Trong khi chúng tôi ở bên
nhau thì ko biết mẹ tôi đã
đi đâu. Đến tận trưa mới
thấy mẹ tôi về. Nhìn thấy
tôi, sắc mặt có vẻ tỉnh táo,
tôi biết bà vui lắm nhưng
vì có Thanh Mai nên bà tỏ
ra bình thản như ko.
- Thanh Mai bữa nay ăn
cơm ở đây.
- Dạ?
- Sao vậy?
- Dạ! Cháu... cháu...
- Tôi đã nói với bà Thanh
rồi!
Vừa nghe thấy mẹ tôi nhắc
đến mẹ, Thanh Mai có vẻ
lo sợ lắm. Cô ấy cứ bấm
ngón tay liên tục. Tôi
đoán chắc cô ấy sợ mẹ tôi
đã nói chuyện cô ấy đến
đây làm loạn. Thử nghĩ
xem ai mà có thể chấp
nhận cảnh con mình lại đi
biểu tình đòi cưới chứ. Tôi
khẽ đưa tay nắm lấy bàn
tay cô ấy rồi nhẹ nhàng:
- Ko sao đâu! Ở lại ăn cơm
với mẹ và anh. Mấy hôm
nay anh cũng nhớ cơm lắm
rồi đấy! - Tôi khẽ cười để
xua đi những lo lắng trong
cô ấy. Thanh Mai mỉm
cười nhưng liếc sang mẹ
tôi thì cô ấy vẫn còn
gượng gạo lắm.
- Thôi ko phải đứng đó mà
tình cảm. Vào đây phụ tôi
một tay nấu nướng. - Bất
giác tôi thấy Thanh Mai
run lên. Cô ấy khổ sở quay
sang tôi cầu cưú. Cô ấy thì
biết nấu nướng gì đâu mà
phụ mẹ tôi chứ. Qủa này
thì tiêu thật rồi. - Ơ hay,
còn đứng đó làm gì?
- Dạ... dạ cháu vào đây ạ! -
Cô ấy vừa đi vừa ngoái lại,
cái mặt mếu máo trông
đến là thảm hại. Tôi chỉ
còn biết khẽ cười: "Thôi
cố đi em, đừng làm vỡ hay
cháy cái gì là đc!"
Một tiếng đồng hồ sau, mẹ
tôi và Thanh Mai trở ra
với một mâm đầy thức ăn.
Một kì tích xảy ra. Ko có
một cái gì đổ vỡ hay cháy
khét. Mẹ tôi cũng ko kêu
than gì cả ngoài câu:
- Bữa nay toàn tôi nấu đó,
chỉ dám nhờ em yêu của
anh phụ lạt rau với thái củ
thôi đó.
- Cám ơn mẹ! - Tôi khẽ
cười trong khi Thanh Mai
cái mặt tái lại. - Thôi ăn
cơm nào. Nhớ cơm mẹ nấu
quá! - Tôi gắp lia lịa thức
ăn vào bát mẹ, và bát
Thanh Mai.
- Tưởng mày quên bà mẹ
này rồi! - Tôi cười khì rồi
gắp thức ăn và một miếng
to đoành. Mẹ tôi cũng bắt
đầu dùng bữa. Nhưng
riêng Thanh Mai cái tay
vẫn để dưới bàn, chẳng
thấy cầm bát ăn cơm gì cả.
- Sao vậy? - Mẹ tôi đặt bát
xuống hỏi.
- Em mệt ở đâu à? - Tôi
cuống quýt.
- Dạ ko!
- Vậy sao ko ăn đi! Hay
phải để tôi mời?
- Dạ ko ạ! - Thanh Mai vội
vã cầm đũa lên, nhưng
ngay tức khắc tôi và mẹ
phải giật mình. Tay phải cô
ấy một dòng máu chảy dài
xuống cả cổ tay. Tôi vội
kéo tay cô ấy lại. Một vết
cắt sâu hoắm trên ngón
tay trỏ.
