Mẹ tôi ẵm đứa cháu gái
nhỏ bé trong lòng. Bà
sung sướng cùng với bà
thông gia.
- Xem này, cháu gái của
chúng ta xinh quá!
Hoàng Lệ Dương. Đó là
cái tên mà vợ tôi cứ nhất
quyết đặt cho đứa con gái
đầu lòng. Mọi người ai
cũng bảo, con gái đặt tên
gì mĩ miều cho nó vào,
chứ sao lại đặt tên Dương,
lại còn có chữ Lệ đằng sau.
Nhưng cô ấy vẫn cứ nhất
quyết đặt thế.
Trong nhà, giờ lúc nào
cũng có tiếng trẻ con
khóc. Mà cũng thật tệ. Vợ
tôi mất sữa. Ko hiểu sao,
mẹ tôi tầm bổ, mua đủ loại
thức ăn lẫn cắt thuốc cho
cô ấy uống mà vẫn bị mất
sữa. Thực ra thì cũng có
cái này khó nói. Vợ tôi ko
có đầu ti cho con bú nên
nó lười bú, chỉ bú đầu ti có
sẵn từ cái bình bú thôi.
Thành ra vợ tôi mất sữa
dần. Và giờ thì phải nuôi
hoàn toàn bằng sữa ngoài.
Cô tôi ở xa đến thăm.
Thấy vậy, cô mắng:
- Sữa mẹ là cái quý giá
nhất cho con, vậy mà lại
để mất. Lúc mang thai, giữ
ko cho chồng động vào
người chứ gì? Gìơ thì xem
đấy. - Vợ tôi nghe cô mắng
chỉ biết cúi đầu ngậm ngùi.
Tôi thấy lòng bỗng nặng
trĩu thay vợ. Những lời cô
mắng cứ nhỉ chỉ vào tôi
vậy. Đã bao tháng nay,
cũng hơn 9 tháng rồi, tôi
xa lánh, lạnh nhạt, hắt hủi
vợ. Đã hơn 9 tháng rồi, tôi
chẳng một cử chỉ yêu
thương vợ. Đã hơn 9
tháng rồi tôi quên mất
bổn phận làm chồng!
Hôm nay là tròn tháng bé
Dương. Mẹ tôi làm mấy
mâm cơm mời họ hàng và
bạn bè vợ chồng tôi đến dự
lễ đầy tháng bé. Mọi người
đến dự đông đủ lắm. Ai
cũng cho quà lẫn mừng
tiền cho bé Dương. Cậu
Đức là ghê nhất, đến từ rất
sớm, mang hẳn một cái xe
đẩy to đoành phải trẻ mấy
tháng mới dùng đc. Bé Hy
- Un thì nằng nặc bắt mẹ
Thanh Trúc đưa đến ngủ
từ tối hôm trc với em Lệ
Dương.
- Con đến sớm thế em bé
đòi quà thì con làm thế
nào? - Thanh Trúc hỏi khó
con.
- Dạ, con tặng em con búp
bê này. - Bé Hy - Un giơ ra
con búp bê mà ba mới
mua cho.
- Nhưng em bé chưa biết
chơi búp bê.
- Thì con giữ hộ, khi nào
em lớn con đưa cho em! -
Thế là cả nhà lại đc cười
những trận cười vỡ bụng vì
bé Hy - Un.
Mọi người đến, ai cũng đòi
bế em bé.
- Ôi choa, cái miệng giống
mẹ quá! Da trắng giống
mẹ nữa. Nhưng nhìn giống
bố hơn.
- Ôi giống bố quá!
- Mắt giống bố chưa này!
-...
Tôi nghe thấy ko ít những
lời khen đó. Và tất nhiên
tôi chỉ biết cười trừ. Thiết
nghĩ nếu Huy mới là chồng
vợ tôi thì chắc những lời
này lại đc dành cho cậu ta
ngay. Phải rồi, khi người
ta tin tưởng một điều gì
thì người ta sẽ thấy đúng
như vậy. Tôi ko nhớ đã đọc
điều này ở cuốn sách nào
nữa.
Bữa tiệc đầy tháng kết
thúc với bao tràng cười và
những trận cụng rượu mệt
lử. Tôi leo lên giường ngủ
một giấc đến tận chiều mới
tỉnh.
- Anh tỉnh rồi à?
- Ừ.
- Em muốn nói chuyện với
anh.
- Chuyện gì thế?
- Cám ơn anh vì tất cả
nhé!
- Gì vậy?
- Hì. - Cô ấy cười thật lạ. -
Em biết chúng ta ko thể
cố gắng đc nữa. Cám ơn
anh đã để em đc ở đây
cho đến khi bé Dương
sinh ra tròn tháng tuổi. -
Bất chợt tôi chột dạ. - Em
nghĩ mình nên chia tay. -
Tim tôi co thắt. Đau nhói.
- Anh đọc rồi kí vào nhé. -
Cô ấy đưa ra trc mặt tôi
một tờ giấy. Đơn li dị.
- Thanh Mai! Em... Thế
còn mẹ! - Cuống họng tôi
run lên. Men rượu còn
vương trong miệng chợt
nồng nặc đến khó thở.
- Mẹ biết mọi chuyện rồi.
- Em nói với mẹ rồi sao?
- Ko! Mẹ... Mẹ biết từ mấy
hôm nay rồi. Mẹ đồng ý
cho em ra đi. - Cô ấy lại
cười.
Thế thì chẳng còn gì để
níu kéo cuộc hôn nhân
này nữa rồi. Tôi làm sao
có cái quyền giữ cô ấy lại
chứ! Chính tôi đã từng nói
tình yêu của chúng tôi
chết rồi mà. Tôi ko còn
yêu cô ấy nữa mà. Tôi đã
bỏ mặc cô ấy suốt bao
ngày tháng qua. Và đây
chẳng là điều gần như tôi
mong mỏi suốt bao tháng
qua còn gì?
Tôi cầm bút. Những trang
giấy chữ chợt nhoè đi. Tôi
khóc à? Đâu có! Làm gì có
giọt nước mắt nào rơi.
Nhưng sao tôi thấy mắt
mình cay thế. Tim tôi đau
thế này? Tôi thấy khó thở.
Tôi dừng bút sau dòng chữ
kí tên mình. Vậy là hết rồi.
Chúng tôi đã li dị!
Vợ tôi cầm tờ giấy li hôn,
sách vali đã chuẩn bị từ
bao giờ đi xuống phòng.
Tôi chạy ra đến cửa
phòng. Nhìn xuống. Mẹ tôi
đã bế cháu và chuẩn bị sẵn
quần áo tã lót chờ vợ tôi.
Đôi mắt bà đỏ hoe.
- Mẹ! - Cô ấy đặt vali
xuống đất, ôm chầm lấy
mẹ tôi. - Con xin lỗi mẹ!
- Phải cứng rắn lên con. Ko
đc khóc. Khóc là con bé
nó khóc theo đấy. - Mẹ tôi
nói thế nhưng nước mắt
bà đã chảy thành hàng.
Lâu lắm rồi tôi mới thấy
mẹ tôi khóc.