Tôi vừa đi làm về mẹ đã
bắt tôi ngồi xuống nói
chuyện. Ko biết có việc gì
mà mẹ tôi có vẻ vui lắm.
Chắc là dư âm của đợt đi
chơi Sài Gòn vẫn còn.
- Có chuyện gì quan trọng
ko mẹ?
- Sao lại ko, là chuyện hệ
trọng của cả đời con đó! -
Mẹ tôi nói đến đây tôi đã
linh cảm có điều sắp sảy ra
với chúng tôi rồi.
- Là sao vậy mẹ?
- Còn sao với trăng gì. Mẹ
và bà Thanh vừa đi xem
bói về. Năm nay là năm
tốt để dựng vợ gả chồng
với cả con và Thanh Trúc
đó. Thật may bà Thanh
cũng ưng ý con lắm. Bà ấy
còn khen con dữ hơn cả
mẹ khen Thanh Trúc ý.
Hai người bọn mẹ quyết
định rồi, trong năm nay sẽ
tổ chức đám cưới cho hai
con.
- Dạ?
Phần 12
Tôi nghe mà như sét đánh
bên tai. Cưới Thanh Trúc
ư? Đó là điều ko thể đối
với cả tôi và Thanh Trúc
mà cả hai bà mẹ đều ko
hiểu. Mỗi người chúng tôi
đều có sự lựa chọn cho
tình yêu của riêng mình,
chúng tôi ko thể cưới
nhau, hoàn toàn ko thể.
Nhưng... biết làm sao để
hai bậc phụ huynh hiểu
đây?
Tôi mệt mỏi nằm dài trên
giường, lấy cớ ăn cơm
cùng đối tác rồi nên tôi bỏ
cả cơm tối. Tôi rất sợ
chuyện này sẽ ảnh hưởng
đến kì thi tốt nghiệp sắp
tới của cô ấy. Cô ấy đã học
hành rất chăm chỉ, mặc dù
lượng kiến thức cô ấy có
đc trong một tháng qua là
vô cùng ít ỏi, thế nhưng
điều đó ko có nghĩa là sẽ
hết hy vọng để cô ấy đỗ
tốt nghiệp. Tôi muốn gọi
điện cho Thanh Mai bởi có
thể giờ này cô ấy cũng đã
hay tin như tôi. Nhưng tôi
cứ suy nghĩ mông lung
mãi, tôi chẳng thể nào
bấm số nổi. Nếu tôi gọi lúc
này mà vẫn chưa có cách
giải quyết khác nào khơi
nên nỗi lo sợ cho cô ấy.
Tôi ko muốn người con gái
tôi yêu phải khóc. Tôi
quyết ko để điều đó phải
xảy ra, ít nhất là lần này.
Tôi gọi điện và mời Thanh
Trúc uống cà phê để bàn
chuyện đang xảy đến với
chúng tôi. Thanh Trúc
cũng có vẻ lo lắng chẳng
kém gì tôi. Các bạn đừng
ngạc nhiên vì sao Thanh
Trúc lại phải lo lắng. Cô ấy
có một ông người yêu giầu
có, tài giỏi lại yêu cô ấy
chân thành. Nhưng có
một lý do mà cô ấy chưa
thể nói với mẹ, đó là ông
tổng giám đốc ấy còn có
một đứa con riêng. Và bà
Thanh với tự trọng và suy
nghĩ của bà nhất định ko
thể đồng ý cho đứa con
gái vừa xinh đẹp, nết na
lại vừa giỏi giang chịu
thiệt thòi như thế. Làm
sao bà ấy có thể chấp nhận
cho cô con gái yêu đi làm
mẹ kế, làm kẻ thế chân
cho ngươì vợ cả để nuôi
dạy đứa con người ta đc
chứ. Thanh Trúc biết điều
đó nên cô ấy ko giám nói
chuyện tình cảm của mình
với mẹ. Và giờ đây cũng
giống như tôi, cô ấy sợ sệt
và lo lắng.
- Anh Lâm, em biết mình
có lỗi với anh, nhưng em
xin anh đó. Em ko thể lấy
anh! - Tôi biết chứ, Thanh
Trúc cũng giống như mẹ
ko hề biết tôi đã yêu cô
em Thanh Mai bé bỏng và
tinh quoái của cô ấy. Tôi
cố gắng mỉm cười chấn an
cô ấy.
- Thanh Trúc bình tĩnh đi
em! Rồi ta sẽ có cách giải
quyết. Anh nhất định cũng
sẽ ko lấy em đâu vì anh đã
tìm thấy một nửa của
mình rồi. - Thanh Trúc
ngạc nhiên nhìn tôi, cô ấy
chợt tươi tỉnh sắc mặt.
- Thế thì còn gì phải lo
nữa. Anh chỉ cần nói là
anh đã có người yêu và ko
thể lấy em với mẹ anh là
đc. Và việc chúng ta lấy
nhau sẽ ko xảy ra. - Đâu
dễ như cô ấy nói chứ. Nếu
tôi có thể công khai thì
giờ tôi đã chẳng phải đau
đầu thế này.
- Nhưng anh cũng giống
như em, có lý do riêng ko
thể công khai người yêu
với mẹ. Hơn nữa mẹ anh
rất thích em.
- Em biết chứ, mẹ em cũng
vậy, bà luôn miệng khen
anh. Kêu anh vừa thành
đạt, lại tử tế và lại còn
chưa có vợ con. Em sợ lắm!
Em và anh Chan chúng em
yêu nhau. - Lần đầu tiên
tôi thấy Thanh Trúc khóc.
Phải rồi cô ấy cũng giống
như bao phái yếu khác mà
thôi.
Đã hơn một tuần rồi mà
chúng tôi vẫn chưa tìm ra
đc cách giải quyết. Trong
khi đó hai bà mẹ đã rục
rịch chuẩn bị và lo liệu cho
cái đám cưới viển vông
của hai người. Thanh Mai
biết chuyện nhưng cô ấy
chẳng nói gì cả, vẫn vui
cười như ko. Nhưng tôi
biết một điều là cô ấy
buồn lắm bởi sáng nào gặp
tôi cũng thấy mắt cô ấy
sưng húp.
Đang còn chưa tìm ra
cách giải quyết thì đùng
một cái chúng tôi nhận đc
quyết định từ hai bà mẹ:
- Hai mẹ đã quyết định rồi,
tháng 8 là tháng đẹp để tổ
chức đám cưới cho hai
con. Từ giờ đến lúc đó là
còn 4 tháng nữa. Đủ cho
cả hai con và chúng ta
chuẩn bị.
Chúng tôi nhìn nhau
chẳng nói một lời nào.
Trong khi đó hai bà mẹ cứ
vui vẻ với kế hoạch cưới
xin mà chẳng hề nhận ra
bầu không khí ảm đạm nơi
ba đứa con.
Sự mệt mỏi trong tôi thấy
rõ, tối thứ 7 nên tôi muốn
đưa Thanh Mai đi chơi và
cũng để xua tan đi sự mệt
mỏi và bế tắc của chúng
tôi. Vì chỉ có ở bên nhau
chúng tôi mới có đc sự vui
vẻ và hạnh phúc. Chúng
tôi lặng lẽ đi bên nhau.
Bàn tay nhỏ bé của cô ấy
siết chặt lấy tay tôi.
Những cơn gió mùa hè
thổi lùa, cái hiu quạnh
càng xâm chiếm nhiều
hơn.