Dìu cô vợ say khướt vào
nhà máu sôi của tôi dâng
lên cuồn cuộng. Nhưng cô
ấy vẫn còn đủ sức đẩy tôi
ra khỏi người mình, vung
tay:
- Anh là ai? - Tôi chưa kịp
trả lời thì cô ấy đã cười ha
hả. - A, là ông chồng yêu
quý của tôi. Ha ha ha....
Yêu quý... yêu quý!
- Thanh Mai! Thôi đi! Em
say rồi!
- Tôi say rồi à? Say rồi
à?... Ừ... tôi say rồi, tôi
say thì sao? Thì sao hả?
Ngày nào mà anh chả say,
ngày nào mà anh chẳng
chè chén, quán bar, nhậu
nhẹt. Hà hà... hà... Anh
uống đc rượu thì tôi cũng
uống đc.... Công ty à? Ừ
anh thiết gì... cái cô vợ
vụng về, ăn ko ngồi rồi,...
ở công ty, xung quanh anh
là những cô nàng... chân
dài tới nách... giỏi giang...
đâu như tôi... là đứa ăn
bám chồng... mẹ chồng thì
ghét... chồng thì bỏ mặc...
một đứa con gái chỉ biết
ngồi nhà chờ chồng mang
tiên về nuôi... ha ha... Anh
còn nhớ ko? Trước khi lấy
đc tôi... anh coi tôi là bà
hoàng... bà hoàng! Gìơ thì
sao? Tôi là một con ở?... À
ko một con ở tệ nhất trên
đời.... Một con ở ko giúp
gì đc cho chủ... ngoài việc
khóc lóc, kêu than, tiêu
tiền, nhõng nhẽo và... là
cục nợ, đồ bỏ đi!.... Hì hì...
Anh! Mệt mỏi vì tôi lắm
đúng ko? Nhưng... tôi...
tôi cũng mệt mỏi lắm! Tôi
mệt, tôi sợ... sự cô đơn,
cảm giác ăn bám, kẻ bỏ
đi!...
Nhìn cô vợ người mềm
nhũn ngã khuỵ xuống
giường, khuôn mặt ướt
đẫm nước mắt, tôi thấy
lòng mình đau nhói.
Tôi ko nghĩ là vợ tôi lại
phải chịu nhiều dằn vặt và
nỗi khổ tâm đến thế. Tôi
cứ tưởng kiếm thật nhiều
tiền thì cô ấy sẽ vui.
Nhưng tôi đã quên đi mất
sự quan tâm của mình tới
vợ, tới những suy nghĩ và
nỗi mặc cảm của cô ấy. Tôi
đã quên mất yêu thương
mới là điều quan trọng mà
vợ tôi cần!
Chương XXXXX: "Nhớ nhé
anh!" Đặt điện thoại xuống, tôi
thở dài một cái. Ừ dẫu sao
thì tôi cũng chả trách ai,
trách bản thân tôi quá
nông nổi và thiếu suy nghĩ
thôi.
Ngồi bên giường nhìn vợ
vẫn ngủ say dù trời đã gần
trưa. Cô ấy ngủ, khuôn
mặt mệt mỏi, đôi môi
chẳng còn mỉm cười như
mỗi khi. Khẽ đưa tay chạm
lên khuôn mặt vợ, tôi chỉ
muốn hôn riết lấy nó, hôn
cho vơi đi nỗi xót xa trong
lòng, hôn thay cho một lời
xin lỗi.
Cô ấy khẽ mở mắt, đôi mắt
khẽ nhăn lại, đưa tay đấm
nhẹ lên đầu.
- Đau đầu quá! Uả sao anh
lại ngồi đây? Ngắm vợ ngủ
à?
- Hì, uk. - tôi cố cười tỏ ra
như đêm qua chẳng có
chuyện gì xảy ra cả.
- Trời, đã gần 10 giờ rồi
sao? - Cô ấy giật mình khi
nhìn lên chiếc đồng hồ
treo tường. - Sao hôm nay
em dậy muộn thế chứ! Lại
còn ong ong hết cả đầu.
- À, chắc tại thời tiết đó.
Mấy hôm nay oi bức mà.
- Hì, chắc vậy. Ơ mà sao
anh lại ở nhà thế? Ko đi
làm à?
- À... hôm nay anh được
nghỉ.
- Thật hả? - Cô ấy ôm chầm
lấy tôi. - Anh có biết là cả
tuần nay bỏ rơi em rồi ko.
Ôi vui chết đi đc. Phải ở
nhà với em cả ngày đó
nhé.
Tôi đưa tay ôm siết lấy vợ,
cái ôm mà đã từ lâu "con
quỷ công việc" nó cướp
mất của tôi. Tôi chợt nhận
ra, cô vợ của tôi gầy hơn
xưa, cái ôm ko còn thoả
đôi tay nữa. Những ngày
tháng qua tôi đã thực sự
quên mất vợ mình rồi.
- Em muốn hôm nay mình
đi đâu chơi ko?
- Muốn! Muốn chứ! Lâu
lắm rồi anh chẳng đưa em
đi đâu cả.
- Ừ vậy hôm nay anh sẽ
dành cả ngày cho em.
Thanh Mai buông tôi ra
rồi đưa hai bàn tay mảnh
mai ôm lấy khuôn mặt tôi,
cô ấy nhìn tôi một hồi lâu.
- Hôm nay anh lạ lắm nhé!
- Lạ gì đâu! Thế ko thích
chồng quan tâm hả? Vậy
thì thôi!
- Âý ko ko! Hì, em thích
lắm! - Rồi cô ấy đưa đôi
môi mềm hôn lên mắt tôi
dịu dàng như ngày nào.
Có lẽ hôm nay tôi cần đòi
lại những gì mình đã mất
bởi con quỷ công việc.
Điểm đầu tiên chúng tôi
đến đó là cà phê Khoảng
Lặng. Đã lâu lắm rồi kể từ
ngày lấy nhau chúng tôi
mới có thời gian tới đây.
Tôi nhận ra một điều, lập
gia đình rồi, quỹ thời gian
rảnh gần như ko có. Có
phải chăng vì cuộc sống
gia đình đầy bộn bề và lo
toan? Có lẽ là vậy!
Vẫn như mọi khi, chúng
tôi chọn ngồi chỗ quen,
cảnh vật vẫn đẹp như xưa.
Thanh Mai hút cốc sinh tố
sữa chua quen thuộc rồi
cười toe.
- Ngon thật! - Nhìn cô ấy
ai bảo là đã có chồng chứ?
Vẫn hồn nhiên và đầy trẻ
con. Nhưng tôi biết, trong
lòng cô ấy lại âm ỉ tồn tại
những nỗi buồn và mặc
cảm vô hình. Vợ ơi, anh
thích em cười như thế này
cơ. Anh ko biết mình có
thể dập tắt nỗi buồn và
mặc cảm trong em ko nữa!
Nhưng anh sẽ cố gắng. -
Này, này. - Thanh Mai xua
tay trước mặt tôi gọi tôi
về với thực tại. - Anh đang
nghĩ gì thế?
- Anh đang nghĩ giờ phải
đưa em đi đâu tiếp đây!
- A có rồi! - Cô ấy đứng
phắt dậy rồi kéo tay tôi lôi
đi.
- Woa! Thích thật! Chồng
thích ko?