Chào hỏi tôi xong, Huy xin
phép đưa Thanh Mai đi.
Vợ tôi mặc chiếc váy hai
dây in hoa, đi đôi cao gót
xanh nhẹ nhàng. Trông cô
ấy thật xinh đẹp và duyên
dáng. Nhìn dáng hai người
họ đi ra cổng, bất chợt tôi
có cảm giác, họ là một đôi
rất đẹp! Ôi ko thể thế đc!
Tôi rùng mình!
Chương XXXXXII: Kẻ phản
bội!
Tận hơn 7 giờ tối anh
chàng Huy mới đưa Thanh
Mai của tôi về. Sau vài
câu hỏi xã giao, cậu ta
chào tạm biệt vợ chồng tôi
và lái xe ra về. Vừa vào
đến nhà, Thanh Mai đã
hớn hở khoe tôi:
- Hôm nay đi dự lễ khai
trương vui thật anh ạ.
Công nhận là nhà anh Huy
xây khách sạn đẹp. Kiến
trúc lạ mắt lắm. - Cô ấy bất
chợt nhìn tôi chằm chằm. -
Và cái anh chàng Huy này
cũng đc nhiều các cô nàng
thích lắm đấy! Bắt tội em,
bữa nay có cô gái hiểu
lầm, cứ nghĩ em là người
yêu Huy nên cố tình đổ
rượu vào người em. Đểu
thật chồng nhỉ! Hì, cô ấy
đâu biết đc Hà Thanh Mai
chỉ là của mỗi Hoàng
Thiên Lâm thôi! - Đôi mắt
tinh nghịch cô ấy nhìn tôi.
Khẽ mỉm cười và thấy lòng
ấm áp, tôi đưa tay kéo cô
ấy vào lòng.
- Tất nhiên rồi, em mà
léng phéng với cậu Huy là
anh ko bao giờ tha thứ
đâu đó! - Cô ấy đẩy người
tôi ra, giơ bàn tay lên
ngang tai.
- Tôi, Hà Thanh Mai xin
hứa giữa tôi và anh Vương
Gia Huy ko có mỗi quan
hệ gì khác ngoài tình bạn!
Xin thề! Xin thề! - Và vang
khắp ngôi nhà nhỏ của
chúng tôi là tiếng cười
khanh khách của cô vợ
yêu. Vợ à, anh sẽ nhớ mãi
và luôn tin tưởng ở lời hứa
này của em!
Thời gian cứ thế trôi, cuộc
sống gia đình của chúng
tôi tưởng chừng như êm
ấm trôi qua với những bữa
cơm gia đình ấm cúng và
ngon miệng. Vợ tôi giờ
đảm đang và xứng với cái
tên "vợ hiền" lắm. Mọi thứ
êm đẹp là thế, nhưng cuộc
sống luôn đầy những sóng
gió mà ta ko lường hết.
Công việc ở công ty dạo
này có quá nhiều áp lực.
Tay Cường từ ngày mới
lên chức luôn tìm mọi các
"đì" tôi. Cũng phải, ngày
trước hắn chẳng ưa gì tôi,
bởi hắn đi du học tận bên
Mĩ về mà vẫn luôn bị đánh
giá là trình độ ở sau tôi,
giờ hắn đc lên chức, tôi ở
dưới quyền hắn nên hắn
bắt đầu "mượn việc công
trả thù riêng".
Hôm nay tôi lại vừa bất
hoà với tay Cường. Càng
ngày hắn ta càng quá
đáng, mà cái tính cách
của tôi ko tài nào chịu
khuất phục hay cung
phụng hắn. Nếu ngày
trước ko vì chuyện đó thì
ko bao giờ hắn cơ hội lấn
áp hay đụng được tới tôi.
Nhưng thôi chuyện đã qua
tôi chẳng buồn nhắc lại.
Vừa về đến nhà, tôi đã
thấy tiếng mẹ tôi và
Thanh Mai ầm ầm.
- Có chuyện gì mà hai
người to tiếng vậy? - Tôi
quẳng cái cặp da xuống
nhà, gắt lớn.
- Lâm! Con bị giáng chức
sao ko nói cho mẹ hả? Mẹ
vẫn cứ đinh ninh con vẫn
là Trưởng phòng, nếu như
hôm nay ko tình cờ gặp cô
Hường cùng cơ quan với
con.
- Anh Lâm! Có đúng là anh
bị giáng chức ko? Sao anh
ko nói gì với em chứ! Tại
sao?
- Cô còn nói được à? Là vì
cô, vì cái loại con gái lẳng
lơ, chồng con rồi mà vẫn
còn vào quán bar nhảy
nhót.
- Mẹ!... Anh Lâm, anh
nghe mẹ anh nói em thế
đấy!
- Hai người thôi đi! Mẹ,
mẹ về đi, con muốn đc yên
tĩnh.
Mẹ tôi ra về. Tôi bước lên
phòng. Tôi muốn đc nghỉ
ngơi vì giờ tôi quá mệt
mỏi rồi.
- Anh Lâm! Anh nói rõ đi!
Có phải vì em mà anh bị
giáng chức ko? Sao anh
ko nói gì với em hả? Sao
anh lại giấu giếm? Anh có
biết là mẹ đã sang nhà
mắng chửi em thế nào ko?
- Em thôi đi! Em có biết là
anh mệt mỏi lắm rồi ko?
- Vậy anh nghĩ chỉ mình
anh mệt mỏi thôi à?
- Vậy thì em muốn anh
phải nói gì?
- Nói rõ mọi chuyện em
nghe.
- Đc, nói rõ chứ gì. Vì sao
anh bị giáng chức hả?
- Vâng! Anh nói đi!
- Vì cái tính ngông cuồng
và nông nổi khi ko thể
chịu đựng đc cảnh vợ mình
như một con gái điếm
trên sàn mà kéo về bỏ
mặc cái hợp đồng quan
trọng của công ty. Thế đó!
- Anh nói gì cơ! Gái điếm?
- ...
- Anh... hoá ra anh cũng
giống mẹ anh. Đều là đồ
đáng ghét! Xấu xa!
- Cô câm mồm đi!
- Tôi ko câm đó!
"Bốp". Tôi ko hiểu sao lúc
đó mình lại làm như vậy.
Chưa bao giờ tôi đánh vợ,
chưa bao giờ tôi làm đau
đến thân xác cô ấy, vậy
mà giờ đây, tôi vừa làm
cái việc trời đánh, cái việc
mà tôi phải ân hận suốt
đời. Đôi mắt vợ sững sờ
nhìn tôi, khuôn mặt in rõ
vết tay, rát đỏ. Giọt nước
mắt nóng bỏng rơi dài. Bất
ngờ vợ tôi ôm mặt chạy ra
khỏi nhà. Bóng người phụ
nụ khuất dần trong bóng
chiều chập choạng tối.
Đã hơn 10 giờ rồi mà vợ
tôi vẫn chưa về. Ruột gan
tôi nóng như lửa đốt. Ko
biết có điều gì xảy ra với
vợi tôi ko nữa. Cái đầu tôi
như muốn nổ tung. Tôi lao
ra khỏi nhà, lái con
SANTAFEB đi tìm vợ.
- A lô... anh... Lâm à?
- Cậu lại say rượu rồi à?
Tôi đang bận, ko có thời
giờ đâu!
- Anh... bận gì?... Ko mau
đến... khách sạn... mà
bắt... vợ về... Em nhìn...
thấy... chị ấy đang...
cùng... thằng nhãi nào...
vào...