Chồng yêu à! Xin cho em
đc gọi lần cuối cùng anh
nhé!
Đãng nhẽ ra chúng ta đã
có một tổ ấm gia đình
hạnh phúc cùng những đứa
con khoẻ mạnh và xinh
xắn mà cả em và anh cùng
mong ước. Nhưng em xin
lỗi khi chính là kẻ phá vỡ
đi hạnh phúc đó!
Gìơ đây em ko biết phải
nói với anh gì nữa dù
trong lòng em có nhiều
điều muốn nói với anh lắm!
Cho em gửi lời xin lỗi và
cám ơn anh. Cám ơn vì tất
cả anh đã dành cho em:
tình yêu, hạnh phúc và cả
nỗi đau nữa!
Em quyết định ra đi vì em
biết đó là cách tốt nhất
cho chúng ta. Khi ko còn
tình yêu thì mọi thứ ko
còn ý nghĩa gì nữa!
Nhưng lời cuối em muốn
nói với anh: Nếu có ai đó
hỏi em yêu anh và lấy anh
em có hối hận ko thì nhất
định câu trả lời của em là
"Ko"!
Hôn anh lần cuối!
Yêu anh!"
Chương cuối: "Vợ ơi... Anh
biết lỗi rồi!"
Gấp cuốn nhật kí lại. Tôi
ko biết là nước mắt mình
đã chảy ra từ bao giờ.
Chưa bao giờ tôi nghĩ vợ
tôi, cô ấy lại phải chịu
những nỗi đau lớn thế này.
Hoá ra những tháng ngày
qua cả hai chúng tôi đều
phải sống trong sự dằn vặt,
trong những nỗi đau mà
cả hai tự tạo ra cho nhau.
Sự cố chấp và nỗi tuyệt
vọng đã che lấp hết tình
yêu của chúng tôi!
"- Chồng ơi! Vợ yêu chồng
lắm!
- Chồng cũng vậy!
- Nếu có một ngày vợ mắc
sai lầm chồng có tha thứ
cho vợ ko?
- Sao tự dưng lại hỏi vậy?
- Hì, chỉ là nếu thôi mà!
- Thế nếu chồng?
- Vợ sẽ giết!
- Sao vợ đểu thế?
- Chồng chỉ đc là của riêng
vợ thôi biết chưa!
- Vợ cũng vậy đó!
- Ừ!"
Vợ ơi! Anh cũng muốn em
là của riêng anh lắm!
Nhưng giờ thì... Liệu anh
có thể sống mà chấp nhận
đc em đã từng ko phải của
riêng anh và liệu anh
cũng có thể chấp nhận đứa
con ko phải là máu mủ của
mình? Em có biết anh đau
nhất là điều đó ko? Anh có
thể vẫn mãi yêu em nhưng
liệu anh có thể yêu bé Lệ
Dương như chính con đẻ
của mình ko? Điều đó thật
khó và anh sợ mình ko
làm nổi!
"- Thanh Mai này! Đừng
buồn nhá!
- Dạ?
- Anh ko bao giờ bỏ rơi em
đâu! Ko bao giờ để em còn
phải sợ sự cô đơn nữa. Với
anh em rất quan trọng.
Thiếu em anh ko thể sống
đc! Em ko phải là đồ bỏ đi
biết chưa!
- Nhớ nhé anh!"
Ừ nhỉ, anh đã từng hứa với
em như vậy mà. Nhưng
rốt cuộc thì anh vẫn bỏ rơi
em, vẫn để em phải sống
trong sự cô đơn và đau
khổ. Đúng, em mãi mãi là
người con gái quan trong
nhất đời anh. Anh thực sự
ko thể sống thiếu em! Anh
thực sự ko thể! Thanh Mai
ơi, anh ước gì tất cả mọi
chuyện của chúng ta chỉ là
một cơn ác mộng. Một
cơn ác mộng để khi tỉnh
dậy đó chỉ là một giấc mơ,
mọi chuyện chẳng hề xảy
ra. Ước gì điều đó là thật
em nhỉ? Để ngay bây giờ
anh có thể chạy đến bên
em, ôm em vào lòng, ôm
cả đứa con gái ko phải con
của Huy mà là con của
chúng ta!
Anh đã nhắm mắt và mở
mắt biết bao nhiêu lần.
Nhưng... mọi chuyện vẫn
chẳng là giấc mơ. Nó là sự
thật!
"- Đừng cho tôi là bà già
nhiều chuyện! Nhưng
chuyện tình của hai người
cũng nhiều éo le lắm đấy!
Để giữ đc hạnh phúc phải
biết đến chữ "nhẫn" và
lòng vị tha. Chúc hai cô
cậu ngon miệng, những vị
khách quen đáng mến của
tôi!"
Bất chợt những lời nói của
bà chủ quán "Khoảng
Lặng" chợt vang lên trong
đầu tôi! Phải rồi! Chúng tôi
đã quên đi chữ "nhẫn" để
mà sống. Và giờ tôi ko thể
đánh mất nốt lòng vị tha!
Tôi thiếp đi lúc nào ko
hay. Gíâc ngủ đến với tôi
thật khó khăn. Nhưng tôi
đã mơ một giấc mơ về
hình bóng đứa bé thiên
thần. Đó là Hoàng Lệ
Dương - con gái tôi, phải
rồi nó là con gái tôi. Tôi
thấy nó đang xoe tròn đôi
mắt nhìn tôi cười thật
tươi, đôi mắt đen và sáng,
đôi mắt thực sự rất giống
tôi. Nó vẫy tay. Rõ ràng
tôi nhìn thấy nó vẫy tay và
gọi tiếng: "Bố ơi! Bố ơi!".
Tôi nghe rõ mà. Rõ ràng
nó gọi tôi là bố mà! Tôi...
tôi là bố của nó mà! Nó lại
vẫy tay tiếp, vẫn giọng nói
đó, nó gọi: "Bố ơi! Bố ơi!
Mẹ đây này!". Vợ tôi. Cô
ấy đang nhìn tôi cười. Cả
vợ và cả con của tôi đều
đang gọi tôi: "Anh ơi! Anh
ơi!", "Bố ơi! Bố ơi!". Chỉ
cần mấy bước chân nữa
thôi tôi sẽ chạm đến họ.
Chỉ cần tôi cố, cố thêm
một chút nữa thôi tôi sẽ
có thể ôm họ vào lòng.
"Bố! Bố ơi! Nhanh lên!"
Tôi choàng tỉnh dậy. Mồ
hôi đầm đìa.
Tôi phải làm sao đây? Tôi
biết mình phải làm thế
nào chứ? Có ai mách giùm
tôi ko? Tôi yêu vợ tôi, con
tôi. Tôi cần họ! Tôi ko thể
sống thiếu họ!
Một đêm thức trắng.
Một đêm với những dòng
nước mắt chảy dài.
Một đêm với những hình
ảnh thân thương của vợ và
nụ cười lúc chào đời của
đứa bé.
Một đêm mà người đàn
ông biết đến thế nào là sự
mất mát đớn đau.
Một đêm mà anh ta nhận
ra rằng: Mình yêu vợ. Và
hơn hết. Đứa bé là con
anh cho dù nó đc sinh ra
từ người đàn ông nào!
Liệu anh ta có quá cao
thượng ko? Câu trả lời chỉ
trái tim anh ta mới biết!