Nhưng... anh ta phải giữ
lại hạnh phúc của mình
bằng cách nào? Lạy chúa!
Anh ấy cần chúa giúp!
Sáng. Phiên toà li dị mở.
Mọi người, tất cả bạn bè
và ngươì thân đều đến dự.
8h.
9h.
9h15'
9h20'
Mọi người nhốn nháo. Bởi.
Người chồng vẫn chưa
xuất hiện trong phiên toà
li dị!
10h.
10h30'. Tiếng trẻ con khóc
bất chợt vang lên. Ko ai
có thể dỗ đc nó.
11h.
- Phiên toà... - Bà Thẩm
phán vừa cất tiếng, cánh
cửa phiên toà chợt mở ra.
Mọi người giật mình. Một
dàn nhạc xuất hiện. Đi trc
là những cô bé mặc váy
thiên thần với những rỏ
cánh hoa hồng trên tay.
Những cánh hoa đỏ thắm
bay khắp phòng. Tiếng
nhạc vang lên. Tiếng đứa
bé vẫn khóc. Một giọng
hát đàn ông vang lên từ
phía sau cùng. Đứa bé im
bặt và hình như bà ngoại
thấy nó mỉm cười.
"Nhìn trăng khuya nhớ
đến những ngày đôi ta có
nhau.
Bao nhiêu giấc mơ tan
thành mây khói.
Giờ câu yêu phôi pha cũng
chỉ vì ta quá khờ.
Biến yêu thương nay
thành bao khổ đau.
Ngày em ra đi cũng là
thời gian mưa rất nhiều.
Khi bao nhớ nhung nay
càng nhung nhớ.
Giờ nước mắt chia ly lại
làm cuộc đời ta đớn đau.
Cố níu dĩ vãng nay còn
đâu
Cuộc đời lầm lỗi anh đây
vẫn mong xin lỗi người.
Dù rằng giờ đây anh với
em chẳng còn là gì.
Trong tim anh giờ trái
đắng, còn lại 1 mình sâu
lắng.
Cuộc đời đã mất khi bao
yêu thương mình đã cố."
Những cánh hoa hồng
mềm như nhung vương
khắp trên nền đất. Một cô
bé thiên thần tiến đến chỗ
vợ tôi, mỉm cười thật tươi
và trao cho cô ấy vòng kết
hoa đội đầu.
Mọi người vẫn ngơ ngác.
Dàn nhạc và những cô bé
thiên thần từ từ dãn ra hai
bên. Chàng trai với vòng
hoa kết đội đầu đi trong
tiếng nhạc du dương và
những cánh hoa hồng nhẹ
tung bay. Chàng vẫn hát.
Giọng hát mà từ trước đến
giờ chỉ hát cho người mình
yêu. "Chỉ 1 lần cuối anh
vẫn muốn nói... xin... lỗi...
người!"
Câu hát chợt dừng ở đó.
Mọi người ngỡ ngàng nhận
ra anh chàng đó là người
chồng đến muộn. Tôi bước
đến chỗ vợ. Cô ấy nhìn tôi
ko giấu nổi sự kinh ngạc
pha chút gì đó giận dữ.
Giận dữ vì tôi đến muộn, vì
tôi bắt bao nhiêu người
phải chờ.
- Thanh Mai! Em hỏi anh
có nhớ kỉ niệm ngày xưa
ko? Vậy thì anh trả lời.
Anh ko muốn nhớ! Nhưng
anh ko thể làm đc. Mẹ bảo
anh hãy đặt tay lên ngực
hỏi con tim mình. Anh đã
hỏi và nó nói: Nó ko thể
đập nếu thiếu nhịp đập của
trái tim em. Nó ko thể
sống mà thiếu em. Và nó
cần em!
Cô ấy vẫn đứng im. Nước
mắt chợt lăn một vệt dài.
Cô ấy nhìn tôi, đôi mắt ko
hề chớp. Vẫn như ngày
nào, tôi đưa tay lau nước
mắt cho vợ. Cô ấy vẫn lặng
im, đôi mắt vẫn nhìn tôi,
thật gần, thật kĩ. Nhưng
nước mắt vẫn rơi. Khuôn
mặt ướt lệ. Tôi nắm lấy tay
cô ấy. Một cái giật mình
nhỏ. Nhưng rồi đồi tay ấy
vẫn nằm yên trong đôi tay
tôi, ấm áp, cái vị ấm áp
mà từ rất lâu tôi đã đánh
mất. Nắm chắc bàn tay
người con gái mình yêu,
tôi ngước lên bà thẩm
phản, rõng rạc:
- Tôi ko li dị! Tôi ko muốn
rời xa vợ tôi và con gái
tôi!
Cả hội trường ồ lên. Thanh
Mai nhìn tôi, giật tay ra
khỏi tay tôi. Nứơc mắt cô
ấy lại chảy dài. Cô ấy mím
chặt đôi môi cố ngăn ko
cho tiếng nấc bật ra
ngoài.
- Vợ ơi! Hãy về với anh!
Anh yêu em!
Tôi nhớ như in tiếng vỗ
tay to nhất mà tôi từng
biết. Mẹ nhìn tôi mỉm
cười.
- Sao còn chưa ôm anh
hả?
- Gì?
- Ko ôm là anh...
- Anh làm sao?
- Thì anh bế chứ sao!
Nói rồi tôi đưa tay bế
bổng người con gái mình
yêu.
- Anh làm cái gì thế? Thả
em xuống đi. Mọi người
đang cười đó!
- Họ đang mừng vui cùng
chúng ta đấy!
- Mừng vui cái gì? Ai đã
đồng ý trở về với anh hả?
- Kệ anh cứ bắt về đấy!
- Em sẽ kiện anh tội bắt
cóc!
- Đâu có, anh cướp trước
mặt mọi người mà!
-...
Gìơ đây cô ấy đã nằm gọn
trong vòng tay tôi rồi. Tôi
siết chặt cô ấy vào lòng
mình. Từ giây phút này tôi
sẽ giữ chặt cô ấy bằng tình
yêu, sự quan tâm và cả
lòng vị tha. Có lẽ bạn sẽ
bảo tôi có ngu ngốc ko khi
chấp nhận một gia đình với
người vợ lầm lỡ và người
con ko máu mủ! Nhưng
tôi thà sống trong sự
khoan dung và lòng vị tha
để đc sống bên người
mình yêu. Hơn là cố chấp
để rồi phải hối hận. Lệ
Dương ko phải con đẻ của
tôi nhưng là con của vợ
tôi, và chẳng có nghĩa lí gì
tôi ko yêu thương nó cả.
Gìơ đây trong trái tim tôi,
con tôi đã đc khắc tên:
Hoàng Lệ Dương!
Màn đêm đã buông rơi.
Đêm khuya đã giăng tràn
khắp thành phố. Nhưng
căn phòng của vợ chồng
chúng tôi vẫn sáng đèn.
Con gái tôi đang nằm
ngon giấc, cái miệng nó lại
mỉm cười. Nó giống hệt
mẹ. Mỗi khi ngủ ngon là
cái miệng lại khẽ mỉm cười
một mình. Vợ chồng tôi
ngồi bên nhau, ngắm đứa
con gái ngủ. Hạnh phúc
nhen nhói trong tim cả
hai.