- Dạ ko, tụi con muốn sang
thăm mẹ, hơn tuần rồi mà
mẹ!
- Sang thăm á? Anh chị
tốt với tôi ghê. Hàng xóm,
nhà gần ngay nhau, bước
ra khỏi cửa là đã nhìn thấy
nhau, việc gì phải sang
thăm hỏi làm gì.
- Một tuần nay tụi con bận
quá, giờ mới có thời gian
rảnh sang thăm mẹ.
- Cám ơn, ko dám!
- Kìa mẹ!
- Chị Thanh Mai này, chị
có thấy cái băng rôn chị
treo ko đẹp chút nào ko?
- Uả sao vậy mẹ? Con thấy
đẹp mà! Lời tuyên ngôn
của Bác Hồ đó mẹ ạ!
- Chị!... Chừng nào anh chị
chưa tháo cái băng rôn
kia xuống thì đừng có vác
mặt sang đây làm gì. - Nói
rồi mẹ tôi quay lưng bỏ
thẳng vào nhà.
- Anh Lâm, cái băng rôn
nhà anh đẹp thật! - Bà
Tính bán nước bên kia
đường nói vọng ra bông
đùa.
- Dạ, cám ơn bác ạ! - Cô vợ
tôi lại còn tỏ ra thích thú
nữa, vì sao ư? Vì biết mẹ
tôi vẫn chưa vào hẳn nhà.
- Thanh Mai, anh nghĩ đã
đến lúc em nên tháo cái
băng rôn kia xuống đc rồi
đấy.
- Đành vậy. Tiếc thật! Cái
băng rôn đẹp và ý nghĩa
thế! - Cô ấy cười một cái
rồi quay mặt vô nhà mẹ.
Mẹ tôi đi vội vào trong
nhà. Trời, suốt từ n ãy đến
giờ mà mẹ tôi vẫn chưa
vào nhà sao?
Sau cái vụ băng rôn, nói
chung là giờ mọi chuyện
mẹ tôi cũng đã phần nào
nguôi giận. Chúng tôi vẫn
thường sang nhà thăm
mẹ, thỉnh thoảng lại đc ăn
cơm ké mẹ nấu, tôi thoát
đc vụ những bữa cơm với
những món ăn "ko biết
phải gọi là món gì" của vợ.
Thanh Mai giờ cũng đam
đang hơn trước rồi, ngồi ở
nhà rảnh ko có việc gì thì
cô ấy cũng biết ngoài việc
nhảy nhót, hay thi thoảng
đi chơi với bạn bè, tôi nói
thi thoảng bởi vì bạn bè cô
ấy giờ đang phải lao đầu
vào học với một núi bài
tập ở các trường cao đẳng
với đại học, thì cô ấy cũng
chịu khó dọn dẹp nhà cửa,
và đọc những cuốn sách
dạy "làm vợ tốt".
Công việc của tôi ở công
ty ngày càng nhiều.
Những hợp đồng cũng
tăng lên vù vù và việc đi
gặp đối tác cũng ngày một
nhiều, tiêu tốn gần hết
thời gian ở nhà của tôi.
Nhưng biết làm thế nào,
tất cả cũng vì công ty, vì
công ty cũng đồng nghĩa
với vì cái cần câu cơm của
tôi. Bây giờ ngoài việc
phải nuôi bản thân, tôi
còn phải nuôi vợ, trả chi
phí chi tiêu trong gia
đình, từ điện nước, ăn
uống đến những chi tiêu
cá nhân khác, rồi mỗi
tháng tôi vẫn phải gửi biếu
mẹ ít tiền, mẹ tôi ko thiếu
nhưng tôi nghĩ đó là
nghĩa vụ của mình.
- A lô.
- Anh đây, hôm nay anh
phải đi gặp đối tác, em ở
nhà ko cần chờ anh đâu,
ăn cơm rồi đi ngủ sớm
nhé!
- Gì vậy? Cả tuần nay anh
bỏ em ở nhà một mình rồi
đó. Sáng thì anh đi sớm,
đêm khuya mới về, người
thì lúc nào cũng nồng nặc
mùi rượu. Gặp đối tác hay
là chè chén hả?
- Vì công việc mà em.
Thông cảm giùm anh đi.
Thôi anh ko có nhiều thời
gian đâu. Anh cúp máy
nhá.
- Hôm nay anh mà ko về
thì đừng... - "Tít, tít...".
Tôi cúp máy trước khi cô
ấy kịp nói xong. Tôi cũng
muốn về nhà, ở bên vợ, ôm
hôn vợ như ngày xưa lắm
chứ, nhưng công việc thì
làm sao tôi bỏ đc, vì công
việc cũng là vì cô ấy và vì
những đứa con tương lai
của chúng tôi nữa mà. Tôi
làm việc chứ cũng đâu đi
chơi, chè chén gì. Mệt mỏi
và đau đầu lắm chứ. Cô ấy
là vợ và cô ấy cần hiểu cho
tôi!
Đối tác lần này khá quan
trọng và chúng tôi nhất
quyết phải kí đc hợp đồng
với họ. Và trọng trách lần
này đc đặt cả lên vai tôi.
Sau khi đưa đối tác xem
những dự án đc chuẩn bị kĩ
lưỡng với những đề xuất
mới lạ và có tính khả thi
cao, chúng tôi đặt đc niềm
tin rất lớn cũng như sự hài
lòng từ phía đối tác. Tuy
nhiên việc kí hợp đồng vẫn
chưa đc diễn ra. Và chúng
tôi lại phải mời họ đến một
quán bar nổi tiếng để tiếp
tục với việc thuyết phục họ
kí hợp đồng dài hạn với
tổng công ty.
Quán bar mà chúng tôi
chọn khá nổi tiếng với cái
tên "Sóng Điên". Cậu Đức
cứ khăng khăng bảo chọn
quán bar này, có lẽ vì cậu
ta sành sỏi ở đây và chắc
biết có nhiều cái hay ho,
thì nghe tên đã bắt mắt
rồi mà. Chúng tôi chọn
một chỗ ngồi ko quá ồn ào
nhưng đủ để nhìn thấy
những điệu nhảy mê hồn,
hay đầy hoang dại trên
sàn nhảy. Đối tác của
chúng tôi có vẻ rất hài
lòng với những đồ ăn, rượu
uống và cả những màn
trình diễn trên sàn nhảy.
Đang trong tâm trạng vui
sướng vì biết chắc việc kí
kết hợp đồng này sẽ thành
công thì tôi và cậu Đức
phải giật mình. Trên sàn
nhảy, một cô gái với mái
tóc buộc bổng quen thuộc,
mặc trên mình bộ váy đen
ngắn bó sát người, mỏng
dính. Và cô gái bốc lửa
trong những điệu nhảy mê
dại, khiêu gợi và đầy lẳng
lơ.
Tiếng hò hét rú ầm của lũ
con trai háo sắc cứ vang
lên từng hồi. Đến cả mấy
ông đối tác cũng gật gù,
vỗ tay cổ vũ.
Ko thể chịu đựng đc thêm
một giây nào nữa, tôi lao
tới chỗ cô gái người nồng
nặc men rượu, đôi mặt dại
đi nhìn tôi cười khẩy: "Anh
làm gì tôi thế? Thích cầm
tay người đẹp à?". Mặc
cho cô gái điên cuồng nói
nhảm và cố thoát ra khỏi
vòng tay tôi, tôi bế thốc
cô ấy ra xe và lái thẳng về
nhà.