- Gìơ có nói thêm gì thì
cũng đã muộn. Chuyện đã
rồi. Con dại thì cái mang. -
Bà Thanh thở dài. - Mẹ
nào cũng muốn con cái
mình tốt cả, nhưng nếu
hai con đã quyết định đến
với nhau, mẹ và bác Kim
ko can thiệp gì. Chỉ có
điều, các con phải tự chịu
trách nhiệm lẫn nhau.
Cuộc sống gia đình có
nhiều điều ko dễ dàng như
các con nghĩ. Nhất là giờ
các con sắp làm cha làm
mẹ. Các con phải biết bảo
ban nhau, phải biết giữ gìn
tình cảm vợ chồng, cũng
như cùng nhau xây đắp
hạnh phúc gia đình, nuôi
dạy con cái. - Bà Thanh
quay sang tôi. - Cậu Lâm
thì ko nói làm gì. Cậu đã
có sự nghiệp nhất định.
Nhưng còn con Thanh Mai
nhà tôi, nó thì học hành
ko tốt, nghề nghiệp thì
chưa có. Tôi nghĩ đó là
gánh nặng cho cậu và
cũng cho cả bà Kim nữa.
Nhưng vì hai con đã gây
hậu quả quá lớn, và cũng
chính hai con muốn đến
với nhau nên hai con phải
tự chịu trách nhiệm. Mẹ
cũng mong hai con biết lỗi
lầm của mình và phải
trưởng thành hơn nữa.
Tôi và Thanh Mai lặng im
ko nói gì cả. Những lời hai
bà mẹ nói đủ để chúng tôi
hiểu mình phải chịu trách
nhiệm lớn thế nào. Nhưng
chúng tôi cũng vui lắm, vì
giờ tất cả có nghĩa là
chúng tôi sẽ đc chung
sống với nhau. Tôi biết
gặng nặng gia đình là rất
lớn nhưng đc sống với ng
mình yêu thì còn gì hạnh
phúc hơn. Chúc cho lựa
chọn của chúng tôi là ko
hề sai lầm!
Trước khi đám cưới đc tổ
chức, mọi người đã đề ra
điều kiện cho chúng tôi đó
là Thanh Mai phải thi đỗ
tốt nghiệp. Đó cũng là
điều tôi mong mỏi ở cô ấy.
Tôi và Thanh Mai biết
những kiến thức cô ấy có
được thật sự quá mong
manh cho việc đỗ tốt
nghiệp. Vì vậy chúng tôi
lại bắt đầu lao vào ôn
luyện cho Thanh Mai. Thời
gian thi chẳng còn nhiều
nên cô ấy phải nỗ lực nhiều
lắm. Nhìn cô ấy gầy hẳn bởi
những đêm thức trắng để
học bài, sáng lại vội vã đến
trường, tôi thấy lòng mình
nhoi nhói. Người ta vẫn
nói sức mạnh của tình yêu
lớn lắm! Mong rằng nó sẽ
giúp cho Thanh Mai bé
bỏng của tôi đủ sức để
vượt qua giai đoạn khó
khắn này! ------Cô bé Hy - Un.-------
Thanh Mai hút cốc sinh tố
sữa chua nhìn tôi:
- Anh ơi! Chị Thanh Trúc
dạo này buồn lắm! Có lẽ là
vì chuyện chị ấy và ông
Chan. Làm thế nào để cho
mẹ đồng ý nhỉ?
- Khó thật đấy!
- Mẹ đã quá đau đầu vì
chuyện của em rồi, giờ
thêm chuyện của chị chắc
mẹ đến bệnh mất! - Cô ấy
thở dài, hướng đôi mắt xa
xăm nhìn ra cửa kính. Tôi
khẽ nắm lấy bàn tay cô ấy,
mỉm cười.
- Em tinh ranh lắm mà!
Sao ko nghĩ cách giúp chị!
- Giúp chị Trúc á! - Cô ấy
nhăn cái mũi lại giả đò
đăm chiêu suy nghĩ. - Ừm!
Phải nghĩ cách giúp chị ấy
mới đc! - Nghe cô ấy nói
tôi hơi giật mình. Tôi chỉ
đùa cô ấy thôi chứ cô ấy
mà nghĩ cách ko khéo lại
giống chuyện của chúng
tôi, làm bà Thanh sốc
thêm cú nữa.
Tôi giờ như đã là con rể
trong nhà, thế nên bà
Thanh cũng rất hay làm
cơm vào thứ 7 gọi tôi đến
ăn cùng. Hôm nay cũng
ko ngoại lệ. Đi làm về cái
là tôi rẽ thẳng đến nhà
Thanh Mai luôn. Chà đúng
là tiếp đãi con rể quý có
khác, mẹ vợ tôi chuẩn bị
nhiều thức ăn lắm! Mà
hôm nay Thanh Mai thật
lạ, mọi lần là hay lăng
xăng chạy ra chạy vào chỗ
mẹ nấu ăn, chẳng phải là
giúp mẹ nấu nướng gì đâu
mà cốt là để nhúp nháp
thức ăn, thế mà hôm nay
trong khi thức ăn ngon rất
nhiều mà chẳng thấy cô ấy
thiết tha gì, cứ thấy thấp
thỏm, ngóng Thanh Trúc
đi làm về.
Vừa thấy tiếng xe máy
Thanh Trúc về cô ấy đã
lao như bay ra đón. Nhớ
chị gái đến thế sao? Chắc
sắp lấy chồng nên tình cảm
nó tràn trề! Tôi đang phụ
giúp mẹ vợ dọn đò ăn ra
thì thấy Thanh Trúc và
Thanh Mai vào nhưng dẫn
theo một đứa bé gái chắc
tầm 6, 7 tuổi. Con bé có
mái tóc đen xoăn tự
nhiên, đôi mắt tròn và
sáng, cái môi nhỏ xíu, đỏ
mọng. Chiếc váy chấm bi
hồng càng tôn lên vẻ đáng
yêu của nó.
- Chào bà và chú đi Hy -
Un.
- Dạ! Con chào bà, con
chào chú!
Bà Thanh ngạc nhiên:
- Con ai vậy Thanh Trúc?
- Dạ con của tổng giám
đốc. Ông ấy phải đi công
tác một tuần nên gửi bé
Hy - Un nhờ con trông
giùm. - Vừa nghe đến đó
tôi giật mình. Gìơ thì tôi
đã hiểu tại sao hôm nay
Thanh Mai của tôi lại lạ
như vậy. Tôi cam đoan sự
có mặt của bé Hy - Un ở
đây chắc chắn có bàn tay
của cô ấy.