- Thằng Lâm, ra ngoài
mua ít bia Hà Nội đi, nhà
hết rồi! Còn Thanh Mai,
mang thịt gà ra chặt đi!
- Dạ!
- Thôi để tí con về chặt
cho.
- Thôi khỏi, có mỗi chặt
thịt gà cũng ko biết chặt
thì làm ăn gì. Thôi anh đi
mua bia nhanh lên.
Tôi mua bia về đã thấy dì
Hương đến. Dì tôi lấy
chồng Mỹ nên ở Mỹ sống
cùng chồng luôn. Đám
cưới tôi có điện sang mời
dì nhưng vì dì tôi và ông
chồng người Mỹ bận tối
mắt tối mũi, ko về dự đám
cưới của tôi đc. Thu xếp
xong công việc là dì bay
về đây luôn. Còn ông
chồng Mỹ của dì thì hiếm
hoi lắm mới cùng dì về
Việt Nam. Lần này cũng
vậy, thấy có mỗi dì thôi.
- Dì đến rồi đó ạ? Đi đường
vất vả ko dì?
- Mệt mỗi lúc ngồi máy
bay thôi. Đáp xuống sân
bay Hà Nội là khoẻ ngay.
Đúng là về Việt Nam, về
với quê hương, bao mệt
mỏi nó tan biến hết.
- Dì mà cũng yêu quê
hương ghê nhỉ? Yêu thế
sao còn chọn sống ở Mỹ
làm gì?
- Bác thật buồn cười. Tình
yêu nó vĩ đại mà. Một khi
đã yêu phải yêu hết mình
chứ Lâm nhỉ?
- Cái này thì dì nó khỏi
nói. Nó giỏi cái khoản này
lắm. Nhờ thế mà tôi mới
có đc cô con dâu... À giỏi
giang, ngoan hiền.
- Khiếp quá cơ. Cháu dâu
chặt thịt gà xong chưa?
Để xem cháu dâu tôi thế
nào mà bà chị tôi khen
ghê lắm.
- Thật ạ?
- Thật mà!
- Thôi thôi, dì... dì để cháu
nó còn vào hộ vợ nó.
- Trời, quan tâm con dâu
ghê. Phen này chắc cháu
dâu tôi đẹp người đẹp nết
lắm đây. Vừa lòng đc chị
tôi là hơi bị đc đó! - Tôi
chẳng hiểu nổi dì tôi đang
nói gì chỉ biết rằng mẹ tôi
có vẻ lúng túng lắm. Tôi
cá là mẹ tôi đang giấu
giếm chuyện gì đây.
Thức ăn đã bày biện cả
trên bàn. Chỉ thiếu mỗi
món thịt gà nữa thôi.
- Thanh Mai chặt thịt gà
xong chưa? Đem lên đi
con.
- Dạ!
Hai phút sau tiếng "dạ"
Thanh Mai cũng đem đc
đĩa thịt gà lên. Dì tôi nhìn
Thanh Mai cũng gật đầu
cười khen xinh. Nhưng khi
cháu dâu vừa mới đặt đĩa
thịt gà xuống nụ cười trên
môi dì tôi tắt lịm. Mẹ tôi
thì tím mặt. Đĩa thịt gà
nát tươm, nhìn đã chả
buồn gắp. Thanh Mai chỉ
biết cúi đầu lặng im. Mọi
người cũng chả ai nói câu
gì. Tôi buộc phải lên tiếng.
- Tay vợ cháu hôm qua bị
đau. Thôi ko sao, toàn
người nhà ý mà. Thanh
Mai em ngồi xuống đi.
Cả buổi, ko khí gia đình
chẳng mấy vui vẻ gì. Dì tôi
nhìn Thanh Mai và liên
tục đưa mắt thắc mắc với
mẹ tôi. Cuối bữa cơm,
trong lúc Thanh Mai ở
dưới bếp rửa bát, trên
nhà, dì tôi khẽ thắc mắc:
- Sao cháu dâu khác hẳn
những gì em tưởng tượng
thế. Đúng là xinh nhưng...
- Sao dì hỏi nhiều thế nhỉ?
Con dâu tôi nó vụng về
thế thôi. Nó ko duyên
dáng, giỏi giang như tôi
đã kể vời dì đc chưa?
- Ơ... Sao chị lại giận chứ.
- Ko giận sao đc! Dì đang
cười vào mặt tôi chứ gì?
Rằng tôi kén cá chọn canh
giờ lại vớ phải một đứa con
dâu vụng về, chẳng làm
nổi cái gì, đến chặt thịt gà
cũng ko xong! - Mẹ tôi
vừa dứt lời thì dưới bếp:
"Xoảng" - Âm thanh đủ
giết chết bao người!
Chương XXXXI: "Vì con có
bầu!"
Một tuần nghỉ sau đám
cưới, có thể đối với nhiều
người đó là quãng thời
gian đẹp nhất, ý nghĩa
nhất. Nhưng các bạn xem
đấy, với tôi nó đúng là một
quãng thời gian khủng
khiếp. Nhưng vẫn chưa là
gì với những chuỗi thời
gian tiếp theo sau này.
- Sếp đến rồi kìa!
- Chúng em chào sếp!
- Ờ, chào mọi người! - Tôi
nói với giọng chả mấy gì
phù hợp với không khí hân
hoan chào đón của mọi
người trong phòng.
- Nhìn sếp bơ phờ thế kia
là nghi lắm đó nha! Chắc
đêm qua... - Cậu Đức nói
đến đây quay lại cùng mọi
người cười hô hố, cứ như
là cậu ta và mọi người
đoán đúng lắm ko bằng.
Đêm qua ư? Mấy ngày nay
rồi, tôi nào có đc ngủ
cùng vợ bữa nào. À chính
xác là một tuần. Tính cả
hai ngày phải ngủ dưới sàn
nhà. Ko biết nếu bọn họ
biết chuyện sẽ cười vào
mũi tôi thế nào đây.
- Anh Lâm! Thế nào? Làm
tốt chứ!
- Sao lại ko? Các cậu khinh
thường sếp mình thế à?
- Thật ạ? Thế chị nhà...
khen chứ ạ? - Cả phòng lại
cười rầm rộ!
- Trật tự đi! Thôi đến giờ
làm rồi, vào làm việc đi,
ko cuối tháng đánh giá
xếp loại tôi trừ hết điểm
giờ. - Vừa nói đến tiền có
khác ai nấy đều tập trung
chuyên môn ngay ko cần
tôi nhắc đến lần thứ hai.
Nhân viên của tôi đó, đc
cái giống tôi, nhắc đến
tiền là làm việc rất hiệu
quả. Nhưng dẹp yên đc
đám nhân viên, tôi lại thấy
tủi cho thân mình. Ai đời
lấy vợ rồi, mang phận
chồng mà chả đc làm
chồng! Tất cả cũng chỉ tại
cái kế sách mang bầu rồi
mà ra. Và cái kế sách ấy
còn gây ra đủ rắc rối nữa.
Tôi vừa trở về nhà đã thấy
tiếng Thanh Mai và mẹ
tôi:
- Mẹ, sao mẹ lại vứt hết
quần của con thế?
- Con gái lấy chồng rồi sao
có thể mặc cái thứ này đc
chứ?
- Quần tụt thì sao hả mẹ?
Con thích mặc vì chúng
thoải mái.