- Vâng... vâng!
- Thôi khỏi! - Mẹ tôi thều
thào. - Đỡ mẹ vào phòng
là đc rồi! - Tôi bế mẹ bước
vội vào phòng, va mạnh cả
vào vợ nhưng tôi cũng chả
bận tâm, vì lúc này tôi
dành tất cả mối quan tâm
của mình vào mẹ rồi.
Mẹ ko cho gọi cấp cứu nên
tôi mời bác sĩ đến khám
cho mẹ. Mẹ tôi bị bong
chân và bác sĩ bảo phải
kiêng đi lại ít nhất là 1
tuần.
- Mẹ... con... con...
- Chị ko phải nói nữa. Lần
sau lau nhà, nhà ướt thì
phải lấy rẻ khô lau lại, ai
đời để ướt thế. May mà số
tôi cao, chưa chết đó!
- Con biết rồi!
- Một tuần này thôi thì
nhà chịu khó ăn cơm
ngoài vậy! Chứ tôi bị thế
này, con dâu thì chả biết
làm gì.
Thanh Mai ko nói gì cả,
chỉ đựng dậy đi lên phòng.
- Em thấy giờ đã làm khổ
cả nhà chưa? Đã hơn một
tuần nay phải ăn toàn rau
muống với lạc rang, đc bữa
nay mẹ hết giận thì em lại
gây chuyện.
- Em gây chuyện? Anh nói
thế mà nghe đc à? Em cố
ý làm sàn nhà ướt để mẹ
bị ngã à?
- Anh nghĩ em ko cố ý
nhưng mẹ thế này chắc
em cũng vui lắm!
- Anh! - Cô ấy mỉm cười. -
Phải đó! - Nói rồi cô ấy bỏ
ra khỏi phòng. Trên nền
đất có vài giọt nước rơi!
Biết mẹ tôi bị ngã nên mẹ
vợ và cả vợ chồng Thanh
Trúc cùng đến hỏi thăm.
- Bà đau lắm ko? Mà đi
đứng kiểu gì lại ngã chứ
hả?
- Sàn nhà lau ướt quá, tôi
bước ra đến bậc thêm,
trơn nên mới ngã.
- Chết! Có phải là con
Thanh Mai nó lau nhà
đúng ko. Cái con bé này
tệ quá! Bà thông cảm cho
nó giùm tôi. Chắc nó cũng
ko cố ý đâu!
- Cái này thì tôi biết chứ.
Nhưng con Thanh Mai tôi
nói thật, nó đoảng quá!
Tôi ko biết bà dạy dỗ
Thanh Trúc khéo thế
sao...
- Thì đúng là cha mẹ sinh
con trời sinh tính. - Bà
Thanh thở dài. Tôi chỉ biết
đứng nép bên cửa bếp, cô
vợ tôi nước mắt đang chảy
dài.
Đồng hồ đã điểm 10h hơn,
ko biết vợ tôi đi đâu mà
giờ này vẫn chưa về. Thấp
thỏm ko yên, tôi định lao
xe đi tìm thì thấy vợ đang
đứng ở bên kia đường.
- Em đứng ở đây làm gì?
Ko về nhà ngủ đi. - Cô ấy
ko trả lời, dạo bước đi
thẳng. - Em đi đâu đấy? Ko
về nhà à?
- Em muốn đi bộ tập thể
dục. Anh về ngủ trc đi!
- Em điên à? Mấy giờ rồi
còn tập thể dục. Em về lo
xem mẹ có cần gì ko chứ.
Mẹ vì em mà ko đc đi lại 1
tuần đấy!
Cô ấy mỉm cười - vẫn cái
mỉm cười cay đắng, đưa
con mắt hơi đỏ lên nhìn
tôi.
- Anh ko cần phải đay
nghiến thế đâu! Em biết
em sai rồi. Mẹ giờ này ngủ
rồi, em đi bộ một lúc, đêm
em khác trông mẹ. - Nói
rồi cô ấy lặng lẽ bước tiếp.
