- Dạ chào bác, chào anh. -
Giọng nói thật nhẹ và êm
cắt ngang dòng suy nghĩ
và lô tôi lại với thực tại.
- À... ừ... Mời... mời cô
ngồi. - Tôi ko hiểu tại sao
lúc đấy tôi lại thiếu tự
nhiên đến vậy.
- Bà và cháu ngồi xuống
đi! - Mẹ tôi quay sang
phía tôi cười tươi - Thế
nào, Thanh Trúc đẹp quá
phải ko? - Tôi chị biết gật
đầu mà ko dám nhìn vào
cô ấy. Hình như cô ấy nhận
ra sự bối rối của tôi hay
sao mà tôi liếc nhìn thấy
cô ấy đang khẽ cười. - Mà
cháu út đâu rồi? - Mẹ tôi
chợt quay sang hỏi bà
Thanh.
- Cái con bé đấy lúc nào
cũng vậy, đang đi trên
đường chợt nó kêu có
chút việc cần giải quyết,
có lẽ sẽ đến muộn.
- Vậy thì chúng ta đợi cô
bé đến cùng ăn vậy.
- Thôi ko cần đâu, đợi con
nhỏ đấy thì ko biết đường
nào mà lần. Thôi chúng ta
cứ dùng bữa trước.
Hoá ra gia đình này lại
còn có cả một cô con gái
nữa. Cô ta tên là Thanh
Mai. Chẳng biết có đẹp
được như chị ko. Đúng là
đàn ông tệ thật, suốt cả
buổi tôi chỉ nhìn ngắm
Thanh Trúc mãi thôi.
Công nhận là cô ấy đẹp, ko
chê vào đâu được. Chưa
kể cô ấy hiện giờ còn đang
là trợ lí cho một công ty
liên doanh với nước ngoài.
Mẹ tôi nói đúng, cô ấy
đúng là mẫu vợ lý tưởng
của rất nhiều người đàn
ông, trong đó có tôi.
------------------------------
---"Kẻ phá đám!"---
Buổi ăn tối có lẽ sẽ quả là
tuyệt vời đối với tôi nếu
như ko có sự xuất hiện của
một kẻ phá đám - con nhỏ
khó ưa. Trong khi mọi
người chúng tôi đang say
sưa thưởng thức những
món ăn và tán chuyện
phiếm với nhau thì tiếng
lanh lảnh của một con
nhóc vang lên:
- Dạ, xin lỗi đã để mọi
người phải chờ ạ. - Nó nói
mà đưa đôi mắt nhìn tôi
vẻ đắc ý lắm. À hoá ra là
con nhỏ đó dám giả mạo
chị gái để đi gặp mặt tôi.
Con nhỏ thật quá quoắt.
Nó mỉm cười với tôi một
cái rồi kéo ghế ngồi
xuống. Nó và chị đúng là
khác nhau một trời một
vực. Chị nó thì dịu dàng
đoan trang thế kia, trong
khi đó, nó - quần tụt, áo
đuôi tôm, tóc buộc bổng,
chân đi giầy, cổ đeo vòng
chữ thập, tay đeo vòng
nhựa đủ màu. Mẹ tôi nhìn
nó cũng phải nhíu mày.
Tôi dám cá là lúc đó mẹ
tôi đã liệt kê nó vào danh
sách những người ko ưng
được của bà.
Cả buổi tối tôi mất ngủ vì
chuyện hai chị em gái
Thanh Trúc và Thanh Mai.
Tôi thực sự vẫn ko hiểu
hành động của hai chị em
họ. Ko biết chuyện đến
gặp tôi là tự ý của con nhỏ
hay là có cả sự đồng ý của
Thanh Trúc. Nếu như vậy
thì tôi ko hiểu cô ấy coi
tôi như thế nào và liệu tôi
có nên tiếp cận cô ấy ko.
Nhưng nếu muốn thì chắc
chắn tôi sẽ gặp phải sự khó
khăn từ cô em gái đáng
ghét của cô ấy. Nhức đầu
thật!
