- Hoá ra là con của ông
Chan hả? Đúng là gái Hàn
Quốc có khác xinh quá! -
Bà Thanh vui vẻ cầm tay
đứa bé. - Lại đây con, vào
ăn cơm cùng bà nào.
- Dạ!
- Ngoan quá! Mà này sao
con bé nói tiếng Việt sõi
thế?
- Bé theo ông Chan sang
Việt Nam từ năm 1 tuổi
mà mẹ!
- Vậy à? Thế Hy...
- Dạ, con tên Hy - Un ạ!
- Con ngoan quá! Thế con
học lớp mấy rồi?
Con bé xoè tay ra đếm:
- 1, 2.. Dạ 2.... ạ! - Bà
Thanh và chúng tôi bật
cười trc hành động ngộ
nghĩnh của con bé! Tôi và
bà Thanh mải cười mà ko
hề nhận ra có hai cô nàng
nhìn nhau cười tinh quoái.
Chúng tôi bắt đầu dùng
bữa. Cuộc nói chuyện chỉ
xoay quanh cô bé Hy - Un
đáng yêu.
- Thế ba Chan có hay đưa
con đi chơi ko?
- Dạ ít lắm! - Con bé cười
toe - Nhưng cô Trúc hay
đưa con đi công viên nhảy
nhà phao lắm! Con thích
chơi cả nhà bóng nữa! - Bà
Thanh nhìn Thanh Trúc,
chắc bà cũng hơi ngạc
nhiên trc sự quan tâm của
cô con gái với con ông
tổng giám đốc lại nhiều
như vậy. Thanh Trúc chỉ
biết khẽ cười gượng gạo.
- Thế chắc Hy - Un quý cô
Thanh Trúc lắm nhỉ? -
Thanh Mai vừa lên tiếng
con bé đã gật đầu lia lịa.
- Dạ Hy - Un yêu cô Thanh
Trúc lắm! Ba Chan cũng
yêu cô Thanh Trúc. - Bà
Thanh giật mình xít rơi
đũa. - Ba con khen cô
Thanh Trúc vừa xinh đẹp
lại vừa giỏi giang. Ba bảo
sau này nếu con ngoan và
học giỏi con cũng giống cô
Trúc! - Con bé lại cười, nụ
cười đẹp như một thiên
thần. Và hình như cũng có
một nụ cười nở trên môi
bà Thanh.
Phần 16 Một tuần ko phải là một
con số lớn nhưng cũng ko
quá nhỏ để làm nên một
điều kì diệu. Tôi đã nghĩ
như thế khi cô bé Hy - Un
đến ở nhà mẹ vợ tôi.
Trong suốt một tuần này,
con bé vẫn đến trường đi
học, và sinh hoạt bình
thường cùng với 3 mẹ con
bà Thanh. Thanh Trúc thì
bận đi làm, Thanh Mai thì
phải đi học, và tất nhiên
việc chăm sóc, đưa đón
con bé bà Thanh phải
kiêm cả.
Sáng nào, bà Thanh cũng
cứ đi tập thể dục về là lên
phòng gọi bé Hy - Un dậy,
nhắc bé đánh răng, rửa
mặt, thay quần áo, ăn
sáng, rồi đưa bé đến
trường. Con bé có vẻ quý
bà Thanh lắm, có khi nó
quấn quýt bên bà Thanh
còn nhiều hơn là bên
Thanh Trúc và Thanh Mai.
Thanh Mai lúc nào cũng
than vãn: "Nó ngủ trưa
dậy, ko thấy mẹ em đâu là
y như rằng nó hỏi suốt.
Nào là bà đâu rồi?, nào là
bà đi đâu vậy dì? Nào là
bà đi bao gìơ về!..."
Nhưng trong suốt một
tuần này, Thanh Mai cũng
hay hớn hở khoe tôi: "có
con bé mẹ em vui hẳn,
nhà lúc nào cũng có tiếng
trẻ con. Kế sách của em
cũng tuyệt quá anh
nhỉ?!?" Ừ thì công nhận
Thanh Mai của tôi có cái
đầu cũng khá thông mình.
