- Người ta nói nếu gấp đc
1000 con hạc giấy bạn sẽ
có một điều ước. Nay
trong tay tôi đang có 1000
con hạc giấy, tôi cũng
muốn có một điều ước.
Nhưng tôi ko ước cho bản
thân tôi mà tôi muốn
dành nó cho người con gái
tôi yêu. Người quan trọng
nhất với tôi lúc này. Điều
ước đó là cô ấy sẽ đủ tự tin
để thành công trong kì thi
tốt nghiệp ngày mai. - Tôi
khẽ mở mắt. Tôi nhìn rõ
ánh mắt tràn đầy yêu
thương và hạnh phúc mà
Thanh Mai trao cho tôi.
Cô ấy đón lấy chiếc bình
hạc giấy, kiễng chân và
dướn người. Nhẹ nhàng,
dịu êm và ngọt ngào. Cô
ấy trao cho tôi một nụ hôn
cháy bỏng. Những cây nến
như lung linh hơn, trái
tim tình yêu của chúng tôi
như rực rõ hơn, đẹp hơn.
Và tình yêu trong mỗi
chúng tôi đêm nay như đc
chắp thêm đôi cánh. Đêm
như huyền bí hơn và nụ
hôn vẫn đang ngọt ngào!
- Anh gấp tất cả sao? 1000
con?
- Thật ra... - Tôi gãi tai. -
Chắc khoảng gần 100 con?
- Thế còn 900 còn lại?
- Anh nhờ cậu Đức! Cậu
Đức lại nhờ các nàng của
cậu ấy... và các nàng ấy có
nhờ ai nữa ko thì anh chịu!
"Bụp"
- Oái sao lại đấm anh!
- Thế mà cũng đòi! Làm
người ta cảm động gần
chết! Hoá ra là toàn nhờ
người khác gấp hộ!
- Nhưng anh đã cắt tất cả
chỗ giấy để gấp 1000 con
hạc này đó! Em xem này -
Tôi chìa ngón tay vẫn còn
thương tích - anh cắt rộp
cả tay này!
Thanh Mai cầm ngón tay
đau của tôi ngắm nghía.
- Ko phải giả!
- Ý em là anh nói dối hả?
- Uk! Hì
- Dám nói anh thế hả? Có
đứng lại ko? Anh mà bắt
được thì chết với anh.
- Ông già, đố đuổi đc em
đó! - Cô ấy cười, tiếng cười
trong trẻo vang khắp cả
khuôn viên.
Chương XXXV: Anh yêu
em nhiều lắm!
Ngày thứ nhất.
"Mẹ mua cho em con heo
đất.
Mẹ mua cho em con heo
đất... í o í ò.
Ngày hôm nay em vui lắm
Cầm heo trên tay em
ngắm... í ò í o
Làm sao cho heo mau lớn
Làm sao cho heo mau lớn
í o í ò
Heo ko đòi ăn cơm
Heo ko đòi ăn cám
---------------------------
Heo chỉ cần em bế trên
tay ầu ơ
Em ko thèm mua kem
Em ko thèm mua bánh
Em để dành cho heo
Em lì xì cho heo đất 200
mỗi ngày
Này heo ơi ngoan nhé í o
Này heo con ơi mau lớn í
o
..."
Nhạc chờ của Thanh Mai
đó. Đã hơn 18 tuổi đầu,
chưa kể sắp lấy chồng đến
nơi rồi mà cô ấy vẫn chả
khác con nít tẹo nào. Hai
cuộc gọi nhỡ. Ko biết là cô
ấy đã dậy chưa hay vẫn
còn tít mít trong chăn.
Hôm nay thi rồi, mà tôi
biết cái tật ngủ nướng lại
thêm bệnh lề mề của cô ấy
nên phải gọi dậy sớm. Hôm
thi đầu tiên ko thể đi trễ
đc.
- A lô... - Giọng đầy ngái
ngủ.
- Dậy đi em yêu!
- Em vẫn buồn ngủ lắm!
- Ko đc! Dậy sớm chuẩn bị
đi, anh đến đón đi ăn sáng
rồi đưa đi thi luôn.
- Cho em ngủ thêm một tí
thôi! Hôm qua ngủ muộn
mà.
- Thôi nào, dậy đi. Ko anh
gọi mẹ mẹ lại quạt cho bây
giờ!
- Đáng ghét! - Đầu dây
bên kia đã tắt. Nhưng tôi
biết rõ là cô nàng của tôi
vẫn chưa ra khỏi cái
giường đâu. Thôi thì cho
vua ngủ nướng ngủ thêm 5
phút nữa vậy.
- Dậy chưa đó!
- Dậy rồi mới nghe điện
thoại đc chứ!
- Nhưng chưa ra khỏi
chăn đúng ko?
- Mùa hè em có đắp chăn
đâu!
- Trời! Thôi dậy đi, nửa
tiếng nữa anh lái xe qua
đón .
- Đi ô tô à?
- Ừ!
- Ko đi ô tô đâu!
- Sao vậy.
- Đi thi chứ có phải đi đâu
đâu. Em ko thích đi ô tô đi
thi đâu. Có đi thì đi xe
máy thôi!
Trời đất! Đi xe máy thì tôi
biết kiếm đâu ra. Nhà có
mỗi cái ô tô thôi. Thế là
tôi lại phải lái xe lao như
bay đến nhà cậu Đức
mượn xe. Tôi bấm chuông
bao lâu mới thấy cậu ta ra
mở cửa. Quần áo thì xộc
xệch. Cái áo lại còn mặc
trái nữa. Chắc chắn chàng
ta vừa quơ vội đống quần
áo vương vãi trên sàn nhà
đây.
- Sếp!... Sao sáng sớm đã
đến nhà em thế!
- Tôi đang vội. Hôm nay
cậu cho tôi mượn xe máy
đc ko.
- Sao lại phải mượn xe em?
Con ô tô của sếp hỏng à?
- Ko! Hỏng thì tôi lái tới
đây kiểu gì. Thanh Mai ko
thích đi ô tô đi thi.
- À ra vậy! Rồi, sếp cứ lấy
con xe em đi tạm.
- Anh ơi làm gì ngoài đó
mà lâu vậy? - Một cô gái
trẻ tóc xoã ngang vai,
mặc trên mình mỗi cái áo
cánh dài tay của cậu Đức.
- Em ra đây làm gì chứ!
Vào nhà đi, anh đang nói
chuyện với sếp! - Cô gái đi
thẳng vào nhà ngay. Cậu
Đức nhìn tôi gãi tai. Tôi
đoán ko sai mà.
- Thôi lấy xe nhanh cho tôi
rồi còn vào ko em nó đợi!
- Sếp!...
Thanh Mai ngồi sau xe
cười nói mãi ko thôi. Ai
đời ngồi sau xe ngươì yêu,
lại sắp là chồng nữa chứ,
mà cô ấy chả ôm eo gì cả,
hai tay hết dang rộng lại
đưa lên cao. Cứ hồ hởi đón
gió trời!
- Vợ ôm eo chồng đi!
- Ôm gì mà ôm! Phải
kiêng!
- Kiêng gì?
- Đỏ tình đen bạc! Ông già
ạ! Hì... Hôm nay ko ăn
bánh mì ốp la đâu nhá!