Tôi đến công ty, ngồi
trong phòng làm việc mà
mắt tôi ko thể nào rời
khỏi được cái điện thoại
và cái danh thiếp của
Thanh Trúc. Tôi đắn đo ko
biết có nên liên lạc cho cô
ấy ko? Mà nếu tôi gọi thì
biết nói gì với cô ấy. Nếu
nói lung tung, hay những
điều tẻ nhạt thì chắc chắn
tôi sẽ mất điểm trứơc cô
ấy.
- Trưởng phòng, anh đang
nghĩ gì thế? - Tiếng cậu
Đức làm tôi giật mình. Cậu
ta là cấp dưới của tôi
nhưng hai anh em khá
thân nhau.
- Tôi muốn làm quen với
một cô gái nhưng... - Tôi
ngập ngừng.
- Thật ko đó anh Lâm? -
Đức có vẻ vô cùng ngạc
nhiên. Cũng phải thôi, từ
trứơc đến giờ cậu ta chỉ
thấy tôi ngoài công việc
ra thì ko nghĩ gì đến
chuyện khác, đặc biệt lại
là chuyện tìm hiểu bạn
gái.
- Cậu đang cười tôi đấy à?
- Hì. - Cậu ta gãi tai - Ko
phải thế ạ, nhưng lần đầu
tiên thấy anh nhắc đến
chuyện này nên em hơi
ngạc nhiên một tí. Thế
anh gặp khó khăn gì à? Có
cần em giúp ko?
Tôi xém quên mất, thằng
Đức cậu ta nổi tiếng có tài
cua gái ở công ty mà. Còn
được mệnh danh là
chuyên gia tình yêu nữa.
Thế mà tôi lại chẳng nghĩ
ra. Đúng rồi, vị cứu tinh
của tôi đây rồi!
Theo đúng sự hướng dẫn
và giải pháp cậu Đức đề
ra, tôi sau bao nhiêu lần
hít khí trời, lấy dũng khí
mới dám cầm máy ấn số
gọi. Đầu dây bên kia một
giọng nói nhẹ nhàng, êm
du:
- Alo, tôi Thanh Trúc xin
nghe.
- Tôi... tôi Hoàng Thiên
Lâm đây.
- À, là anh Lâm sao? Anh
gọi cho em có chuyện gì
ko?
- À, cũng ko có chuyện gì
quan trọng lắm, chỉ là tôi
muốn mời cô đi ăn trưa
thôi. Cô có rảnh ko?
- Vâng, thế cũng được! -
Tôi cúp máy mà lòng sung
sướng ko gì diễn tả nổi.
Toát cả mồ hôi hột và
đúng là trời còn thương
tôi ko bị cô ấy từ chối. Nếu
mà bị từ chối ngay từ lần
đầu này có lẽ tôi sẽ tụt hết
cả dũng khí và chẳng bao
giờ dám tiếp tục sự
nghiệm tán đổ cô ấy mất.
12h trưa tôi hẹn cô ấy ở
nhà hàng Pháp. Tôi đến
sớm hơn cả giờ hẹn, có lẽ
mẹ tôi nói đúng, tôi sợ
nếu đến muộn thì mình
quả là chẳng lịch sự tẹo
nào thôi thì cứ đến sớm
trước cô ấy vậy. Tôi ngồi
chờ mà cảm giác cứ nâng
nâng khó tả. Tôi tưởng
tượng ra một viễn cảnh
thật đẹp. Rằng tôi và cô ấy
sẽ cùng thưởng thức
những món ăn Pháp thật
tuyệt. Và cô ấy sẽ thật dịu
dàng gắp thức ăn và bón
cho tôi. Tôi nhớ mang
máng hình như phim Hàn
Quốc thường thế. Nhưng
sự thật thì lại đau lòng, cô
ấy đi cùng em gái của
mình. Ôi lạy chúa tôi, giấc
mộng của tôi tiêu tan và
kế hoạch cưa đổ người đẹp
của tôi bữa nay bước đầu
đi đến phá sản.