Cái đầu với một núi các
trò, thật sự tôi phải thua
cô bé của tôi ở cái khoản
này.
Một tuần cũng đã trôi
qua. Hôm nay bà Thanh
làm cơm mời cả tôi và ông
Chan cùng đến dùng bữa.
Tôi đến từ sớm phụ đưa
mẹ vợ đi ra siêu thị mua
đồ ăn. Con bé Hy - Un
cũng nhất quyết đòi đi
theo, nó cứ bám riết bà
Thanh như hình với bóng,
bà đi đâu nó cũng đi theo
đấy. Ra đến siêu thị, con
bé lăng xăng chạy nhảy
khắp nơi, gặp ai nó cũng lễ
phép chào, líu lo suốt
buổi. Nhìn con bé trông
xinh xắn, lại tây tây nên ai
cũng nhìn và bắt chuyện.
- Ôi cháu bác ạ? Xinh quá!
- Cháu ngoại tôi đấy!
Người Hàn Quốc đó nhá! -
Tôi ko biết bà Thanh nói
đùa hay thật nữa chỉ biết
trông bà lúc đấy thì vui ra
mặt.
Bữa cơm với đầy đủ mọi
người quây quần và tất
nhiên ko thể thiếu nhân
vật chính là ông Chan.
Chúng tôi trò chuyện vui
vẻ với đủ thứ đề tài, từ
món canh cua bà Thanh
nấu quá ngon, đến việc thi
cử của Thanh Mai, hay
những câu chuyện thú vị
của bé Hy - Un trong
những ngày ở đây. Bữa
cơm diễn ra vô cùng thân
mật và vui vẻ, ai cũng đều
thấy thoải mái và ngon
miệng vô cùng.
Ăn cơm xong mọi người lại
quây quần trong phòng
khách ăn đồ tráng miệng
còn bé Hy - Un thì ra hiên
đùa nghịch với con mèo
mun con, bà Thanh mới
mua về cho con bé chơi.
Thanh Trúc khéo léo gọt
hoa quả. Bà Thanh lặng lẽ
nhìn ông Chan khi thấy
ánh mắt mang rõ vẻ khác
thường của một ông chủ
với cô nhân viên. Ánh mắt
dành cho người mà ta yêu
thì đúng hơn.
- Hai con yêu nhau đc bao
lâu rồi, Thanh Trúc? - Bà
Thanh vừa buông câu hỏi
cả 4 người chúng tôi đều
phải há hốc miệng.
- Dạ!... - Giọng Thanh Trúc
run lên rõ trong cuống
họng. Ông Chan đặt miếng
lê xuống bàn, nhìn bà
Thanh đáp:
- Có lẽ cô đã biết mọi
chuyện. Cháu và Thanh
Trúc yêu nhau cũng đc
gần 2 năm.
- 2 năm? - Cả tôi, Thanh
Mai và bà Thanh cũng đều
phải ngạc nhiên. Hai năm,
cả một quãng thời gian
như thế mà Thanh Trúc có
thể giữ kín đến cả mẹ và
em gái đều ko hay biết.
- Con xin lỗi! Tại con sợ mẹ
sẽ ko chấp nhận chuyện
tình cảm này nên con mới
phải giấu mọi người như
thế.
Bà Thanh thở dài:
- Đúng là cha mẹ sinh con
trời sinh tính! Tôi đã biết
chuyện kể từ khi Hy - Un
đến đây. Nếu ko phải con
bé nó ngoan thế thì hai
anh chị mệt với tôi rồi đấy!
Trong khi Thanh Trúc và
ông Chan còn chưa biểu lộ
gì thì Thanh Mai đã nhảy
cẫng lên:
- Hoan hô mẹ! Mẹ thật là
tuyệt vời - Cô ấy chạy lại
ôm hôn bà Thanh rối rít
cứ như người đc bà Thanh
chấp nhận chuyện tình
cảm là cô ấy ko bằng.
