- Thích. Gío ở đây mát
thật!
- Cỏ cũng mềm nữa! - Vợ
tôi tháo cao gót từ bao
giờ mà tôi ko hay. Cô ấy
tay cầm cao gót, chân
kiễng, nhẹ nhàng từng
bước đi trên cỏ. Đôi chân
trần nhẹ dẫm lên cỏ mềm,
cái cảm giác như gần
thiên nhiên nhất. Dúi đôi
cao gót vào tay tôi, cô ấy
bứt một bông hoa dại, tự
gài lên mái tóc mình rồi
như một đứa con nít, cô ấy
dang tay chạy khắp bãi cỏ
rộng. Tiếng cô ấy la hét
vui sướng trong gió, quện
cả trong nụ cười và khuôn
mặt rạng rỡ. Đứng nhìn vợ,
tôi thấy yêu vợ biết bao.
Tôi yêu cái bản tính trẻ
con này trong cô ấy.
Trời đã tối hẳn, vẫn trên
con đường đầy gió và ánh
đèn cao áp quen thuộc, và
vẫn như ngày xưa, tôi
cõng vợ trên lưng, nụ cười
và trái tim vẫn đập cùng
nhịp. Hai tay ôm cổ tôi, cô
ấy cúi thấp đầu hôn lên má
tôi, cái hôn sao mà ngọt
ngào đến vậy.
- Chồng ơi! Vợ yêu chồng
lắm!
- Chồng cũng vậy!
- Nếu có một ngày vợ mắc
sai lầm chồng có tha thứ
cho vợ ko!
- Sao tự dưng lại hỏi vậy?
- Hì, chỉ là nếu thôi mà!
- Thế nếu chồng?
- Vợ sẽ giết!
- Sao vợ đểu thế?
- Chồng chỉ đc là của riêng
vợ thôi biết chưa!
- Vợ cũng vậy đó!
- Ừ!
Hai đứa bỗng lặng im đi
trong gió. Chúng tôi là
của riêng nhau, nhất định
là thế rồi. Tôi yêu vợ mình
và tôi sẽ ko để mất cô ấy
đâu!
- Thanh Mai này! Đừng
buồn nhá!
- Dạ?
- Anh ko bao giờ bỏ rơi em
đâu! Ko bao giờ để em còn
phải sợ sự cô đơn nữa. Với
anh em rất quan trọng.
Thiếu em anh ko thể sống
đc! Em ko phải là đồ bỏ đi
biết chưa! - Cái siết chặt
từ đôi tay mềm của cô ấy,
và trong gió lại vang lên
lời thì thầm: "Nhớ nhé
anh!" Chương XXXXXI: Người
bạn mới!
- Anh! Em đã đăng kí học
lớp dạy nấu ăn của khách
sạn Phương Đông rồi!
- Học nấu ăn?
- Ừ! Em muốn kiếm việc
làm!
- Anh ko hiểu!
- Hì, sau khoá học 3
tháng, nếu học tốt họ sẽ
nhận mình vào làm luôn.
Mỗi khoá có 3 suất đó! Em
sẽ cố gắng!
- Liệu đc ko? Anh thấy...
- Em ko có khả năng chứ
gì? Ko đc khinh thường
em nghe! Em sẽ cố gắng!
Nếu ko đc thì cũng ko
sao, ở nhà nhàn rỗi, anh đi
làm suốt, em đi học chỡ đỡ
buồn, với lại về còn nấu
cơm ngon cho anh nữa
chứ!
- Ừ! Gìơ thì anh thấy đc rồi
đó!
- Hì, nhưng anh phải cho
em đóng tiền học. Hơi mắc
một tí đó.
- Chỉ cần em thích và
chuyên tâm học là đc!
- Em hứa! Hì hì...
Thế là cô vợ tôi cuối cùng
cũng tìm được niềm vui
cho mình. Cô ấy học hăng
say lắm. Dù những ngày
đầu quả là gian nan với cô
ấy.
- Anh ơi! - Cô ấy phụng
phịu sau ngày đầu tiên đi
học. - Em phải đền tiền vì
đánh vợ hai cái bát và
một cái đĩa. - Cái này tôi
biết mà, đánh vỡ là sở
trường của cô ấy.
Ngày thứ hai, ko khá hơn
là mấy, nhưng cô ấy lại có
niềm vui khác.
- Hôm nay em ko làm vỡ
cái gì, nhưng lại bị dao
cứa vào tay. - Cô ấy chia
ngón tay bị băng tướng,
hơi nhìn thấy vết máu rỉ.
- Trời, cắt vào tay có sâu
ko?
- Cũng sâu! Nhưng ko sao!
- Lại còn ko sao!
- Hì, nhờ đó mà em quen
đc một người bạn.
- Bạn à vậy thì tốt. Cô ấy
băng tay giùm em à?
- Ừ, nhưng ko phải là cô
mà là anh!
Vợ tôi đã bắt đầu quen dần
với công việc học nấu ăn.
Cô ấy học cũng rất nhanh.
Bản tính cô ấy thông minh
mà. Thể hiện qua mấy
món cô ấy học đem về nấu
mời tôi ăn thử. Tuy kĩ
thuật vẫn còn kém xa
nhưng những món cô ấy
nấu cũng có vị và đặc
trưng riêng của món. Gìơ
cô ấy đã có thêm một
người bạn, anh ta tên là
Huy, hơn cô ấy có 4 tuổi
thôi, nghe cô ấy kể có vẻ
anh chàng cũng đẹp trai,
ờ thì cũng trẻ hơn tôi
nhiều nữa. Tuy vậy tôi vẫn
vui vì cô ấy có thêm bạn
cũng tốt, anh chàng cũng
có vẻ tốt bụng và một điều
nữa là anh ta biết Thanh
Mai đã có chồng rồi. Thế
là coi như dập tắt một nửa
hy vọng nếu như anh
chàng có ý muốn cưa cẩm
cô nàng của tôi.
- Chồng ơi! - Nằm ôm tôi
trên giường, cô ấy khẽ thủ
thỉ. - Anh Huy mời em mai
đi cùng anh ấy đến dự khai
trương khách sạn mới của
nhà anh ấy.
- Bạn bè thì đến chúc
mừng cũng đc!
- Anh ko ghen à?
- Ghen gì? Trừ khi em mà
có ý với anh ta. Biết chưa.
- Hì, biết rồi! Của riêng
mỗi chồng thôi!
Sáng sớm đã thấy vợ mình
dậy chuẩn bị.
- Mấy giờ đi mà dậy sớm
thế em?
- Anh Huy bảo 7giờ đã qua
đón rồi.
Đúng 7giờ, chiếc ô tô màu
trắng mới cóng, mà tôi
cũng chẳng để ý là nhãn
hiệu gì nhưng có vẻ hơn
hẳn con SANTAFEB màu
đen của tôi, đã đỗ trước
cửa nhà.Thanh Mai chạy
ra mở cửa và mời cậu ta
vào nhà. Tôi phải công
nhận là thằng nhóc quá
đẹp trai và lịch thiệp. Vừa
nhìn thấy tôi, cậu ta liền
nở nụ cười chào. Cậu ta có
nụ cười phải nói là hút hồn
người đối diện. Đó là một
nụ cười vô cùng thân
thiện và cực duyên. Từ
trước đến giờ tôi vẫn luôn
tự tin về vẻ bề ngoài của
mình, giờ đem so với
thằng nhóc thì đúng là tôi
thua xa. Tự dưng tôi lại có
cảm giác là mình đã già.