Chương XXXX: Cô con dâu
chẳng ưa nổi!
Vừa mới thức giấc bước
xuống dưới nhà, tôi giật
mình khi thấy Thanh Mai
đang khệ nệ bê một làn
đầy thức phẩm và rau
xanh. Vội chạy xuống đỡ
hộ cô ấy một tay, tôi vội
hỏi mẹ:
- Hôm nay có vụ gì mà mẹ
và Thanh Mai mua lắm
thứ thế? Định mở tiệc ạ? -
Thanh Mai quay ngoắt ra
nhìn tôi.
- Hôm nay dì Hương mày
mới bay từ Mỹ về đây.
Hôm đám cưới mày dì ko
về dự đc nên hôm nay
tranh thủ thời gian bay về
xem mặt cháu dâu. - Tôi
quay sang nhìn Thanh Mai
bắt gặp ngay cái lườm
cháy da mặt của cô ấy. Rõ
ràng là sáng cô ấy đã nói
với tôi rồi mà. Chết thật,
phen này tôi tiêu với cô ấy
rồi. Trước khi vào phòng
mẹ tôi còn dặn dò - Nấu
ngon ngon vào, đừng để
mẹ mày xấu hổ với dì. Dù
dì thì cũng là con dâu quý
của cả họ đấy! - Tôi chả
hiểu sao mẹ tôi phải nói
thế. Cô dâu quý của cả họ
thì sao. Nói thế chứ mẹ tôi
về quê đc mấy lần. Tôi
nghi lắm, chắc mẹ tôi chót
khoe mẽ gì về cô con dâu
với dì Hương đây! Đang
miên man suy nghĩ tôi
giật mình bới cái véo tím
tay của cô vợ.
- Tính sao với chỗ này
đây? Em ko biết đâu! - Cô
ấy phụng phịu.
- Anh cũng ko biết!
- Cái gì? Sao anh bảo anh
sẽ nghĩ cách hả?
- Ờ thì anh vẫn nghĩ mà
nhưng ko ra!
- Em ko biết! Em ko biết
đâu! Tại anh đó! Hôm qua
gạt mẹ nên giờ em mới
khổ thế này. Tí nữa ko nấu
nổi thì em chết!
- Mệt nhỉ? - Tôi thở dài. -
Mà ko sao, hay em cứ thử
nấu đi, biết đâu ăn đc!
- Nấu kiểu gì em ko biết! À
đúng rồi! - Cô ấy cười tinh
ranh,
30 phút sau.
- Nhanh lên bà.... Khẽ khẽ
thôi, kẻo mẹ tôi biết!
- Rồi! Mà bác ở trong
phòng thật chứ? Nhỡ nhìn
thấy là tiêu đó.
- Em biết rồi, vào bếp
nhanh lên chị.
Đó, cô vợ quý của tôi lại
giở trò tinh quoái rồi đấy.
Cô ấy gọi cô bạn yêu quý
nổi tiếng nấu ăn ngon ở
lớp đến nấu giùm cô ấy.
Trong khi hai cô nàng hi
hoáy ở dưới bếp thì tôi
phải làm nhiệm vụ anh bảo
vệ canh gác ko cho mama
có dịp "đột kích" vào
trong bếp. Đang tu trai
nước lọc, căn bản vừa ăn
sang xong chưa kịp uống
nước nên hơi khát. Tôi tu
ừng ực. Đang tận hưởng
cái cảm giác mát lạnh của
dòng nước trôi xuống cổ
họng thì tiếng mẹ tôi
khiến tôi giật mình, ho sặc
sụa.
- Con trai bao nhiêu tuổi
rồi mà ăn uống kiểu thế
hả?
- Mẹ... mẹ... - Tôi cố gắng
nói to để Thanh Mai và cô
bạn của cô ấy có thể nghe
thấy.
- Thanh Mai đang trong
bếp hả? Để mẹ vào xem nó
nấu nướng thế nào.