- Em bị đứt tay sao ko nói
gì hả?
- Cái con bé này, đứt tay
sao ko nói một tiếng. Để
máu chảy nhiều thế kia à.
"Hu hu..." - Cô ấy bật khóc
trong sự ngỡ ngàng của cả
mẹ và tôi. Nước mắt chảy
ra như suối, ướt đầm đìa
cả cổ áo.
- Con bé này, ai làm gì mà
khóc như mưa thế? -
Thanh Mai đưa cánh tay
còn lại lên gạt nước mắt,
nghẹn ngào:
- Con... sợ bác mắng con...
hậu đậu, vụng về... nên bị
đứt tay đau lắm cũng ko
dám nói! Huhu... con đau
lắm! - Máu chảy đúng là
càng lúc càng nhiều.
- Thằng Lâm, còn ngồi đấy
làm gì? Lấy bông băng lại
đây. - Tôi như sực tỉnh
chạy như bay lên phòng
lấy bông băng.
Mẹ tôi tỉ mỉ chấm vết cắt
bằng thuốc đỏ. Thanh Mai
nước mắt vẫn chảy dài.
- Con bé này thật là! Đau
một tí rồi nó khác khỏi.
- Huhu...
- Đã bảo ko khóc nữa rồi
mà! Lớn từng này tuổi rồi
còn khóc nhè.
- Bác ơi! Bác đừng mắng
con! Con sợ lắm!
- Hả? - Mẹ tôi nhìn bộ
dạng của Thanh Mai chỉ
biết lắc đầu. - Con gái gì
mà yếu đuối thế? - Mẹ tôi
nghiêm mặt. - Ko khóc
nữa. Gìơ có con rồi, ko đc
khóc ko con nó sinh ra lại
giống mẹ. Ơ hay... con bé
này...
Phần 15 Hôm nay tôi và mẹ sẽ
sang nhà Thanh Mai để
nói rõ chuyện của chúng
tôi. Hoá ra sáng ngày
hôm qua, mẹ tôi và bà
Thanh đã hẹn gặp nói
chuyện với nhau. Tôi ko
biết có phép màu gì mà
giữa hai bà mẹ khó tính
có thể ngồi nói chuyện và
đưa đến kết quả là có buổi
nói chuyện giữa hai bên
gia đình như ngày hôm
nay.
Năm con người ngồi trong
phòng khách. Tôi và
Thanh Mai là căng thẳng
hơn cả. Mẹ tôi nhìn tôi và
Thanh Mai rồi bảo:
- Hôm qua, mẹ và bà
Thanh đã nói chuyện với
nhau. Thật sự mà nói cả
mẹ và bà Thanh đều ko
bằng lòng với việc làm của
hai con. Các con thật
thiếu suy nghĩ và quá
nông nổi. Các con đã
phạm một sai lầm mà hai
mẹ ko thể chấp nhận. Hai
con đã làm cho mọi người
quá mệt mỏi và thất vọng.
Mẹ luôn tự hào về con
Lâm ạ, nhưng vì chuyện
này mẹ thật sự thấy buồn.
- Lời mẹ như cứa vào da
thịt tôi. Tôi biết mình đã
sai, quyết định này của tôi
và Thanh Mai thật sự đã
đi quá xa và chẳng thể
dừng lại. Có lẽ đúng là nó
quá nông nổi. Nhưng tôi
ko thể trách ai, tôi mới là
kẻ đáng trách, một thằng
đàn ông đã trưởng thành,
đã 30 tuổi đầu lại có thể
chấp nhận và đồng tình với
kế sách chẳng mấy hay ho
này của cô người yêu
chưa học hết THPT.
Nhưng chúng tôi thực sự
yêu nhau! Người ta vẫn
nói khi người ta yêu người
ta thường mù quáng mà.
Và chúng tôi dám chấp
nhận tất cả vì tình yêu
đích thực của mình.