- Sao thế?
- Phải ăn xôi đỗ! Ngốc thế!
- Hôm nay tôi mới phát
hiện thêm, cô nàng của
tôi còn mắc bệnh mê tín!
Tôi ở công ty làm việc mà
mắt cứ dán vào đồng hồ,
đếm từng giây từng phút.
Ko biết Thanh Mai của tôi
thi cử thế nào, chứ tôi lo
lắm! Kiến thức của cô ấy
ko chắc, hơn nữa ko biết
cô ấy có gây ra chuyện gì
ko! Cô ấy là chúa gây
chuyện mà. Nhỡ lại... Mà
thôi, tôi tin ở Thanh Mai
mà. Cô ấy đã cố gắng ôn
luyện rất chăm chỉ. Chắc
chắn là cô ấy sẽ đỗ thôi.
- Em thi thế nào? Làm đc
chứ?
- Cũng tuỳ, văn em chém
gió hết. Gặp ông bà nào
đầu óc bay bổng, trí tưởng
tượng phong phú thì chắc
ko đến nỗi, còn ông bà
nào trọng kiến thức và lời
văn trau truốt thì em đứt!
- Cô ấy làm tôi đau tim.
Ngày thứ 2.
- Anh ơi em đau bụng!
- Chết! Sắp thi rồi còn đau
bụng là sao?
- Làm sao em biết đc! Anh
phải hỏi cái bụng em chứ?
- Thế sáng ngoài xôi ra
em có ăn gì ko?
- Có! Sữa chua, mận, hình
như cả xoài dầm nữa thì
phải! - Ôí trời đc buổi cô
ấy dậy sớm học bài thì...
ăn lắm thứ thế. Ko đau
bụng mới lạ!
Ngày thứ 3.
- Thôi chết anh ơi! Em
quên máy tính ở nhà rồi!
- Thi toán mà em còn
quên máy tính! Thôi đợi
anh, anh phi nhanh về
nhà! - Nói rồi tôi lao xe
máy phi như bay về nhà
lấy máy tính. Còn chưa kịp
thở ra hơi thì:
- Anh ơi!
- Gì?
- Thật ra... em có máy
tính. Chắc mẹ hay chị Trúc
bỏ vào giùm em rồi! - Cô
ấy rụt rè rút cái máy tính
từ trong túi sách ra.
- Hì... Ko sao! Coi như là
anh tập thể dục vậy. Thôi
mau vào đi, nhớ thi tốt
đấy - Tôi tức đến nghẹn cổ!
Cái mặt tôi cười mà cứ
như khóc!
****
- Thế nào rồi em? Điểm
thi đỗ chứ?
- ... - Mặt Thanh Mai buồn
thui, cô ấy chẳng nói câu
gì cả.
- Sao vậy? Có điểm thi rồi
mà, em đc bao điểm?
- Em... - Cô ấy choàng tay
ôm chặt lấy cổ tôi rồi khóc
nấc lên. Tôi thấy tim mình
thắt lại, cổ họng nghẹn
đắng. Tiếng cô ấy khóc
mỗi lúc một to hơn. Tôi cố
gắng lấy lại bình tĩnh, an ủi
cô ấy.
- Thôi, ko sao! Vẫn còn đợt
2 thi lại mà. Từ giờ đến lúc
đấy, mình chăm chỉ học
hơn nữa là đc thôi. Đừng
khóc nữa. - Tôi nhẹ nhàng
kéo tay cô ấy ra. Ko một
giọt nước mắt. Đôi mắt
khô ro. Cái miệng còn toe
toét cười. - Này, anh
tưởng em khóc. Trượt mà
cười tươi thế à?
- Em có nói trượt bao giờ
đâu! Tự anh suy đoán đấy
chứ! - Cô ấy cười tinh
quoái.
- Thế có nghĩa là em đỗ
rồi phải ko? - Mắt tôi sáng
trưng.
- Hì... - Cô ấy vênh cái mặt
trắng hồng lên, tự đắc. -
Tất nhiên. Thanh Mai mà
lại!
"Cốp".
- Á! Sao anh lại cốc đầu
em?
- Cho chừa cái tội dám
chọc anh. Biết anh lo thế
nào ko?
- Hì! - Cô ấy lại cười toe. -
Biết mới chọc mà!
Bất chợt tôi ôm chặt cô ấy
vào lòng. Cái siết thật
mạnh. Cô ấy ngạc nhiên
lắm. Cứ đứng yên ko hiểu
hành động của tôi.
- Thanh Mai! Vậy là chúng
ta sắp đc lấy nhau rồi. Anh
nhớ em lắm! Anh yêu em
nhiều lắm! - Mái đầu cô ấy
ngả sát vào bờ ngực tôi,
đôi tay cô ấy ôm chặt lấy
tôi.
- Em cũng yêu anh nhiều
lắm!
Dưới nắng chiều, hoàng
hôn buông rơi, hồ nước
phẳng lặng, hàng cây xanh
mát, những ghế đá lặng
im, có một nụ hôn nhẹ
nhàng và ngọt ngào.
Chương XXXVI: Đám cưới
hoàn mĩ!
Cuối cùng thì ngày mà
chúng tôi mong đợi cũng
đã đến. Mẹ tôi và bà
Thanh hối hả chuẩn bị cho
cái đám cưới này lâu lắm
rồi. Mọi thứ đc lên danh
sách, chuẩn bị chu đáo. Vì
đám cưới lần này quan
khác đến dự rất đông, lại
có nhiều nhân vật có máu
mặt, quan sếp to nên hai
bà mẹ quyết định phải tổ
chức một đám cưới hoàn
mĩ nhất. Quyết định cuối
cùng đc đưa ra là mở tiệc
đứng, tất nhiên địa điểm
đã đc chúng tôi giới thiệu
đó là bãi đất trống
"Khoảng Lặng".
Đám cưới của chúng tôi
đc tổ chức theo kiểu Hàn
Quốc. Cái này thì khỏi nói
vì tất nhiên có phần của
ông Chan ở đây rồi. Chiếc
cổng hoa với rực rỡ những
sắc hoa mùa hè, hai bên
cột cổng đc sơn màu hồng
phấn đẹp lung linh. Tấm
thảm đỏ đc trải dài từ đầu
cổng ra tận nơi cha xứ
đứng tuyên bố. Hai bên là
những hàng khách ngồi
tham dự. Những lãng hoa
to và những chùm bóng
bay rực rỡ sắc màu. Còn
có cả hệ thống phun nước
làm mát không khí nữa.
Đám cưới của chúng tôi tổ
chức vào mùa hè mà.
Mọi người ai cũng hồ hởi,
nóng lòng muốn xem hai
cô tiểu thư xinh đẹp của
nhà bà Thanh và hai
chàng rể quý của bà. Chí
ít thì cũng một người là
trưởng phòng của một
tổng công ty lớn, một
người lại là tổng giám đốc
công ty liên doanh với
nước ngoài hơn nữa lại là
người Hàn Quốc, ko tò mò
mới lạ. À quên, chắc các
bạn đang bất ngờ, đám
cưới này ko phải chỉ tổ
chức cho riêng mình tôi
và Thanh Mai đâu, Thanh
Trúc và ông Chan cũng
cùng cưới với chúng tôi
mà. Niềm vui đc nhân đôi
đó!