- Anh Lâm!
- Cậu Đức sao vào ko gõ
cửa vậy?
- Trời đất! Em gõ sưng cả
tay rồi đây này! Dạo này
anh cứ suy nghĩ cái gì ý,
chẳng để ý đến xung
quanh gì cả.
- Suy nghĩ cái gì đâu. Tại
công ty nhiều việc quá!
- Anh Lâm này, em nói
thật anh đừng giận đó.
- Ừ. Có bao giờ tôi giận
cậu chưa?
- Anh nói thế thì em xin
nói. Em thấy anh mải làm
việc và ít quan tâm tới gia
đình quá. Đặc biệt là chị
dâu. Bữa trc, em thấy chị
ngồi trong quán... à
"Khoảng Lặng" - nơi tổ
chức đám cưới của anh chị
đó. Trông chị ấy buồn lắm.
À ko, chính xác là chị ấy
đang khóc một mình. Anh
chị có chuyện gì đúng ko?
- Ừ, chuyện riêng tư, cậu
thông cảm, anh ko thể
nói.
- Vâng em hiểu. Nhưng
anh này, bất kể người phụ
nữ nào cũng cần đc quan
tâm và có một bờ vai để
dựa. Anh có tin gần một
nửa phụ nữ sau khi lấy
chồng đều ngoại tình ko?
- Cậu nói gì vậy?
- Vì bờ vai cho họ dựa ko
còn vững chắc hay ở xa
tầm với của họ quá rồi!
Cậu Đức đi rồi nhưng đầu
óc tôi vẫn còn một mớ các
câu hỏi. Ko, cậu Đức ko
thể hiểu đc, những gì cậu
ta nói chỉ là chủ quan của
riêng cậu ta thôi, cậu ta
chưa lập gia đình, cậu ta
chỉ có và chỉ biết đến
những mối quan hệ yêu
đương, tình tứ thôi. Tôi cố
xua đi những lời của Đức
nhưng vẫn cứ vang trong
đầu tôi là câu nói cuối của
cậu ấy: "Em có thể ko phải
là một ông chồng tốt
nhưng em có thể là một
thằng đàn ông tốt, bởi vì
ít nhất em cũng biết đem
bờ vai mình cho phụ nữ
dựa và để họ khóc trên vai
mình hơn là khóc trong cô
đơn!"
Chẳng lẽ tôi sai? Tôi cũng
là một thằng đàn ông, tôi
cũng từng là bờ vai cho
người tôi yêu dựa vào, tôi
cũng từng khóc cùng
người mình yêu. Và giờ
các thứ ấy chẳng còn nữa
là vì ai chứ? Làm sao một
thằng đàn ông có thể chấp
nhận và tha thứ cho người
đàn bà mà mình yêu khi
cô ta đã phản bội mình,
phản bội cái tình yêu mà
trước kia cả hai cùng xây
đắp bằng yêu thương và
nước mắt? Khi sự phản bội
đến thì có nghĩa tình yêu
cũng hết rồi. Và giờ thì tôi
có thể trả lời câu hỏi của
chính mình rồi. Tôi còn
yêu vợ nữa ko ư?
KO!
- Em... Hôm nay em nhìn
thấy chiếc áo này, em
nghĩ anh mặc nó... sẽ rất
đẹp! Nên...
- Tôi đầy áo rồi, cô mua
làm gì chứ!
- Em...
- Lần sau đừng có hoang
phí thế nữa. Sau này cô
còn phải lo cho đứa con
trong bụng mình nữa đó! -
Tôi lên giường và nằm
ngủ, mặc cho cô vợ với cái
áo mới trên tay. Mặc cho
cô ấy có nghĩ gì thì cũng
kệ. Tôi ko bận tâm!
Hôm nay là chủ nhật. Chủ
nhật mà vợ tôi vẫn có ca
phải làm. Mà thôi, tôi đã
bảo từ giờ ko thèm bận
tâm đến cô ấy mà.
- Lâm này xem áo này mẹ
mặc đẹp ko?
- Mẹ dạo này cũng điệu
ghê! Quen ông nào ở câu
lạc bộ rồi phải ko?
- Cái thằng này, ngoài bố
mày ra mẹ chẳng để ý ông
nào đâu. - Mẹ tôi nói thật
đấy. Tình yêu của mẹ tôi
dành cho chồng thật đáng
khâm phục. Một mình
nuôi tôi từ khi tôi lên 8.
Bố tôi mất sớm vì một tai
nạn. Mẹ tôi lúc ấy vẫn còn
rất trẻ, bao nhiêu người
đàn ông có ý nhưng mẹ
nhất quyết ko lấy ai. Một
thân một mình nuôi tôi
khôn lớn. Đó, mẹ tôi như
thế mà vẫn giữ chữ "thuỷ
chung" với chồng. Vậy mà
cô vợ tôi... Tôi lại quên
nữa rồi. Tôi đã bảo là ko
bận tâm tới cô ấy nữa mà.
- Aó đẹp lắm mẹ ạ! Mẹ mặc
cái gì trông cũng đẹp!
- Thanh Mai mua cho mẹ
đó! Tháng lương đầu tiên
nó chẳng mua gì cho bản
thân, dành hết tiền mua
cho mẹ và con đó. À mà
con đã mặc thử áo nó mua
cho chưa? Mẹ nhìn qua
mà thấy đẹp lắm. - Tôi
lặng người. Hoá ra là đã
một tháng vợ tôi đi làm
rồi sao? Chiếc áo ấy là quà
tặng tôi bằng số tiền lần
đầu tiên cô ấy làm ra. Tự
dưng tôi thấy một chút gì
đó cắn rứt! Mà việc gì cô
ấy phải làm thế chứ? Tôi
ko cần, tôi ko cần bất kì
cái gì của cô ấy nữa. Tôi
ko cần!. Chương XXXXXVII: Tôi ko
thể!
Vừa bước xuống nhà chuẩn
bị đi làm, tôi bắt gặp ánh
mắt của vợ cứ nhìn tôi mãi
ko thôi. Chắc cô ấy ngạc
nhiên lắm khi thấy tôi mặc
chiệc áo mới cô ấy mua. Ừ
thì cũng công nhận là
chiếc áo đẹp và vừa vặn
với tôi.
- À... Tôi thấy nó đẹp
nên... mặc! - Tự dưng tôi
cảm thấy ấp úng và ngại.
Thì đó, mới hôm trước tôi
còn la mắng cô ấy hoang
phí mà. Gìơ lại mặc chiếc
áo đó thì sao lại ko ngại
đc. Thực ra tôi cũng ko
định mặc nó đâu nhưng...
thật sự là cả đêm tôi ko
ngủ đc. Đầu óc tôi cứ nghĩ
ngợi mãi. Mà trong lòng
cứ khó chịu ko yên. Cứ
như là lương tâm cắn rứt
vậy.
- Ko, ko! Em vui lắm! - Cô
ấy cười. Lâu lắm rồi tôi
mới thấy cô ấy cười. Vẫn
đôi mắt ấy nhưng hình
như ko long lanh như trc,
vẫn đôi môi hồng đó
nhưng chẳng còn tươi tắn
như ngày nào. Mà cũng
phải, giờ cô ấy đã là một
người đàn bà thật sự đâu
còn là cô bé học sinh 18
nữa. Có phải chăng tôi đã
góp phần lấy đi quá sớm
những nét đẹp con gái của
của cô ấy? Có phải chăng
quyết định lấy nhau khi
Thanh Mai còn quá nhỏ là
quyết định bồng bột và sai
lầm của chúng tôi?