Tôi đứng lặng hồi lâu nhìn
cái dáng nhỏ bé của cô ấy
đi trong đêm dưới ánh
đèn cao áp, nó lẻ loi và cô
đơn vô cùng. Bây giờ đã 10
rưỡi, một mình cô ấy đi bộ
trong giờ này làm sao tôi
yên tâm đc.
Dưới ánh đèn cao áp, trên
con đường vắng lặng với
những cơn gió mùa hè
thổi rì rào. Hai con người
bước bên nhau. Nhưng xa
cách đến vời vợi. Hai bàn
tay chốc chốc có thể chạm
vào nhau nhưng lại ko
thể. Gío thổi mỗi lúc một
to. Dường như gió mùa hè
đang mang cái lõi của gió
mùa đông hay sao mà
trong lòng người lại thấy
lạnh thế này.
Những lọn tóc con của vợ
cứ bay bay trong cơn gió
lạnh. Cái dáng người nhỏ
bé lặng im ko nói gì cứ
nhoi nhói trong tim. Đôi
mắt buồn rười rười, cái
nhìn vào khoảng không vô
định mà sao cứ xoáy sâu
trong lòng ta? Một ko
gian chết chóc vô hình
dường như đang hiện hữu.
Một cái nắm tay vượt lên
cái khoảng cách xa vời và
ko gian chết chóc. Cô ấy
nhìn tôi, lặng im ko nói gì.
Giọt nước mắt giấu mãi
trong lòng buông rơi. Đôi
mắt buồn đẫm nước. Tôi
siết mạnh tay mình hơn.
Khẽ cười. Cơn gió mùa hè
lạnh giá bỗng trở nên mát
rượu. Cái siết mạnh tay từ
vợ đáp trả lại. Khẽ cười.
Mọi giận hờn tan biến mất.
Nước mắt rơi ướt nhoè nụ
cười nhưng vẫn đủ thấy
đôi mắt sáng niềm vui.
Tay nắm tay chúng tôi
bước bên nhau. Ko ai nói
một lời nhưng gió đang
nói giùm chúng tôi. "Đôi
khi chỉ cần một cái nắm
tay, mọi giận hờn cũng có
thể tiêu tan!"
Chúng tôi dạo bước và
trứơc mắt chúng tôi giờ đã
là "Đài tưởng niệm" từ
bao giờ. Đây là nơi cao
nhất của thành phố. Đứng
ở trên có thể nhìn thấy
toàn cảnh thành phố rực
rỡ, tươi mới trong bình
minh; lung linh, huyền ảo
lúc về đêm.
- Mình lên đây nhé? - Cô
ấy nhìn tôi khẽ hỏi.
- Ừ!
- Anh cõng em đi!
- Hả?
- Sao chứ? Cõng em lên
trên đi!
- Trời! Cao thế này bắt
anh cõng lên á?
- Ko biết! Bù lại lúc anh
mắng mỏ em. Ko biết! Nếu
ko cõng người ta ứ hết
giận đâu!
- Thôi mà! Hay để lúc về
anh cõng em! Nhá!
- Ko! Cõng lên đây cơ!
Cõng đi! Ko biết đâu!...
Thế anh có cõng ko?
- Đang từ nũng nịu cô ấy
đổi thái độ luôn.
- Thôi đc rồi. Anh cõng!
- Mệt ko anh?
- À... phình... phường!
- Hì, rõ ràng là anh mệt
mà!
- Vậy... anh... thả... nhá...
- Ko!
Trời đất, tôi cõng cô ấy leo
lên cũng phải hơn 70 bậc
thang cao chót vót rồi
cũng nên. Âý thế mà cô ấy
vẫn chẳng chịu tha cho
tôi. Biết thế từ đầu đã
chẳng dám mắng cô ấy
làm gì. Gìơ phải khổ thế
này. Gần đến đỉnh rồi, mệt
quá tôi thả cô ấy xuống,
thở.