôn
cho ai đó nghe. Ai mà biết
chuyện này là tôi xử cậu
đó.
Tưởng làm căng thì cậu ta
sợ, ai dè cậu ta buông một
câu mà tôi gần chết đứng.
- Chuyện sếp có bạn gái cả
công ty biết còn chả sao,
huống chi chuyện sếp hát
dở cỏn con này, chưa kể
mới sáng sớm đã ca dao
vọng cổ rồi. Sếp nhỉ?
- Cậu! Cái gì mà cả công ty
biết hả? - Tôi cố tỏ ra thật
nghiêm nghị.
- sếp bớt nóng, thực ra em
cũng chỉ nhỡ miệng nói với
bà Hường béo, ai ngờ, gặp
đúng điểm mạnh của bà
ấy, thế là bà ấy vặn hết
công suất lan tin cho cả
tổng công ty. Hì... cũng
may là chẳng ai tin.
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Phải rồi, ai mà tin đc Lâm
- công việc như tôi mà lại
có bạn gái chứ, dù bề
ngoài tôi cực ổn và cũng
là một đích ngắm lớn của
khối nàng. Tôi ko phải tự
khen đâu đó. Mọi người
nói với tôi thế mà.
- Sếp, thế nào rồi ạ?
- Thế nào là thế nào?
- Thì cô Thanh Trúc của
sếp ý. - Thanh Trúc gì của
tôi chứ? Nghe cậu ta nói
mà cứ như tôi có đc người
ta rồi ko bằng.
- Cũng chưa tiến triển gì
nhiều lắm. - Tôi vẫn cố
giấu.
- Sếp ko phải giấu em. Vừa
đến đã thấy sếp mặt mày
rạng rỡ thế. Em cá là sếp
và cô Thanh Trúc đấy hôm
qua khá là thân mật đúng
ko? Hoặc ít ra sếp cũng đc
gặp gỡ nc nhiều với cô ấy. -
Cái thằng này. Cứ như là
cái gì nó cũng biết ý. Nó
đúng là cái thằng dày dặn
tình trường. Tôi khẽ gật
đầu cười. - Em biết mà.
- Nhưng tôi và cô ấy vẫn
chưa thân thiết lắm.
- Thì rồi sẽ thân thiết chứ
sao!
Và tôi lại trở thành một
tín đồ trung thành của
nghệ thuật cua gái -
Thành Đức. Bước 1: gửi
thông điệp yêu thương.
Thế là ngay lập tức, hoa
hồng đính kèm thiệp
"chúc ngày mới" được gửi
đến người đẹp Thanh
Trúc. Nhưng hơi kém may
mắn, tôi chỉ nhận lại đc
vẻn vẹn một tin nhắn:
"Cám ơn anh". Và mới chỉ
gửi hoa có được 3 ngày thì
tôi đã nhận được sự đáp
trả gửi đến thẳng công ty
thay vì giống tôi gửi đến
tận nhà. Cũng là một bó
hoa nhé, tôi sung sướng
nhưng niềm vui chưa đc
mấy phút đã bị dập tắt ko
thương tiếc. Bởi ngựời gửi
hoa chẳng phải là Thanh
Trúc mà là nhỏ Thanh Mai
đáng ghét. Tấm thiệp nó
đính kèm vỏn vẹn mấy
dòng chữ: "Chú định làm
rác nhà cháu đến bao giờ?
Chị cháu ko thích hoa
hồng. Bị dị ứng đó!"
Bước 1 thất bại, tôi chuyển
sang bước 2: Tin nhắn
ngày mới. Mỗi sáng thức
dậy, công việc đầu tiên
của tôi trước khi xuống
giường là vớ lấy cái điện
thoại và hì hục với những
mẩu tin nhắn mà cả đêm,
trong mơ cũng lẩm nhẩm,
cố nghĩ nát óc để có đc
một tin nhắn thật hay cho
ngày mai. Khá khẩm hơn
lần trước, tôi nhận đc một
cái mặt cười "^^". Nhưng
cũng chỉ đc có 2, 3 hôm
tôi lại nhận đc một cái tin
nhắn từ một số máy lạ.
"Chú định làm cái đồng hồ
phá đám giấc ngủ của hai
chị em cháu đến bao gìơ
thế?" Tôi đến khóc cũng
ko khóc nổi. Con bé - kẻ
thù của tôi, nó đã trở về
rồi!
Dù kế hoạch 2 bước đầu
tiên của "nghệ thuật cua
gái - Thành Đức" đã thất
bại, nhưng đừng hòng tôi
chịu đầu hàng. Cái con bé
Thanh Trúc kia, đừng
tưởng nó là "em vợ"
tương lai của tôi mà tôi sợ
nhé. Ko đâu, tôi sẽ cho nó
phải nhớ đến câu: "Vỏ
quýt dày có móng tay
nhọn"!
- Alo, Thanh Trúc à, anh
muốn mời lại em bữa trưa
đc chứ? Lần trước em còn
chưa ăn đc gì nhiều mà!
- Trưa nay ạ? Em công
việc cũng đang nhiều.
Nhưng thôi thế cũng
được. Vậy lại chỗ cũ hả
anh!
- Ừ.
- Vâng, vậy hẹn trưa gặp
lại anh nhé! - Cô ấy cúp
máy trong khi tôi chưa
kịp nói thêm câu gì. Tiếc
thật, duy nhất chỉ có mỗi
một lần đc nc điện thoại
gần một tiếng đồng hồ với
cô ấy còn đâu, tôi và cô ấy
chỉ nói chuyện đc dăm ba
câu là y như rằng "cuộc
đàm thoại của bạn" đã kết
thúc. Nhưng thôi, trưa
nay tôi lại đc gặp trực tiếp
cô ấy mà. Như vậy cũng
tuyệt lắm rồi!
Tôi đến nhà hàng cũng
khá sớm. Trong lúc ngồi
chờ Thanh Trúc tôi chợt
nhớ tới con nhỏ Thanh
Mai, ko khéo hôm nay nó
lại nhõng nhẽo đòi bám
đuôi theo chị nó đến đây
phá đám tôi thì chết. Nghĩ
vậy, tôi mở máy tìm số
điện thoại nó rồi ấn gọi.
Đầu dây bên kia cái giọng
đành hanh ko lẫn đi đâu
đc: