- Anh ơi em muốn cưới
anh!
- Anh cũng muốn lấy em
và chỉ lấy mình em thôi!
- Vậy thì mình cưới nhau
nhé!
Tôi lặng im và thở dài. Tôi
muốn, muốn lắm chứ
nhưng mọi chuyện lại
chẳng dễ dàng chút nào.
Thanh Mai siết tay tôi
dừng lại.
- Anh ko trả lời em sao?
Anh có muốn cưới em
trong năm nay ko?
- Ý em là gì hả Thanh
Mai?
- Là sẽ cưới em ngay sau
khi em thi xong tốt
nghiệp. 1 tháng nữa thôi.
- Em đùa đấy à? Làm sao
có thể chứ Thanh Mai.
- Vấn đề chỉ là anh có
muốn hay ko thôi!
- Anh muốn, anh muốn!
Ngay bây giờ nếu có thể
anh cũng muốn lấy đc em
ngay. Thanh Mai ơi, anh
yêu em nhiều lắm, anh ko
thể mất em hiểu chưa!
- Ừ vậy thì quyết định vậy
nhé. Mình sẽ cưới nhau!
- Còn mẹ em và mẹ anh.
- Hì, em có cách rồi mà!
Vừa tới giờ nghỉ trưa, tôi
đã tức tốc đến ngay
"Khoảng Lặng". Thanh
Mai hẹn gặp tôi ở đấy. Tôi
cũng nóng lòng ko biết cô
ấy có cách giải quyết gì.
Chuyện ngày càng trở nên
khó khăn khi mẹ tôi và bà
Thanh đã bắt đầu liên lạc
hết cho họ hàng và bạn bè
thân thích. Rồi cả chuyện
đặt sẵn đồ cưới, tìm địa
điểm kết hôn nữa. Cái đầu
tôi gần như muốn nổ tung.
Tôi quá mệt mỏi rồi!
- Anh nhìn này! Thanh Mai
chìa ra tờ giấy xét nghiệm
thai nhi, đập ngay vào mắt
tôi là dòng chữ: "Bệnh
nhân: Hà Thanh Mai". Tôi
gần như chết lặng.
- Thế này là thế nào?
- Là em đã có thai. Anh
ngốc thế! - Cô ấy thản
nhiên đến như vậy sao? Cô
ấy có thai? Có đùa ko đó?
Tôi cố lục lọi trong mớ kí
ức hỗn độn của mình xem
có tí gì khiến tôi hiểu ra
chuyện gì đang xảy ra ko!
- Em đùa đấy à? - Tôi gần
như muốn quát lớn, mội
vài ánh mắt trong quán
quay ra nhìn chúng tôi.
- Anh bình tĩnh đi! Nếu em
ko có thai làm sao hai mẹ
để cho chúng mình đc lấy
nhau!
- Vậy... vậy cái thai này là
của ai? - Tôi cố chấn tĩnh
mình.
- Là của em!
- Gì thế? - Lần nay thì tôi
quát lên thật sự! Gìơ ko
chỉ là một vài nữa mà là
tất cả mọi ánh mắt trong
quán đều nhìn chúng tôi.
Chợt tôi thấy Thanh Mai
bụm miệng cười.
- Anh tưởng em có thai
thật à?
- Ý em là gì thế? Anh chịu
hết nổi rồi, em đừng úp úp
mở mở nữa!
- Hì, nhìn anh có vẻ phấn
nộ nhỉ? - Sao tôi có thể ko
phấn nộ đc chứ. Người con
gái tôi yêu chìa ra tờ giấy
xét nghiệm có thai mang
tên cô ấy trong khi tôi và
cô ấy chưa một lần chung
chăn gối. Thử hỏi ai trong
trường hợp như tôi có thể
bình tĩnh đc. - Gíây xét
nghiệm giả đấy! - Cô ấy
mỉm cười tinh quoái. - Em
có con bạn thân có bà chị
gái là bác sĩ khoa sản mà.
Em đã kể hết chuyện của
chúng mình và nó đã cùng
bà chị đồng ý giúp em.
- Liệu có ổn ko?
- Anh yên tâm, mấy ngày
hôm nay em đã trang bị
hết những kiến thức cơ
bản của một bà chửa là
như thế nào rồi. Biểu hiện
đầu tiên là buồn nôn,
nghén đó.... rồi bù lu bù
loa, nhiều lắm! Rồi đến lúc
mình lấy nhau rồi, lo gì ko
có con thật chứ!
- Anh sợ mọi chuyện ko dễ
như chúng ta nghĩ đâu.
- Mẹ em và mẹ anh sẽ
phản ứng dự dội chứ gì?
Em nghĩ kĩ rồi. Thứ nhất,
thể nào mẹ em cũng có ý
định giết em và anh. Mẹ
sẽ thề sống bán chết cho
anh một trận, can tội dụ
dỗ con cái nhà lành, may
là đã qua tuổi vị thành
niên từ tháng 1 vừa qua. -
Tôi giật bắn mình nghĩ ra,
ừ nhỉ may quá cô ấy đã đủ
18 tuổi rồi. - Hì, nhưng ko
sao, bị đánh mà đc cưới
nhau cũng ko uổng anh
nhỉ? - Cô ấy cười toe. - Cái
này mới quan trọng, mẹ
nào mà chả thương con,
dẫu sao thì gạo nấu thành
cơm rồi cũng chả thể thay
đổi đc, hì, mẹ tuy yêu chị
Thanh Trúc hơn em nhưng
cũng thương em nhiều
lắm! Vì ai bảo em giống ba
mà! Mẹ có đánh có chửi
cũng phải bắt anh cưới em
thôi.
- Nhưng còn mẹ anh. Mẹ
anh...
- Mẹ anh ko ưng em chứ
gì?
- Ừ! - Tôi khẽ gật đầu
buồn.
- Hì, em chả sợ. Chỉ cần
anh yêu em là đủ. Với lại
mẹ anh chẳng lẽ lại nỡ
lòng nào bỏ đi đứa cháu
nội của mình à? Mẹ anh
tìm vợ cho anh chắc chắn
là muốn có cháu bế rồi.
Đúng ko? - Ừ, ko ngờ
Thanh Mai cô ấy lại nghĩ
đc nhiều chuyện thế. Đúng
là mẹ tôi muốn tôi lấy vợ
nhanh vì dấu sao tôi cũng
30 tuổi rồi, mẹ tôi thì cũng
đã già. Mà ở cái tuổi đã
ngoài 50 ai mà chẳng
muốn có cháu bế chứ.
Và thế là chúng tôi quyết
định thực thi kế sách:
"Gạo nấu thành cơm". Tôi
ko biết có ổn ko nữa,
nhưng vì tình yêu chúng
tôi buộc phải liều lĩnh
thôi!
Hôm nay, mẹ tôi làm cơm
mời ba mẹ con bà Thanh
đến ăn. Gìơ chúng tôi cứ
như đã là một gia đình
vậy. Đó cũng là cơ hội mà
Thanh Mai bảo chúng tôi
sẽ thi hành kế sách cho
tình yêu.
- Thanh Mai ra ăn cơm đi
con.
- Dạ! - Thanh Mai ngồi vào
chỗ, chợt cô ấy bịt miệng
chạy vào nhà vệ sinh. Mọi
người lo lắng, tôi cũng giả
vờ cùng mọi người chạy
vào xem Thanh Mai thế
nào. Bà Thanh, mẹ tôi,
Thanh Trúc vô cùng lo
lắng khi nhìn thấy Thanh
Mai nôn oẹ. Phải công
nhận là cô ấy đóng đạt.
Mấy lần trc, lần nào tập
thì cứ đc nửa chừng là y
như rằng cô ấy ôm bụng
bò lăn ra cười. Thế mà lần
này cô ấy ko những mắt
chảy nước (nguyên một lọ
thuốc nhỏ mắt tôi đã
chuẩn bị cho cô ấy) mà
mặt mũi còn đỏ gay gắt.
Tôi đỡ cô ấy vào phòng
khách và ko quên lỡ
miệng nói câu: "Em lại khó
chịu rồi à?". Ba người còn
lại nhìn chúng tôi chằm
chằm, tôi giả vờ như mình
vừa lỡ miệng rồi cứ dìu
Thanh Mai đi tiếp. Trong
lúc đó một tờ giấy rơi nhẹ
nhàng từ trong túi quần
Thanh Mai qua sự khéo
léo điều khiển của cô ấy
đáp nhẹ xuống đất trước 6
con mắt có thể dễ dàng
trông thấy.