Chương XXXXV: Cô vợ của
tôi!!!
- Anh chị tình cảm quá
nhỉ? - Tiếng mẹ tôi khiến
chúng tôi giật mình phải
vội buông nhau ra.
- Mẹ... mẹ đi chợ về rồi đấy
ạ?
- Vâng! Bữa nay tôi đổi
món cho cả nhà. Từ giờ ko
phải ăn rau muống với lạc
rang nữa!
- Thật hả mẹ? - Tôi bật dậy
khỏi ghế mừng quýnh.
Ngay lập tức bị ăn cái véo
tím chân của vợ. Nhưng
ko sao, giờ tôi đang sung
sướng. Mọi người xem đấy,
hơn một tuần nay tôi phải
ăn chay rồi, giờ đc trở lại
với những bữa cơm đầy đủ
chất dinh dưỡng tôi hạnh
phúc lắm chứ. Tôi làm việc
vất vả thế cần phải ăn đủ
chất mà!
- Thật! Tôi mua cả thịt về
làm ruốc đây. Chị Thanh
Mai xuống bếp phụ tôi
một tay.
- Làm ruốc ạ? Ngoài chợ
đầy sao phải làm cho mất
công hả mẹ?
- Ngoài chợ thì sao ngon
và đảm bảo đc bằng mình
tự làm chứ!
- Vâng!
- Vâng mà còn cứ đứng
đấy à? Xuống bếp phụ tôi.
- Vâng! - Thanh Mai đứng
dậy, nhìn theo dáng mẹ
tôi đi xuống bếp cô ấy giơ
tay, nhăn mặt tỏ ý "đáng
ghét".
- Chị làm gì đấy? Ko đi
mau!
- Dạ đâu có! Con xuống
đây. - Và trước khi cô ấy
rời khỏi vẫn ko quên véo
tôi thêm một cái tím chân
nữa. Đểu thật tôi có làm
gì cô ấy đâu chứ!
Đang coi ti vi xem trận
bóng đá hay nhưng dưới
bếp tiếng hai mẹ con họ
vang cả lên đây.
- Chị rửa sạch cối rồi đem
lên bếp gas hơ nóng cho
tôi!
- Ơ sao phải hơ nóng hả
mẹ?
- Thì cối nó ướt phải hơ
nóng chứ sao!
- À...
- Chị hơ đi tôi đi pha cốc
nước cam. À mà chị có
uống ko tôi pha luôn!
- Dạ ko ko... Con bận hơ
cối mẹ lên nhà hỏi xem
anh Lâm có uống ko, tiện
mẹ pha luôn cho anh ấy!
- Rồi!
Đang định gọi với xuống
bếp là tôi ko uống thì mẹ
tôi đã lên tới nơi.
- Anh có uống nước cam
ko mẹ pha?
- Dạ ko mẹ ạ!
Mẹ tôi vừa bước xuống
bếp thì đã nghe tiếng mẹ
tôi la:
- Trời đất! Chị đang làm
cái gì thế?
- Con đang giã thịt mà
mẹ!
- Gĩa thịt sống thì giã làm
gì? Sao chị ngốc thế? Hơ
cối là để giã thịt chín chứ
thịt sống thì cần gì phải
hơ!
- Con... con ko biết!
- Thịt chị phải luộc đi, rồi
mang đem giã nhuyễn,
xong mới cho lên chảo
rang vàng biết chưa?
- Dạ! Gìơ thì con biết rồi!
Tiếng hai mẹ con bỗng
dưng im bặt. Chắc mỗi
người đang tập trung
chuyên môn của riêng
mình. Nhưng tôi cá là
chẳng đc bao lâu đâu mà!
Có lẽ tôi ko chỉ là một ông
trưởng phòng tài cao mà
rất có thể là một nhà tiên
tri thiên tài!
"Phì" - Tôi chắc chắn là
tiếng mẹ tôi phì nước cam
từ trong miệng ra.
- Ai... ai bỏ muối vào
trong hộp đường thế này?
- Hộp đấy là hộp muối mà
mẹ! Kia mới là hộp đường!
- Ai lại bỏ đường và muối
vào hai hộp giống nhau
thế?
- À... thôi chết! Hôm qua
hộp đựng muối bị hỏng con
thay hộp mới, ko để ý là
nó giống hộp đường!
- Chị... chị định ám sát tôi
đúng ko?
- Đâu có! Sao mẹ lại đổi
oan con thế. Với lại muối
và đường đâu có giống
nhau, tại mẹ ko chịu nhìn
mà!
-...
Tôi ở trên nhà chỉ biết thở
dài. Cô vợ của tôi đúng là
càng ngày càng tinh
quoái!
- Anh ơi, mình đi đâu chơi
đi! À hay đến Khoảng Lặng
đi, lâu lắm rồi mình chưa
tới đó!
- Ừ.
- Ko đi đâu hết! - Tiếng mẹ
tôi từ phòng bước ra chen
ngang. - Chị ko nhìn thấy
nhà cửa bẩn quá sao? Khi
nào lau sạch nhà và cửa
kính thì đi đâu thì đi!
- Mẹ... con đang mang bầu
mà! Chẳng lẽ mẹ lại bắt bà
bầu lau nhà, dãn bụng đau
lắm!
- Nhà có chổi lau nhà, ko
ai bắt chị phải lấy giẻ lau
mà kêu dãn bụng.
- Mẹ!...
- Tôi làm sao?
- Dạ! Ko sao!
Mẹ tôi vừa đi khỏi Thanh
Mai đã mếu máo:
- Anh xem đó! Mẹ bất
công với em!
- Thôi chịu khó, đằng nào
thì em cũng... có bầu thật
đâu! - Tôi thì thầm vào tai
cô ấy!
- Anh! AAAAAAAAAAAAA!
- Tôi chuồn khéo ko thì ăn
chưởng "giận cá chém
thớt" của vợ mất!
Một tiếng đồng hồ sau!
- Anh ơi, đấm lưng em với!
Mệt chết đi đc!
- Ừ vợ yêu, lại đây!
- Mệt quá nhỉ! - Mẹ tôi sợ
thật, toàn xuất hiện đúng
lúc cả.
- Thì mẹ thử lau hết cả cái
căn nhà rộng thênh thang
này đi! - Cô ấy lầm bầm.
Mẹ tôi sách túi chắc là
định đi đâu.
- Mẹ đi đâu đấy ạ?
- Ra thăm bà An vừa bị
ngã gãy tay.
- Cầu cho bà cũng ngã
luôn đi! - Thanh Mai lại
lầm bầm.
- Em nói gì thế? - Tôi khẽ
nhăn mặt tỏ vẻ ko đồng ý.
Cô ấy quay mặt đi.
- Thì nói thôi chứ có thật
đc đâu mà sợ!
'Oạch" - Tôi lao như bay
ra cửa nhà. Mẹ tôi bị ngã
vì bậc nhà trơn quá! Và cô
vợ tôi đôi mắt đang căng
tròn và cái mồm há hốc.
Có lẽ cô ấy ko tin nổi là
miệng mình "thiêng" thế!
Chương XXXXVI: Giận hờn!
- Em còn đứng đấy làm gì
mau gọi cấp cứu đi! - Tôi
quát lên giận dữ.