- Dạ chào chú ạ! - Con bé
đáng ghét cười toe toét
như để trêu ngươi tôi.
- Xin lỗi anh, hôm nay tan
học Thanh Mai muốn đi ăn
cơm hàng nên em rủ nó đi
cùng, ko biết anh có thấy
phiền ko? - Tất nhiên là
phiền rồi! Tôi gần như chỉ
muốn hét lên điều đó.
Nhưng ko, trước người
đẹp làm sao tôi dám nói
điều đó chứ. Tôi cố tỏ ra
vui vẻ:
- Ko sao, được cùng ăn với
em là vui rồi. - Tôi vừa nói
xong thì con nhóc đáng
ghét nhếch mép cười khẩy
tôi một cái. Nếu tôi ko
lầm thì chắc nó đang chửi
tôi là đồ dẻo mép cũng
nên. - Em và cô bé dùng
gì?
- Làm ơn gọi cháu là
Thanh Mai! - Tôi gần như
chỉ muốn lôi con bé đứng
dậy và đuổi thẳng cổ nó đi.
Tôi đã cố tỏ ra là lịch sự
rồi thế mà nó cứ thích gây
chuyện với tôi. Nhưng,
nhìn Thanh Trúc thì tôi ko
nỡ. Tôi sợ mất điểm trước
cô ấy mà. Thanh Trúc khẽ
cười:
- Con bé nó vẫn thẳng tính
thế, anh thông cảm nhé! -
Tôi thấy bao cơn giận như
nguôi hết. Gía như con bé
ấy được thừa hưởng một
phần mười cái tính cách
dịu dàng và tế nhị từ chị
của nó có phải tốt ko. Tôi
cá là sau này ai lấy phải
nó thì đúng là tự chuốc
khổ vào thân.
- Ừ ko có gì đâu. - Tôi vừa
nói xong thì bắt gặp ánh
mắt săm soi của con nhỏ.
Rồi con bé lật dở menu.
Trời ơi, tôi quá choáng khi
con bé nó gọi món. Chẳng
phải là tiếc tiền hay tôi ko
đủ tiền mang đi mà vấn đề
ở chỗ là tôi ko nghĩ ba
người chúng tôi có thể ăn
hết một núi món ăn như
thế.
- Cho tôi một đĩa gà rán,
một đĩa tôm hùm, một đĩa
cơm Pháp, ba phần bánh
biza, ba phần chuối rán
kem, 1 cốc sinh tố sữa
chua, 1 chai rượu vang...
(và còn nhiều món nữa mà
tôi ko nhớ hết) - Gọi xong
nó quay sang mỉm cười với
tôi mặc dù bị Thanh Trúc
huých chân nhắc nhở. -
Chú mang đủ tiền chứ? -
Lần này thì tôi thấy Thanh
Trúc ngượng ra mặt. - Em
hỏi trước kẻo sợ ăn xong
lại bị "cắm" ở đây rửa bát
trừ nợ thì chết.
- Cái đó thì Thanh Mai ko
phải lo, cái quan trọng
bây giờ là chúng ta phải
làm thế nào để ăn hết chỗ
thức ăn sắp mang ra đây.
- Cái đó thì chẳng phải lo
đâu chú ạ. Yên tâm, dạ
dày cháu to lắm!
- Thanh Mai! - Lần này thì
Thanh Trúc phải lên tiếng,
có lẽ cô ấy cũng nhận thấy
sự thiếu lịch sự của con bé,
một lần nữa cô ấy lại phải
quay sang tôi, khuôn mặt
xinh đẹp đã có phần xấu
hổ. - Anh thông cảm nhé,
con bé nó vẫn còn trẻ con!
- Ko sao mà, ăn khoẻ thì
mới chóng lớn cô bé nhỉ? -
Tôi cố cười quay sang phía
con nhóc, ngay lập tức tôi
đc nhận trả một cái nguýt
dài.
- Công việc của em thú vị
chứ? - Tôi cố gắng bắt
chuyện với Thanh Trúc. Cô
ấy chưa kịp nói gì thì con
nhỏ đã xen vào:
- Công việc nào mà chẳng
có sự thú vị của riêng nó.
Chú hỏi thừa qúa đấy!
- Thanh Mai, như thế là
bất lịch sự đó!
- Thì thôi vậy!...Em chỉ nói
những gì mình nghĩ thôi
mà!... - Con bé phụng phịu
và tiếp tục chén miếng gà
rán của nó.
- Ko sao đâu mà Thanh
Trúc, anh ko để ý đâu!
- Cám ơn anh!
- Có gì đâu! Mà em...
- Này chị ơi! - Tôi chưa kịp
nói xong con bé đã lại
chặn họng tôi, nó tỉnh
queo. - Chị ăn nhiều vào
đi chứ, ko đói là chiều ko
làm việc được đâu đấy! -
Rồi nó quay sang nhìn tôi
cười đểu kinh khủng. Cái
con bé phá đám này, nó
định chơi tôi đây mà.
- Đúng rồi đấy. Em phải ăn
nhiều như cô em gái có
cái dạ dày to kia kìa.
- Cám ơn chú đã quá
khen! Chú có vẻ ko được
tốt bụng cho lắm nhỉ?
- Cái gì? - Tôi gần như
phát cáu với con bé này.
Đấy, xem ai có thể chịu
nổi nó chứ. Suốt từ lúc nãy
đến giờ tôi đã quá nhẫn
nhịn nó rồi. Tôi đã làm gì
nó mà nó bảo tôi ko tốt
bụng chứ. Hay vẫn chỉ là
cái chuyện cỏn con tôi ko
nhường chỗ quen cho nó.
Nếu vậy kẻ xấu bụng mới
là nó. Ước gì tôi có thể
băm vằm nó ra.
- Chú sao phải nóng thế
chứ? Cháu đâu có ý gì
đâu!.... - Giọng con bé
ngân dài một cách đáng
ghét. - Tại cháu thấy suốt
từ nãy đến giờ chú chỉ mải
nói chuyện, ngắm chị cháu
ăn chứ chẳng thấy chú ăn
tí gì. Vì vậy cháu mới nghĩ
chắc bụng chú ko được tốt
cho lắm! - Tôi gần như
cứng họng. Nó làm tôi
thấy xấu hổ. Chưa bao giờ
tôi lại phải đuối lý trước
ai, đặc biệt lại là một con
nhóc đáng tuổi cháu
mình.
- Hì, con bé nhà em nó
thế đấy, anh ko vặn được
nó đâu, nó lí luận kinh
lắm!... Mà Thanh Mai, em
nghịch thế đủ rồi đó, đừng
trêu tức anh Lâm nữa biết
chưa.