- Ko, ko cần đâu mẹ. Mẹ
cứ trong phòng nghỉ ngơi,
tất cả cứ để vợ con nấu là
đc!
- Thôi, một mình nó nấu
sao xuể. - Nói rồi mẹ tôi
bước vào bếp. Tôi vội vã
chạy theo.
- Mẹ... mẹ à? - Thanh Mai
rối rít. Tôi đảo mắt nhìn
quanh. Trong phòng chỉ
có mỗi Thanh Mai, tôi ko
thấy cô bạn của vợ đâu cả.
Ko biết là đã lú ở đâu rồi.
- Nấu đc ko? Để mẹ giúp
một tay.
- Dạ đc mà mẹ. Mẹ cứ vào
phòng nghỉ ngơi đi ạ. Con
nấu một loáng là xong.
- Á! Rán! - Tiếng la thất
thanh từ trong góc tủ. Cô
nàng với cái áo dính đầy
mạng nhện vừa chạy ra
vừa vung tay nhảy tưng
tưng trong phòng bếp trc
con mắt kinh ngạc của mẹ
tôi và 4 con mắt đầy sợ hãi
kiêm thất vọng của tôi và
vợ. Thế là cô bạn tốt giết
chết chúng tôi rồi!
Sau khi tiễn bạn về, Thanh
Mai thất thểu bước vào
nhà. Mẹ tôi ngồi trên ghế
với ánh mắt đầy quyền uy
và thật đáng sợ.
- Anh chị giỏi lắm! Gạt cả
bà già này cơ đấy!
- Chúng con ko dám ạ. -
Đôi mắt sắc lạnh, chẳng
mấy thiện cảm gì mẹ tôi
dành cho Thanh Mai.
- Cô mà lại còn ko dám
sao? Ngay từ đầu tôi đã
ko ưa gì cô rồi. Nhưng
thôi, nghĩ là giờ thì cô
cũng là con trong nhà, tôi
coi như con gái. Cô ko
biết thì bảo ko biết, lại
còn bày trò gạt tôi. Nghĩ
tôi ghê gớm quá sao? Sợ
tôi chê cô con dâu đoảng,
vụng về, kém kỏi? Đó là sự
thật, anh chị định giấu tôi
đến bao giờ. Định suốt
ngày nhờ người đến nấu
hay ra quán mua
về? ...Anh chị tưởng tôi đã
hết giận chuyện hôm qua
rồi sao? Tôi ko biết cô hay
ho, tài giỏi thế nào nhưng
tôi thấy kể từ ngày quen
cô thằng Lâm càng ngày
càng tệ. Tôi chưa nói đến
chuyện hai anh chị dám
qua mặt hai mụ già chúng
tôi mà mang bầu. Chỉ cần
hôm qua, nghe thằng Lâm
nó nói mẹ nó để bảo vệ
cho cô vợ yêu quý, bà
hoàng của nó là cũng đủ
biết rồi!
Thanh Mai lặng im ko nói
gì cả. Tôi cũng ko thấy cô
ấy khóc như mọi lần
nhưng đôi mắt thì buồn và
chắc uất ức lắm.
- Mẹ nói gì vậy?
- Tôi nói gì anh chị tự
hiểu. Thôi, giờ thì tập
trung vào nấu nướng dì
Hương sắp đến rồi.
Tôi liếc nhìn Thanh Mai,
cô ấy khẽ nở nụ cười
gượng gạo. Tôi bỗng thấy
lòng mình đau nhói. Ở bên
cạnh cô ấy mà tôi cũng
chẳng giúp gì đc cho cô
ấy. Để cô ấy phải chịu
những lời nói nặng nề của
mẹ. Gìơ thì tôi biết vì sao
cô ấy ko khóc. Vì những
giọt nước mắt đã chảy
ngược vào lòng trong sự
uất ức và cay đắng.