Sau hơn 30 phút, cuối
cùng thì chúng tôi cũng
dọn ra đc một mâm cơm
với đủ các món ko thua
kém mẹ tôi thường ngày:
cải bắp quấn thịt, canh gà,
sườn chua ngọt, tôm
chiên, salat rau xanh bao
gồm: rau sống, cà chua,
dưa chuột... (mua ở nhà
hàng) và nước chấm (tự
pha).
Gọi mãi mẹ tôi mới chịu
xuống. Mặt bà nhìn cái là
biết cơn giận chưa nguôi.
- Mẹ vào ăn cơm đi!
Thanh Mai mất cả buổi
sáng làm cơm để xin lỗi
mẹ đó! - Mẹ tôi giật mình
trước lời giới thiệu của tôi.
- Tất cả là Thanh Mai làm
đây sao?
- Vâng, vợ con cũng đc đấy
chứ mẹ!
- Để xem đã! - Mẹ tôi nói
thế chứ tôi biết bà bất ngờ
lắm. Chắc chắn là hết giận
rồi. Mẹ tôi lấy đũa gắp
miếng sườn ăn thử. - Cũng
đc! - Phải là quá đc chứ ko
phải là đc! Mẹ tôi thật là...
Nhà hàng nổi tiếng người
ta nấu cơ mà. Mẹ tôi tính
thế đấy, muốn đc mẹ tôi
khen thì phải thật hoàn
hảo. Như Thanh Trúc là
một ví dụ. Đang hớn hở với
việc nâng tầm cao Thanh
Mai trong mắt mẹ thì hai
đứa giật mình bởi tiếng mẹ
hỏi. - Thế cơm đâu? Ăn
cơm mà ko bê nồi cơm ra
à? - Chết! Mải chú tâm
đến thức ăn mà quên
khuấy mất món quan
trọng nhất. Gìơ thì hai đứa
chúng tôi chỉ biết mặt
mếu nhìn nhau.
- Dạ, tụi con quên nấu cơm
rồi!
- Cái gì?
Chương XXXIX: Ngủ cùng!
Vừa nhìn thấy Thanh Mai
mang quần áo vào phòng
tắm tôi cũng vớ quần áo
và lao như bay đến khoác
tay cô ấy.
- Chồng làm gì đấy!
- Tắm!
- Ko thấy người ta đang
vào à?
- Thấy mới vào cùng mà!
- Cái gì thế? - Nhìn cái vẻ
mặt giận dữ của cô ấy sao
mà yêu thế ko biết!
- Hì, thì mình là vợ chồng,
tắm chung có sao đâu!
- Ko đc! Đi ra đi! - Cô ấy ra
sức lấy tay đẩy người tôi.
- Nhưng chồng muốn tắm
cùng vợ! - Tôi làm bộ nũng
nịu.
- Muốn ăn đấm ko? Thích
tắm thì vào mà tắm một
mình nhá! - Nói rồi cô ấy
toan bước đi!
- Thôi đc rồi, ko tắm
chung nữa. Vợ tắm đi!
- À thôi... chồng tắm đi!
- Ko đc! Tắm sau rồi lại
ngủ trong đó như hôm
qua ý à. Vợ tắm đi!
Hí hửng từ trong bồn tắm
ra, với ý nghĩ hôm nay cô
ấy ko trốn đc tôi đâu.
Nhưng vừa ra đến giường
đã thấy cô ấy ngủ rồi. Tôi
trèo lên giường, khẽ đưa
tay gạt mấy lọn tóc rối của
cô ấy, rồi nhẹ nhàng lứơt
tay trên đôi má ửng hồng
của cô ấy. Rõ ràng là cô ấy
cảm nhận đc tất cả mà. Rồi
khi bàn tay lướt đến đôi
môi hồng tôi cúi đầu hôn
nhẹ lên đó một nụ hôn
phớt qua môi. Đôi tay cô
ấy khẽ nhúc nhích. Hì,
cam đoan là cô vợ tôi giả
vờ ngủ rồi. Tôi hắng giọng.
