- Trời ạ! Có đau lắm ko?
- Ko! - Cô ấy lắc đầu mà
nước mắt cứ chảy dài.
Nhìn tay cô ấy tôi biết là
đau lắm!
- Sao mới sáng sớm mà em
đã vào bếp làm gì? - Tôi
thương lắm nhưng vẫn cứ
mắng cô ấy.
- Tại em muốn nấu ăn sáng
cho anh! Đang đập trứng,
cái nồi nói sôi em mở vung
thế là bị bỏng!
- Sao em ko lót tay hả?
- Em quên!
- Thôi ko khóc nữa! Anh
biết rồi!
Tôi nhẹ nhàng thoa lớp
kem đánh răng lên ba
ngón tay cô ấy! Nhìn đôi
mắt ướt nhẹt và những vết
bỏng đỏ, tôi thấy như
chính mình đang bị đau.
Sao cô ấy lại nấu ăn cho
tôi làm gì cơ chứ! Cô ấy
vụng về lắm, lại có biết nấu
nướng gì đâu. Đau thế
này, mà lại còn kêu ko!
Đúng là cái tính ương
bướng chả bao giờ thay
đổi.
- Lần sau em đừng có làm
mấy cái việc này nữa! Tự
dưng đang yên đang lành
lại vào bếp nấu nướng làm
gì! - Ko hiểu sao tôi lại to
tiếng mắng cô ấy,
- Em muốn nấu ăn cho anh
mà! Em biết mình vụng về,
ko biết làm gì cả!... Em là
kẻ vô dụng! - Cô ấy lại
khóc nấc lên! Tôi đâu có ý
đó chứ! Chỉ là tôi lo cho cô
ấy mà giận thôi. Tôi ôm cô
ấy vào lòng, đưa tay đỡ
cái đầu bé nhỏ dựa chặt
vào bờ ngực tôi hơn.
- Anh xin lỗi! Cô bé của
anh đừng khóc nữa! Nín đi
mà! - Cô ấy ôm chặt tôi
hơn, nước mắt đã chảy cả
xuống cổ áo tôi. Rồi tiếng
trách móc nho nhỏ vang
lên: "Em ghét anh lắm!
Ghét lắm!". Tôi biết là cô
ấy ko ghét tôi đâu mà! Ừ
mà sao tôi ngốc thế, cô ấy
đang muốn thể hiện tình
yêu cho tôi mà! Sao tôi lại
mắng cô ấy chứ! Cô ấy ko
đảm đang, cô ấy vụng về
nhưng chỉ cần mỗi việc cô
ấy làm chúng chứa đựng
đầy tình cảm dành cho tôi
là đc. Tôi khẽ kéo tay cô
ấy ra, lấy thế hôn lên chán
và tìm đường đến bờ môi
hồng của cô ấy.
Bất thình lình.
- Thôi chết! Nồi nước trên
bếp! - Thế là cô ấy đẩy
phắt tôi ra và lao vào
phòng bếp, bỏ tôi ở lại
chưng hửng với nụ hôn
hụt!
Chúng tôi đến "Khoảng
Lặng" để ăn sáng bởi
Thanh Mai bé bỏng của
tôi kết món sữa chua và
bánh mì ốp la lắm mà. Đồ
ăn đã bày sẵn ra bàn, việc
đầu tiên cô ấy làm mỗi khi
ăn sáng cùng tôi đó là
tặng tôi một nụ cười chúc
ngon miệng tươi rói. Đó là
gia vị món ăn ngon nhất
mà tôi từng biết. Hôm nay
cũng vậy, cô ấy nhìn tôi
mỉm cười thật xinh, hai cái
ma căng ra, ko có lúm
đồng tiền nhưng nhìn
duyên và yêu lắm. Hàm
răng đều và trắng, tuy ko
có răng khểnh nhưng hé
lộ ra từ đôi môi hồng căng
mọng khiến chúng trở nên
đẹp vô cùng và cũng thật
là duyên. Nhưng hơn cả
đó là đôi mắt sáng ngời,
long lanh khi cười. Tôi yêu
tất cả những gì thuộc về
cô ấy, cái vẻ bề ngoài mà
trong mắt tôi là vô cùng
đáng yêu và xinh đẹp; cái
tâm hồn tuy trẻ con,
mong manh và tinh quoái
nhưng ẩn náu và chứa
đựng những nét đẹp hơn
hẳn những người con gái
khác mà tôi từng biết. Là
sự chân thành, mạnh mẽ
và có chút hoang dại. Là
một chút kì bí, và cả
những điều sâu sắc nữa.
Thanh Mai xiên miếng
bánh mì lên, nhưng đôi
mắt cô ấy chợt nhíu lại. Tôi
liếc nhìn sang tay phải cô
ấy. Vết bỏng đã phồng rộp
và căng mọng nước. Tôi
biết cô ấy đang đau. Tôi
khẽ đỡ lấy cái xiên rồi xiên
lấy miếng bánh mì khẽ
cười:
- Há to nào em yêu! - Cô
ấy mỉm cười, há cái miệng
to tướng đón lấy miếng
bánh mì từ tôi và vẫn cái
kiểu nhai nhồm nhoàm
một cái ngon lành. - Mồm
em to thật đấy. - Hút chụt
một hụm sinh tố cô ấy cười
toe. - Đâu có, tại dạ dày
em to đấy chứ!.
Nhìn Thanh Mai ăn đó là
một sở thích của tôi. Cô ấy
khác hẳn những người con
gái khác, chẳng lấy đâu xa
chính là chị gái Thanh
Trúc của cô ấy. Trong khi
Thanh Trúc rất giữ ý tứ
trong việc ăn uống, điều
đó tạo nên vẻ thanh lịch
cho cô ấy, nhưng với
Thanh Mai, cô ấy coi việc
ăn uống ko phải là sự trình
diễn. Cô ấy ăn hết mình
với sự ngon miệng của
món ăn đem lại, có thể cô
ấy vô duyên nhưng cô ấy
biết trân trọng công sức
mà người nấu bỏ ra. Đó
hẳn là điều mà ko mấy
những cô gái "lịch sự"
trong ăn uống có đc!
Loáng một cái thời gian
một tháng đã trôi qua.
Mẹ tôi và mẹ vợ tương lai
đã trở về sau một tháng đi
chơi đầy vui vẻ. Còn chúng
tôi thì buồn rười rượi, bởi
họ về đồng nghĩa với
những ngày tháng đc ở
bên nhau thật nhiều của
chúng tôi ko còn nữa.
Chúng tôi lại phải quay trở
về với hoạt động tình báo
"10h đêm"!