Tôi bước vào quán, khá
bất ngờ, tôi thấy nó - con
nhỏ khó ưa ngồi ngay ở
cái bàn quen của nó và
đang hướng đôi mắt xa
xăm nhìn ra khung cửa
kính. Trên bàn con nhỏ là
đĩa bánh mì ốp la và cốc
sinh tố sữa chua. Có lẽ nó
rất thích món này hay sao
mà lần nào tôi cũng thấy
nó chỉ chọn uống sinh tố
sữa chua. Mà ko biết con
nhỏ đang nghĩ gì nhỉ, nhìn
đôi mắt nó xa xăm thế
chắc là phải đang nghĩ cái
gì đó đặc biệt và quan
trọng lắm. Tôi đắn đo ko
biết có nên bước vào ko.
Nhỡ lại đụng độ với con bé
ấy thì phiền phức lắm.
Đang suy nghĩ chợt con bé
quay ngoắt ra nhìn tôi. Nó
tròn xoe mắt, đôi lông
mày nó chợt nhíu lại rồi lại
dãn ra, nó đưa cốc sinh tố
lên miệng vừa hút vừa
nhìn tôi. Tức ko chịu được.
Tôi ko còn sự lựa chọn nào
khác. Tôi bước vào và cố
tỏ vẻ ko thèm bận tâm tới
sự có mặt của nó ở đây.
Tôi chọn một cái bàn cách
xa nó, tít tận trong cùng.
Tôi ngồi vào chỗ và gọi đồ
rồi mà con nhỏ đó vẫn cứ
ngồi nhìn tôi chằm chằm.
Thật chả biết vô duyên là
gì. Tôi đưa mắt nhìn lại
nó, nó liền đưa miếng
bánh mì ốp la bỏ vào
miệng nhai ngấu nghiến cứ
như là hàm ý chỉ tôi giống
cái miếng bánh mì đó vậy.
Đấy, nhìn nó vậy ai có thể
chấp nhận được nó là một
đứa con gái xinh đẹp, dịu
dàng như lời mẹ tôi nói
chứ. Mà bà bạn của mẹ tôi
chắc cũng giống con nhỏ
đó. Đúng là mẹ nào con
đấy. Tôi vừa nghĩ đến thế
thì thấy con nhỏ đứng dậy
trả tiền. May quá, thế là
tôi cũng thoát được nó.
Nhưng ko hẳn như tôi
nghĩ.
- Ôi thôi chết, cháu quên
tiền ở nhà rồi. - Con nhỏ
sau một hồi lục lọi khắp
túi quần túi áo tá hoả
phát hiện ra là nó để quên
tiền ở nhà. Bất chợt, tôi
bắt gặp ánh mắt cầu cứu
của nó. Tôi quay mặt đi,
ko thèm nhìn và giả vờ
như mình đang phải tập
trung vào đồ ăn ở trên
bàn. Tôi biết con nhỏ
đang nhìn tôi dữ lắm, ánh
mắt hình viên đạn cũng
nên vì tôi thấy gáy tôi
nóng bừng mà. Hì, hình
như tôi thấy sướng. Mà tệ
thật, từ lúc nào tôi lại đi
chấp trẻ con thế này.
Nhưng thôi, ai bảo con bé
đó có thù oán với tôi chứ.
Đang mỉm cười sung
sướng thì tôi phải giật
mình bởi tiếng con bé. Nó
đứng cạnh tôi từ lúc nào
ko hay.
- Chú có thể cho cháu
mượn tiền đc chứ?
Tôi ngước lên nhìn nó.
- Ko có tiền mà cũng vào
ăn sao cô bé?
- Chú! - Mặt nó nóng đỏ,
có lẽ nó đang rất giận.
Mặc kệ thôi, tôi chả bận
tâm. - Cháu quên tiền ở
nhà. Nếu biết ko có tiền
cháu đã ko vào!
Tôi cười khẩy:
- Biết trước thì đã giầu cô
bé ạ!
- Thế tóm lại là chú có cho
cháu mượn tiền ko? - Nó
gần như gắt lên với tôi.
Tôi định quoạng lại nó cơ,
nhưng thấy mắt nó hình
như hơi ươn ướt, tôi lại
thôi.
- Được, coi như là mời một
người quen vậy. Được chứ!
- Nó gật đầu cái "rộp" mới
sợ!
Phần 2
Tôi vừa trở về nhà đã thấy
mẹ tôi hớn hở.
- Này Lâm, con thật là...
Hôm nay mẹ gặp cô ấy rồi,
lúc trở bà Thanh đến câu
lạc bộ. Trời ơi con bé xinh
đẹp, đoan trang thế mà
sao con còn chê hả?
- Có phải là mẹ ko đó?
Con mắt của mẹ tinh
tường lắm mà!
- Thì tất nhiên, cô ấy đúng
là mẫu cô con dâu mà mẹ
hằng mong. Hôm nay, mẹ
đã mời gia đình họ cùng
dùng bữa với gia đình ta
tối nay ở khách sạn
Phượng Dư rồi đấy.
- Sao mẹ chẳng bao giờ hỏi
ý kiến con vậy? Hôm nay
con gặp cô ta rồi, và giờ
con ko muốn gặp nữa. Xúi
quẩy lắm!
- Xúi quấy cái gì hả? Con
ko lấy đc người ta mới là
xúi quẩy của đời con đó.
Con biết tính mẹ rồi mà,
mẹ đã quyết định, 1 là 1.
Thật đúng là trời chẳng
bao giờ thương tôi. Một
ngày mà phải gặp con bé
tới 2 lần, khác nào tra tấn
chứ. Lại một đêm lãng phí
rồi, cứ thế này tôi đến
chẳng còn cơ hội mà
thăng tiến nữa rồi. Con bé
đáng ghét, ko biết nó bỏ
bùa mê thuốc lú gì cho mẹ
tôi rồi. Phen này, trứơc
mặt bà, tôi quyết làm cho
nó lộ cái đuôi cáo.
Mới 7h30 tối, mà tôi và mẹ
tôi đã có mặt tại chỗ hẹn.
Hẹn người ta 8h thế mà
mẹ tôi cứ một mực bắt
phải đi sớm vì sợ người ta
bảo mình ko chu đáo. Trất
đất, chưa gọi đồ ăn, ngồi ở
đó chắc là để ngắm người
ta ăn. Đúng 8h, hai người
phụ nữ một trẻ một già
tiến tới chỗ chúng tôi. Nói
thật, lúc đó tôi gần như ko
thể tin nổi vào mắt mình,
người phụ nữ trẻ ấy quá
đẹp. Cô ấy quả là vô cùng
đoan trang và dịu dàng
trong chiếc váy lụa trắng
bó sát người. Cái dáng
người cực chuẩn và đẹp.
Vòng eo thon nhỏ. Vòng
ngực đầy đặn. Và làn da
trắng mịn mà. Có lẽ tại
căn phòng khách sạn lúc
ấy ko ít những người đàn
ông cũng đang cùng trạng
thái ngất ngây như tôi.
Nhưng có một điều làm
tôi chợt tỉnh, cô gái ấy
hoàn toàn ko phải là con
nhóc khó ưa mà tôi gặp.
Trời, vậy thì mọi chuyện là
thế nào? Ko lẽ tất cả chỉ là
một sự trùng hợp? Nếu vậy
thì hôm qua cô gái xinh
đẹp này đáng nhẽ ra phải
đến gặp tôi thì lại ko đến.
Vậy là sao? Ôi! Tôi chả
hiểu gì cả!