- Sao vợ mình hôm nay
ngủ sớm thế nhỉ? Nhưng
thôi, ngủ cũng có cái hay
của nó. Mình phải tận
dụng cơ hội mới đc. - Nói
rồi tôi khẽ cúi đầu xuống
người cô ấy giả vờ như
mình đang giở trò. Ngay
lập tức cô ấy vùng dậy, vớ
lấy cái gối ôm chặt.
- Chồng định giở trò gì hả?
- Giọng cô ấy run lên.
- Uả tưởng vợ ngủ rồi mà!
Hì, vợ là vợ của chồng sao
lại bảo chồng giở trò. Vợ
phải thực thi nghĩa vụ của
người vợ chứ!
- Ko đc! Chồng mà làm gì
vợ gọi mẹ đó!
- Để mẹ biết là vợ chồng
mình chưa hề ngủ với
nhau bao giờ à?
- Đồ đểu! - Nói rồi cô ấy
quẳng cái gối vào tôi!
- Vì vợ, chồng phải đểu
hôm nay mới đc!...
- Á, cứu tôi với!...
- Ko ai cứu đc vợ đâu!
- Chồng mà lại gần vợ giết
chồng!
- Vợ còn chạy nữa, chồng
mà bắt đc thì vợ cũng chết
với chồng!...
Cứ thế hai đứa chúng tôi
rượt đuổi nhau trong
phòng. Những tiếng ùynh
uỵch, la hét vang rõ khắp
nhà.
- Cuối cùng thì cũng tóm
đc vợ rồi!
- Buông vợ ra đi!...
- Vợ chồng mày làm cái gì
đó hả? - Mẹ tôi đẩy cửa
bước vào. Tôi vội vã
buông vợ ra. Nhìn căn
phòng tan hoang, vợ
chồng tôi lại đang giằng
co nhau trên giường. Mẹ
tôi lại gầm lên:
- Chúng mày muốn chết
à? Vợ mày đang có thai
đó.
- Tụi con có làm gì đâu!
- Lại còn ko nữa!... Thanh
Mai vào ngủ với mẹ.
- Cái gì vậy mẹ?
- Còn gì ở đây nữa? Muốn
ngủ đợi khi nào đẻ xong
cho chúng mày ngủ tha
hồ. - Thanh Mai nhìn tôi
mếu máo. Gì chứ, đợi đến
lúc cô ấy đẻ xong thì chắc
cả đời cũng ko đc ngủ
cùng nhau!
Sáng, chưa kịp mở mắt đã
bị Thanh Mai chạy vào
phòng đánh thức:
- Anh ơi, chết rồi, mẹ bắt
em đi chợ cùng mẹ mua
đồ ăn, trưa làm cơm dì
Hương đến chơi!
- Thì em cứ đi chứ sao! -
Tôi ngái ngủ!
- Chồng với chả con! Người
ta sắp chết rồi đây này!
- Xong chưa Thanh Mai!
Làm cái gì mà lâu thế?
Ngủ trong nhà vệ sinh rồi
à? - Tiếng mẹ tôi từ dưới
nhà vọng lên!
- Dạ con xong ngay đây!...
Anh ơi làm thế nào đây? -
Tôi ngồi dậy, thở dài một
cái.
- Thì em cứ đi chợ cùng
mẹ đi!
- Thế còn lúc trưa nấu
cơm?
- Đi đi, rồi về anh khác
tính cho.
- Ơ con Thanh Mai, nhanh
lên!
- Dạ con xuống đây!...
Chồng nhớ đấy nhá!
- Rồi rồi... - Tôi trả lời
bâng quơ rồi lại ngủ tiếp
mà ko hề biết rằng sắp có
chuyện rồi!