Chúng tôi đến quán
"Khoảng Lặng" khi đồng
hồ đã điểm 9h, có nghĩa là
chúng tôi chỉ còn khoảng
30 phút ở bên nhau nữa
thôi. Quán giờ này đã hết
khách, chúng tôi là vị
khách tiếp theo và cũng
là duy nhất. Cà phê
"Khoảng Lặng" giờ đối với
chúng tôi, nó là "Gạch nối
tình yêu" và cũng là minh
chứng cho tình yêu của
chúng tôi. Thanh Mai vẫn
với cái thói quen chống
tay lên cằm nhìn ra cửa
kính, ngoài kia thiên
nhiên trc ánh sáng đèn ko
còn căng đầy sức sống
nữa, nhưng lại mang một
vẻ huyền bí đến lạ kì.
- Anh ơi! Sau này nếu
mình cưới nhau mình sẽ tổ
chức đám cưới ở bãi cỏ
này nhé!
- Ừ! Nhưng chỉ sợ lúc đấy
ko còn bãi cỏ này nữa thì
sao!
-Trừ khi "Khoảng Lặng" ko
còn nữa! - Chúng tôi giật
mình bởi tiếng bà chủ
quán. Khẽ đặt đồ uống của
chúng tôi xuống bàn, bà
ấy mỉm cười nhìn chúng
tôi. - Tôi biết hai cô cậu!
Và biết cả mối tình của hai
người! - Bà ấy lại mỉm cười.
- Đừng cho tôi là bà già
nhiều chuyện! Nhưng
chuyện tình của hai người
cũng nhiều éo le lắm đấy!
Để giữ đc hạnh phúc phải
biết đến chữ "nhẫn" và
lòng vị tha. Chúc hai cô
cậu ngon miệng, những vị
khách quen đáng mến của
tôi! - Bà ấy lại nở nụ cười
đầy hiền từ những cũng vô
cùng bí hiểm, huyền bí y
như những gì bà ấy vừa
nói với chúng tôi. - À, nếu
khi nào hai người lấy
nhau, nhất định tôi sẽ
dành bãi đất này cho hai
người tổ chức đám cưới!
Coi như là quà mừng! - Bà
ấy đã đi vào trong bỏ lại
chúng tôi với một mớ
những suy nghĩ khó hiểu
và lộn xộn.
Đã đc gần 3 tuần kể từ lúc
tôi là thầy giáo của Thanh
Mai. Kể ra thì cũng thấy
mình có năng khiếu làm
thầy, Thanh Mai trc những
gì tôi truyền đạt và kèm
cặp, cô ấy tiến bộ trông
thấy. Những bài tập lý,
hoá, đặc biệt là toán cô ấy
đã có thể tự mình giải hết
trong sách giáo khoa, còn
sách bài tập và nâng cao
vẫn phải nhờ đến ông thầy
đẹp trai là tôi. Hôm nay là
thứ 7, đáng lẽ ra là chúng
tôi định đi chơi đó, nhưng
vì trời mưa, thời gian
cũng chẳng còn bao lâu
nên chúng tôi quyết định
ở nhà học. Gìơ đây thay vì
cứ phải thao thao bất
tuyệt giảng bài và chữa
bài trong khi cô ấy cứ
ngây người ngắm tôi thì
đổi lại, cô ấy cứ mải miết
với đống bài tập, còn tôi
thì lại đc thể ngắm thật kĩ,
thật lâu cô ấy. Nhìn đôi
mắt đăm chiêu vào đống
bài tập, cái chán khẽ nhăn
lên và đôi lông mày nhíu
lại mỗi khi vướng ở đâu đó
trong bài tập rồi thể nào
cũng dãn ra ngay, cùng
với ánh mắt sáng long
lanh và nụ cười mỉm một
mình. Cái môi căng mọng,
nhìn ngắm mà tôi chỉ
muốn cắn vào thôi nhưng
lúc này tôi mà làm thế thì
chắc chắn tôi sẽ bị ăn
nguyên một cú đấm hay
bất kì một vật thể lạ nào
trên bàn.
Đồng hồ đã chỉ 9rưỡi, mà
ngoài kia trời vẫn mưa
tầm tã.
- Anh ơi tối nay em ngủ ở
đây nhá!
- Hả?
- Mưa thế này em ko về
đâu! Với lại mai là chủ
nhật mà!
- Anh đưa em về mà!
- Nhỡ chị Trúc nhìn thấy
thì sao?
- Vậy anh gọi taxi cho em!
- Ứ! Đằng nào mẹ cũng ko
có ở nhà, mỗi chị Trúc
thôi, mưa to thế này em
gọi điện về nói ngủ nhà
bạn!
- ....
- Em muốn ngủ ở đây! Em
muốn ngủ trên giường của
anh!
- Hả? Nhưng... em... anh...
- Sao anh cứ ấp úng mãi
thế? Anh ko thích em ngủ
lại à?
- Ko phải! Nhưng.... Anh
sợ...
- Sợ gì chứ! Em còn ko sợ
thì anh sợ gì! Thôi quyết
định vậy ná! Đi ngủ thôi! -
Nói rồi cô ấy cất chồng vở
trong khi ruột tôi đang
nóng như lửa đốt! Tôi ko
biết phải xử sự sao đây!
Mọi chuyện sẽ trở lên rất
tệ hại. Ôi ko đc! Tôi ko đc
phép làm như vậy, ko đc
phép xúc phạm đến cô ấy!
Cô ấy vẫn còn quá ngây
thơ và chưa hiểu hết đc
việc mình làm!
- Thanh Mai! Anh nghĩ
chúng ta chưa thể ngủ với
nhau đc! Dù chúng ta rất
yêu nhau! Em hiểu ko? -
Tôi nói trong khi đó
Thanh Mai cứ tròn xoe
mắt nhìn tôi, rồi bất thình
lình cô ấy cầm quyển vở
trên tay đang đưa dở vào
cặp khẽ đập lên đầu tôi:
- Này! Anh đang nói vớ vẩn
gì vậy? Cái gì mà ngủ với
nhau hả? Ai bảo là em ngủ
với anh?
- Ơ...vậy sao em bảo là
muốn ngủ trên giường
anh!
- Vâng!... Nhưng ko có
ngủ cùng anh!
- Vậy anh ngủ đâu?
- Hì! Ngoài phòng khách
và trên ghế sôfa!
- Hả?
Thế đấy, bây giờ thì tôi
phải nhường cái giường
yêu quý của mình cho "em
yêu", ra ngủ ở ghế và ko
đc quyền kêu ca. Gìơ tôi
mới biết thêm một điều:
"Khi yêu cũng thật khổ!
Người yêu đã quyết định
cấm đc quyền thay đổi!".
Cả đêm phải nằm ngủ trên
ghế sofa khiến tôi đau ê
ẩm lưng. Vừa tỉnh giấc, tôi
đã cầm gối ngó qua phòng
mình xem "công chúa"
của tôi thế nào. Nhưng
vừa mới mở cửa nhìn vào
tôi đã chẳng thấy cô ấy
đâu. Lạ thật, ko ngờ chủ
nhật mà cô ấy có thể dậy
sớm thế. Nhớ lại mỗi sáng
chủ nhật đèo cô ấy đi ăn
thì cứ phải chờ dài cổ,
trong khi đã phải đánh
thức cô ấy dậy ít nhất là 3
lần.
"Xoảng" - Âm thanh vang
lên từ dưới bếp. Biết chắc
là cô bé của tôi lại gặp sự
cố do năng khiếu "vụng
về" bẩm sinh, tôi lao như
bay xuống phòng bếp. Đập
ngay vào mắt tôi là cả một
bãi chiến trường, nào vỏ
trứng, nào cuộng rau, rải
rác từ bàn ra đến bếp. Tủ
lạnh mở toanh với một
đống đồ ăn đã bị đảo lộn,
xới tung. Và trên bếp ga
là nồi nước đang sôi sùng
sục, dưới đất là cái vung
nồi nằm chỏng chơ. Còn cô
gái của tôi nước mắt ngăn
nước mắt dài với cái tay
rộp đỏ, đau rát. Tôi chạy
vội lại, đỡ lấy bàn tay cô
ấy, khẽ thổi vào ba ngón
tay rát đỏ, phồng rộp.