- Anh... mệt quá!
"Chụt" - Cô ấy đặt một nụ
hôn lên má tôi, cười toe.
- Hết mệt chưa? - Tôi ko
biết phải nói gì nữa,
nhưng thực sự mọi mệt
mỏi tiêu biến hết. Tôi
chớp lấy cơ hội hôn nhanh
lên môi cô ấy một nụ hôn
nhẹ ngọt ngào.
- Ê, em chỉ thơm má anh
thôi, sao anh lại hôn môi
em hả?
- Thì anh phải uống nứơc
tăng lực chứ sao?
- Tăng lực gì?
- Là nứơc bọt của em đó! -
Nói rồi tôi chạy vội lên
nhưng bậc thềm cao.
- Sao lúc nãy kêu mệt mà
giờ chạy nhanh thế? - Cô
ấy gọi với.
- Thì giờ có phải cõng bao
tải gạo đâu!
- Ê, đồ đểu! Đứng lại! Em
mà bắt đc thì chết với
em!.... Chương XXXXVII: Kim lòi
khỏi bọc!
Một tuần trôi qua thật
yên bình. Đó là điều hạnh
phúc vô vàn mà tôi có đc.
Mẹ tôi bị đau, còn cô vợ
tôi thì biết lỗi nên chẳng
ai gây sự với ai cả. Cuộc
sống gia đình cứ thế trôi
nhẹ nhàng và bình yên.
Mẹ tôi giờ cái chân đau
đã khỏi hẳn. Mọi hoạt
động trong gia đình vẫn
diễn ra bình thường. Tôi
sung sướng với ý nghĩ chắc
mọi chuyện "Mẹ chồng
nàng dâu" giờ đây đã tốt
đẹp hơn rồi. Một tuần qua
vợ tôi chăm sóc mẹ chồng
cả mà. Chắc tình cảm mẹ
chồng con dâu cũng đc cải
thiện hơn nhiều. Đang
sung sướng là thế thì
đùng một cái, chuyện
động trời giáng xuống đầu
chúng tôi.
- Thanh Mai! Thế này là
thế nào? - Mới sáng sớm,
đang ngủ ngon tôi giật
mình tỉnh giấc bởi tiếng
mẹ tôi quát lớn trong
phòng. Biết là có chuyện
chẳng lành, tôi lao sang
phòng mẹ và vợ. Đẩy cửa
bước vào, tôi thấy Thanh
Mai co rúm người, mẹ tôi
mắt trừng trừng, đỏ ngầu
vì giận dữ. Và tôi biết
chuyện gì đã xảy ra khi
trên giường, loang lổ một
vết máu hồng.
Tin sét đánh đc thông báo
cấp tốc tới gia đình bên
ngoại. Chưa đầy một
tiếng, tất cả thành viên đã
có mặt đông đủ tại phòng
khác nhà tôi: Mẹ tôi, mẹ
vợ, chị vợ, anh rể vợ và tất
nhiên ko thể thiếu hai
nhân vật chính là tôi và
Thanh Mai. Trong khi mọi
người đc ngồi trên ghế thì
chúng tôi - hai kẻ mang
tội phải quỳ dưới đất. Và
vẫn như mọi khi, mẹ tôi
mắt giận dữ quát hỏi:
- Hai đứa chúng bay giải
thích đi!
- Dạ...! Chúng con... - Tôi
chưa kịp nói hết câu thì
Thanh Mai đã lên tiếng.
- Chúng con đã giả chuyện
có thai để đc kết hôn!
- Cái gì? - Đó là âm thanh
ngạc nhiên của mọi người
trong phòng.
- Vậy là từ đầu đến giờ hai
anh chị đều gạt chúng tôi
sao?
- Thực sự thì tất cả chúng
con chỉ muốn đc hai mẹ
đồng ý nên mới đánh liều
làm vậy.
- Anh nói hay quá đấy! Hai
anh chị coi hai cái bà già
này là gì hả? Giáng cho
chúng tôi một đòn đau
kêu có chửa, buộc chúng
tôi phải tức tốc cho cưới.
Và giả lại giáng thêm một
cú nữa là mọi chuyện chỉ
là giả. Hai anh chị giỏi
quá!
- Nếu mẹ và mẹ con ko bắt
anh Lâm và chị Trúc cưới
nhau thì bọn con đã chẳng
phải dối mọi người làm gì?
- Chị còn nói đc à? Chị thì
giỏi rồi. Bà Thanh, tôi xin
lỗi, nhưng nói thật tôi khó
chấp nhận một cô con dâu
như thế này. Tôi ko thể
sống chung với nó đc.
- Ý bà là gì vậy bà Kim?
- Ý tôi là chúng nó phải
dọn ra khỏi nhà tôi ngay
hôm nay!
- ????
Và đó, chúng tôi bị đuổi ra
khỏi nhà như thế đấy. Ko
một tiếng van lơn, Thanh
Mai dọn toàn bộ đồ đạc
của cả tôi lẫn cô ấy chuyển
khỏi nhà như một đứa con
ngoan nghe lời mẹ. Về nhà
vợ. Ko. Câu trả lời dứt
khoát của cả hai đứa. Và
ko biết có phải là một sự
trùng hợp trớ trêu ko nữa,
người hàng xóm của
chúng tôi chuyển đến Sài
Gòn sống cùng con và họ
có ý định bán nhà. Tôi thì
muốn chuyển đến thuê
một căn nhà ở khu chung
cư mới tuy hơi xa cơ quan
một chút. Nhưng cô vợ tôi
thì nhất quyết đòi mua lại
căn nhà của người hàng
xóm. Đó là một căn nhà
hai tầng, diện tích ko rộng
nhưng cũng ko quá nhỏ,
và vấn đề là nó ngay sát
nhà chúng tôi.
Dọn ra ở riêng, tôi ko biết
đó lại là niềm vui của vợ
mình. Ngay trong ngày
dọn về nhà mới, Thanh
Mai đã quyết định 2 vợ
chồng mở tiệc ăn mừng với
lí do: "Ko có gì quý hơn
độc lập tự do!" Và bạn có
tin ko, đó là tấm băng rôn
mà cô ấy treo ngang
nhiên trước cổng nhà. Tôi
biết đó là một lời thách
thức của cô ấy với mẹ tôi!
- Thanh Mai, mẹ giận đó!
- Anh ko thấy mẹ đã ko
thiêng tiếc khi đuổi chúng
ta ra khỏi nhà sao?
- Nhưng thực tình là
chúng ta sai.
- Vì đã nói dối người lớn?
- Ừ!
- Nhưng chúng ta đã
đúng! Vì chúng ta yêu
nhau!
- Nhưng...
- Ko nhưng nhị gì hết. Hơn
nữa, em thấy cái băng rôn
đẹp mà. Lời tuyên ngôn
của Bác Hồ đó! - Cô ấy
cười. - Ko có gì quý hơn
độc lập tự do! Biết chưa
ông chồng ngốc!