- Tôi còn chưa trị tội cô
đó. Tôi biết thừa là cái trò
này chả ai khác ngoài cô
đâu đấy .
- Eò, con phảỉ là người có
công chứ! Mà ko có con
sao mẹ có đc cô cháu gái
ngoại Hàn Quốc yêu thế
kia. Suốt ngày bà ơi!
Thanh Mai vừa dứt lời, bé
Hy - Un đã từ ngoài chạy
vào mếu máo:
- Bà ơi! Con mèo nó cào
xước tay con!
- Đâu lại đây bà xem nào,
con mèo hư thật, dám làm
đau cháu bà.
Nhìn cảnh hai bà cháu
chúng tôi ko khỏi bật
cười. Không khí gia đình
vui cứ như đêm 30 tết. Thế
đấy, điều kì diệu đã xảy ra
và tôi hạnh phúc lắm khi
nó đc tạo nên phần lớn là
công của cái đầu lắm trò -
cô nàng bé bỏng của tôi!
Chương XXXIV: Đêm tình
yêu!
Ngày mai là Thanh Mai đã
đi thi tốt nghiệp rồi. Cả
một tuần nay chúng tôi ko
gặp nhau. Tôi nhớ cô ấy
lắm nhưng tôi phải để cho
cô ấy có thời gian ôn
luyện. Trong suốt một
tuần, trc sự tham mưu của
anh chàng Đức tôi đã
quyết định làm một món
quà tặng cô vợ của tôi.
- Mai em thi rồi đấy! Ko
cho em ngủ còn gọi em ra
đây làm gì? - Đang toe
toét cười khi thấy cô ấy ra
thì ngay lập tức bị cô ấy
dội cho gáo nước, tắt
luôn. - Đứng đó làm gì
thế? Ko đi đâu à? Hay gọi
em ra đây chỉ để ngắm?
Tôi ỉu xìu, lắc đầu:
- Ko! Đi ra chỗ này.
- Sao mặt buồn thế? Rủ
người ta đi mà cái mặt
buồn thế kia à? - Đáng
ghét thật đấy, trong khi
tôi hớn hở muốn cho cô ấy
một điều bất nhờ trc khi
thi thì cô ấy lại cau có mặt
mày như thế. Ko buồn mới
lạ. - Mặt mà buồn như thế
ứ thèm đi đâu!
- Hì! Ko! Ko! Vui rồi nè! -
Tôi ngay lập tức phải
ngoác cái miệng ra cười.
Thanh Mai nhăn mũi "xí"
một cái rồi toe toét khoác
tay tôi.
- Đi thôi nào anh yêu!
Chúng tôi đi ra khuôn
viên gần nhà Thanh Mai.
Gìơ đã hơn 11 giờ nên
khuôn viên vắng chẳng
còn ai.
- Em nhắm mắt lại. Cấm ti
hí đó. Ăn gian là anh phạt
đó.
Thanh Mai nhắm nghiền
đôi mắt, nhăn nhó:
- Em nhắm chặt rồi. Nói
nữa là người ta mở mắt
bây giờ đó!
- Đừng, đừng nhắm một tí
thôi.
- Mở mắt ra đi em! - Tôi
thì thầm bên tai Thanh
Mai. Đôi mắt cô ấy từ từ
mở ra. Cả một khoảng đất
rộng xung quanh chúng
tôi sáng bừng bởi những
ánh nến lung linh và
những dây đèn nhấp nháy
chăng thành dòng chữ:
"Thi tốt em yêu nhé".
Tôi thấy rõ đôi mắt sáng
niềm vui và nụ cười đầy
bất ngờ trên môi Thanh
Mai. Chưa hết bất ngờ, tôi
bê ra một bình thủy tinh
đựng đầy hạc giấy, đc
trang trí vô cùng xin xắn
và dễ thương, giơ ra trc
mặt cô ấy, đôi mắt tôi khẽ
nhắm chặt: