Đến công ty tôi vừa nhận
đc quyết định, sắp tới tôi
sẽ đi kí kết hợp đồng với
một công ty nước ngoài.
Đây là một hợp đồng vô
cùng quan trọng, nếu tôi
thật bại thì mọi chuyện
còn tồi tệ hơn lần thất bại
trc. Có lẽ cũng ko đến
mức quá nghiêm trọng
nếu như đối tác lần này là
một cặp vợ chồng nước
ngoài. Họ tổ chức một bữa
tiệc tại gia, và mời những
đối tác của mình. Công ty
cử tôi nhân dịp này để kí
kết hợp đồng với họ. Vấn
đề là đi dự tiệc phải mang
cả phu nhân đi nữa. Tôi
xem trong phim thấy
những trường hợp như này
người ta thường giả mạo
người. Nhưng tôi thì ko đc
rồi. Làm sao có thể trình
bày với công ty là tôi có
vợ nhưng giữa tôi và cô ấy
đang có chuyện ko thể đi
đc. Mà thực ra tôi ko biết
mình có thể đóng vai vợ
chồng yêu thương nhau
với vợ đc nữa ko. Nếu là
ngày trc chắc mọi chuyện
thật quá tuyệt vời. Yêu
thương cái chúng tôi có
thừa khi ở bên nhau.
Nhưng giờ thì khác rồi!
Tôi rẽ vào quán bar. Tự
dưng hôm nay tôi muốn
uống rượu một mình. Tôi
chọn một bàn trống, gọi
một chai rượu mạnh. Tôi
rót từng ly và uống cạn.
Hình bóng người đàn bà
tội lỗi lại hiện ra trước mắt
tôi. Tiếp đến là Huy - kẻ
tình nhân xấu xa của vợ.
Họ sánh bước bên nhau.
Ngày ấy tôi đã từng có
linh cảm rồi mà. Đã từng
thấy họ thật đẹp đôi rồi
mà. Tôi đã quá ngu ngốc,
đã ko biết giữ lấy vợ, giữ
chắc và chẳng bao giờ
buông ra. Nhưng ko, Đức
nói đúng, tôi đã tạo ra
khoảng cách quá lớn,
khoảng cách để vợ ko còn
dựa vào vai mình đc nữa.
Tôi tiếp tục lốc cạn những
ly rươụ mạnh. Tôi vẫn thấy
mình tỉnh táo. Chẳng 1
chút say.
- Em có thể ngồi cùng anh
đc chứ? - Một cô gái mái
tóc ngắn ôm sát mặt, đôi
môi căng mọng một màu
đỏ chót, đôi mắt đánh đen
sẫm. Cô ta mặc chiếc áo
trễ cổ, để lộ gần như hết
cả hai trái đào của mình.
Chiếc váy ngắn cùn cỡn để
lộ cặp đùi trắng và cũng
thon đấy. Trên tay cô ta
còn phì phèo điếu thuốc.
Thật là một còn đàn bà hư
hỏng. Đó là ý nghĩ vang
lên trong đầu tôi khi cô ta
tự ý ngồi xuống, giật ly
rượu từ tay tôi uống cạn
và nói:
- Anh đang buồn? Em có
thể ngủ với anh đêm nay
chứ?
Chúng tôi vào khách sạn.
Tôi thuê phòng và ôm cô
gái mà đến cái tên tôi
cũng chẳng biết lên
phòng. Tôi một tay vẫn
ôm gái, một tay tra khoá
vào ổ. Cánh cửa phòng
vừa mở ra, tiếng phụ nữ
chợt vang lên từ đằng sau.
- Anh Lâm! - Tôi quay đầu
lại. Vợ tôi.
- Cô đến đây làm gì?
- Anh Lâm! Về với em đi! -
Cô ấy xuống giọng, lại gần
và kéo tay tôi. Hất mạnh
tay cô ấy ra khỏi người
mình, tôi cười mỉa mai:
- Thế lúc trc cô có nghĩ
phải về với chồng ko? Hôm
nay tôi cũng thử xem cái
cảm giác phản bội nó thế
nào.
Tôi đẩy cửa cho mở rộng
hơn, ôm gái đi vào. Tôi
biết lúc này đây mọi thứ
về tôi đã sụp đổ trc mắt
vợ. Vợ tôi có đau ko?
Nhưng trái tim tôi thì
đang đau lắm. Tôi muốn
cứa vào trái tim vợ những
vết đau của sự hận thù
nhưng nó lại cứa ngược lại
vào tim tôi. Tôi muốn vợ
cũng phải nếm cái cảm
giác đau đớn của một kẻ
bị phản bội. Tôi muốn
nhưng chưa bao giờ hết,
tôi mong cô ấy đẩy cửa, lôi
tôi ra, giáng cho tôi một
đòn thật đau vào mặt.
Nhưng, cô ấy ko hề, cánh
cửa vẫn im lìm. Và tôi biết
đằng sau nó là những giọt
nước mắt ướt đẫm. Cô ấy,
chỉ có thể làm đc thế thôi
sao? Mà cũng phải, giờ thì
cô ấy lâu đâu ra cái quyền
bắt chồng về chứ. Lấy đâu
ra cái quyền được đánh
ghen chứ! Cô ấy đã đánh
mất tất cả từ cái đêm
đáng nguyền rủa đó rồi!
Cánh cửa chợt mở tung.
- Anh Lâm! Anh điên rồi! -
Một bàn tay chắc khoẻ
kéo tôi ra khỏi cô gái. Cậu
Đức. - Cô cầm lấy cái này
rồi đi đi! - Cậu Đức rút ra
mấy tờ tiến đưa cho cô
gái. - Cút đi nhanh trước
khi tôi nổi điên. - Cậu ta
lớn tiếng.
- Đúng là!... Đi thì đi! - Cô
ta cầm tiền đút vào ngực
rồi đánh mông đi thẳng,
liếc vợ tôi một cái rồi cười
khẩy.
- Anh Lâm! Em thất vọng
về anh quá đấy! - Tôi quay
qua nhìn về phía cửa.
Thanh Mai, cô ấy vẫn đứng
nguyên chỗ cũ, khuôn mặt
đã đẫm nước mắt. - Chị
Thanh Mai, chúng ta về. -
Cậu Đức kéo Thanh Mai đi
để mặc tôi đó. Nhưng
Thanh Mai lại kéo tay cậu
Đức ra. Trước sự ngỡ
ngàng của cả cậu Đức và
tôi, cô ấy bước đến bên
tôi, đỡ lấy người tôi và dìu
bước đi.
- Về thôi anh! - Một giọt
nước mắt chợt lăn dài
trên má người vợ. Nóng
bỏng. Tôi muốn đưa tay ra
lau lấy nó. Nhưng... tôi ko
thể! Lần đầu tiên tôi thấy
mình ko đủ quyền!
Chương XXXXXVIII: Kí ức!
Thanh Mai đưa tôi vào
phòng. Đỡ tôi nằm xuống
giường. Cởi giầy và đắp
chăn cho tôi. Tôi cố nhắm
mắt. Thực sự lúc này tôi
ko biết phải đối mặt với vợ
thế nào. Tôi khẽ giật
mình. Cái bàn tay thân
thương quen thuộc ngày
nào khẽ đặt lên trán tôi.
Những ngón tay mảnh dẻ.
Tôi cảm nhận rõ sự gày
guộc của nó. Cảm giác
trong lòng thật lạ. Tôi
muốn bàn tay ấy đặt mãi
ko thôi. Tôi muốn cảm
nhận hơi ấm từ nó. Nhưng
sao, bất chợt, một cảm
giác lạnh ùa về. Vợ tôi đã
bỏ tay ra thay vào đó là
chiếc khăn ướt đắp trán
cho chồng. Tôi ko say. Tôi
ko thấy mình có cảm giác
gì là mềm nhũn cả. Nhưng
cái đầu tôi thì nóng thật.