Vừa đi làm về đã thấy mọi
người bên ngoại đến chơi.
- Anh Lâm! Sao về muộn
vậy? - Ông Chan - anh rể
vợ tôi vừa thấy tôi về đã
tươi cười. - Biết vợ trở
thành đầu bếp của khách
sạn nổi tiếng mà ko mau
tức tốc về à? - Đầu bếp?
Chẳng lẽ khoá học kết
thúc và vợ tôi đc chọn làm
đầu bếp rồi à? Tôi nào có
biết gì đâu. À ko, tôi nhớ
rồi, lúc sáng ở công ty, tự
dưng cô ấy gọi vào máy
tôi nhưng chuông vừa đổ
có 1 hồi đã tắt rồi. Tôi
cũng định gọi lại nhưng
công việc bù lu bù loa nên
lại quên.
- Tại công ty dạo này
nhiều việc quá, bận tối
mắt tối mũi. Mọi người
sang chơi lâu chưa vậy!
- Từ sáng, bà thông gia
điện thông báo cái là mẹ
và cả nhà kéo sang đây
luôn. Thôi mọi người để
Lâm còn vào thay quần áo
rồi ăn cơm! - Mẹ vợ tôi lên
tiếng.
Hoá ra hôm nay nhân dịp
Thanh Mai đc nhận vào
làm việc cho khách sạn
Phương Đông, mẹ tôi
quyết định mở tiệc ăn
mừng. Mừng cả cho tôi
vừa đc trở lại chức vụ nữa.
Với mọi người đó là niềm
vui nhân đôi. Còn với vợ
chồng tôi, đó là niềm vui
bị lấn át bởi những nỗi
buồn!
Vừa bước xuống nhà, đã
thấy bé Hy - Un nắm tay
tôi.
- Chú Lâm! Dì Thanh Mai
sắp có em bé rồi! Chú bảo
ba mẹ cháu đẻ em bé cho
cháu đi! - Cả nhà cười ầm.
Trong khi đó, tự dưng tôi
thấy sững ngươì. Nỗi buồn
lại dâng cao. Tôi gượng
cười:
- Được! Thế Hy - Un thích
mấy em nào? - Cô bé xoè
cả bàn tay ra. - Từng này
ạ! - Cả nhà lại đc trận cười
vì sự ngây ngô của bé Hy -
Un. Ngày trước tôi cũng
có ý nghĩ sẽ cùng với
Thanh Mai đẻ những đứa
con thật xinh xắn và khoẻ
mạnh. Nếu là con trai thì
sẽ đẹp trai và tài năng
như bố. Nếu là con gái thì
sẽ xinh đẹp và tinh quoái
như mẹ. Nhưng giờ thì ý
nghĩ đó chẳng còn đẹp
như xưa.
Bữa cơm với đầy ắp tiếng
cười duy chỉ có hai con
người là gần như lạc lõng
trong thế giới của hạnh
phúc gia đình. Thanh Trúc
luôn gắp thức ăn cho
chồng mình. Còn ông
Chan thì luôn mỉm cười và
gắp lại cho vợ những món
thức ăn vợ thích. Và bé Hy
- Un thì luôn cười toe và
há miệng thật rộng đón
lấy những thìa bón từ mẹ
Thanh Trúc. Bà Thanh và
mẹ tôi thì lúc nào cũng
cười, cũng hạnh phúc
trong niềm vui con cái
yêu thương, quan tâm
nhau. Còn tôi và Thanh
Mai. Hai con người luôn
thường trực những nụ cười
gượng gạo trên môi.
Những ánh mắt nhìn nhau
chẳng còn tha thiết.
Những miếng gắp thức ăn
cho nhau chẳng còn chứa
chan đầy tình yêu thương.
Cái sự gượng gạo bao
chùm lên chúng tôi, như
con mọt đục khoét vào
từng kẽ nứt trong trái tim
chúng tôi. Nỗi buồn và sự
đau đớn cứ rằng xé mãi ko
thôi.
Chương XXXXXVI: "Tôi ko
bận tâm! Tôi ko cần!"
Hôm nay là ngày đầu tiên
vợ tôi đi làm với công việc
bếp phụ ở khách sạn
Phương Đông. Và tôi phải
có trách nhiệm (theo yêu
cầu của mẹ) lái xe đưa vợ
ngày đầu tiên đi làm. Mẹ
tôi dặn dò cô ấy đủ kiểu:
- Con nhớ là phải làm thật
tốt nghe chưa. Bưng bê,
hay cầm cái gì phải cẩn
thận, đổ vỡ người ta đuổi
việc thì chết!
- Dạ!
- Mà mẹ nói thế thôi, chứ
mẹ biết con làm đc mà!
Có giỏi thì con mới đc là 1
trong 3 người đc chọn chứ!
- Con cám ơn mẹ!
Chúng tôi chào mẹ rồi lên
xe đi làm. Qua tấm kính ô
tô. Lúc này tôi mới nhận
ra. Vợ tôi gầy hơn xưa. Mẹ
tôi tầm bổ cho cô ấy nhiều
thế mà vẫn chẳng béo lên
tí gì. Thật là phí công của
mẹ! Đôi mắt cô ấy cứ dán
chặt vào cái kính xe nhìn
chăm chăm vào hai bên
đường. Có cái quoái gì mà
cô ấy cứ phải dán mắt vào
chúng chứ. Hai tay cô ấy
cứ bấu chặt với nhau. Cô
ấy đang lo lắng? À cũng
phải, ngày đầu tiên đi làm
của cô ấy mà.
- Chẳng có gì mà phải lo
lắng cả! - Cô ấy quay mặt,
hướng dôi mắt đầy vẻ ngạc
nhiên nhưng ko dám nhìn
thẳng vào tôi như ngày
xưa. - Sao phải ngạc nhiên
thế? Hết mình với công
việc, cởi mở và niềm nở với
mọi người là đc.
- Cám ơn anh!
- Ừ!
Sự im lặng lại bao trùm tất
cả. Đôi mắt buồn lại hướng
ra ngoài cửa kính xe.
"- Nói thật là chuyện chia
tay với anh Hải cháu cũng
hơi buồn. Nhưng giờ hết
rồi!" - Câu nói ngày xưa
của vợ chợt vang lên bên
tai tôi. Ừ đúng, ngày xưa
tôi đã từng lôi cái ánh mắt
buồn rười rượi cứ nhìn qua
lớp kính xe về với đôi mắt
sáng long lanh và cái
miệng cười líu lo mãi ko
thôi. Nhưng giờ tôi đã trả
lại vợ đôi mắt buồn ấy rồi.
Tôi ngồi trong phòng làm
việc của mình. Ko hiểu sao
hình ảnh của đôi mắt buồn
hơi hơi long lanh bởi
những giọt lệ thường trực
và có lẽ chỉ cần chạm nhẹ
chắc sẽ rơi ra mất. Tôi. Tôi
còn yêu vợ nữa ko nhỉ?
Một câu hỏi chợt vang lên
trong đầu tôi. Chắc là...