Tôi ko biết là nên vui hay
nên buồn đây? Mẹ tôi đi
ai lo cơm nước, quần áo
và mọi thứ cho tôi? Từ trc
tới giờ tôi chỉ biết đi làm
kiếm tiền chứ nào có mó
tay vào những công việc ở
nhà chứ? Một tháng? Tôi
biết sống ra sao? Đang
buồn lo, chợt tôi nhớ tới
Thanh Mai. Ôi đúng rồi,
trời phục hộ chúng tôi.
Đây là điều may mắn chứ
nào có buồn phiền gì?
Thế là ngay sau khi tiễn
mẹ tôi và bà Thanh ra sân
bay trở về, tôi và Thanh
Mai quyết định mở tiệc ăn
mừng. Mừng gì ư? Mừng
những ngày tiếp theo đây
chúng tôi sẽ đc ở bên
nhau nhiều hơn. Thế là giờ
tôi sắp là một ông thầy
giáo hạnh phúc nhất vì có
đc một cô học trò bé
bỏng, đáng yêu, cô học
trò mà thầy giáo yêu
nhiều, nhiều lắm!
Phần 11 Tôi đi làm từ sáng cho đến
chiều. Trong khi đó,
Thanh Mai sáng thì tới
lớp, chiều thì cúp học
thêm. Thời gian đó cô ấy
đến nhà tôi, ko xem phim
thì cũng ngủ, ko ngủ thì
vào phòng tôi nghịch
ngợm, trang trí lung tung
và đảm bảo sẽ mở nhạc,
leo lên giường tôi và nhảy
ầm ầm. Cô ấy bảo là thích
cái giường tôi lắm, êm mà
lại ko bị lún mỗi khi cô ấy
nhảy nhót và giải trí. Tôi
nghĩ chả mấy mà tôi phải
thay giường mới!
- Anh về rồi à? - Cô ấy hễ
cứ nghe thấy tiếng xe tôi
từ ngoài cổng là y như
rằng dù ở bất kì đâu cũng
sẽ phi như bay ra đón tôi
ở phòng khách và câu đầu
tiên luôn là "anh về rồi
à", đính kèm là một nụ
cười tươi rói khiến bao
mệt mỏi của công việc
trong tôi như tan biến
hết.
- Ừ - Rồi ngay sau cái gật
đầu là thể nào tôi cùng
choàng tay ôm lấy cô ấy.
Tôi nhớ cô ấy lắm chứ. Tại
cô ấy thoả thuận: khi tôi
làm việc thì ko đc nhắn tin
tán gẫu với cô ấy, phải
chăm chỉ làm việc để kiếm
thật nhiều tiền sau này
còn đủ tiền rước cô ấy về
mà nuôi. Thế nhưng cô ấy
cũng ghê gớm lắm, ôm thì
cho tôi ôm thôi chứ hễ tôi
mà lân la thơm lên má
hay là lên cổ là y như rằng
cô ấy kéo tay tôi ra ngay
và khoanh tay trc ngực,
cái môi bặm lại, đôi mắt
nhìn tôi nghiêm nghị:
"Cấm đó!" Những lần như
thế tôi giống như đứa trẻ
biết lỗi phải đứng khoanh
tay trc mẹ! Ừ, mà tôi thấy
cô ấy có nhiều điểm giống
mẹ tôi lắm! Ôi tình yêu
của tôi, yêu thế ko biết!
Nhưng ngay sau khi tôi
trở lên phòng là y như
rằng cô ấy sách cặp chuồn
về lúc nào ko biết. Và thể
nào cũng để trên bàn một
mẫu giấy nhắn: "Anh yêu,
chịu khó trải lại ga giường
giùm em ná; hôm nay nhỡ
tay em làm vỡ mất một
cái cốc rồi!" Hay "Anh ơi
em xin lỗi, cái điều khiển
ti vi em chót làm rơi thế
là ko điều khiển đc nữa!
Anh đừng giận em ná! Yêu
nhiều lắm! Chụt chụt!".
"Em ko bít gì đâu, cái loa
đang chạy tự dưng tịt" và
sự thật là cái dàn loa bị
hỏng do mở volum quá
lớn!
Và buổi tối là lúc chúng
tôi trở thành thầy và trò
thực sự. Cô ấy đúng là rất
kém, nhất là môn toán.
Cũng may toán là lĩnh vực
cực đỉnh của tôi. Cô ấy
những lúc bình thường thì
đáng yêu lắm, nhưng lúc
học thì tệ ko gì bằng.
Trong khi tôi thao thao
bất tuyệt giảng bài thì cô
ấy hết nghịch tóc lại vẽ
nhăng vẽ cuội, hết ngủ gà
ngủ gật lại say sưa ngắm
tôi.
"Cốc"
- Á! Sao anh đánh em? -
Cô ấy xoa chán phụng
phịu.
- Em có chịu học hành tử
tế ko vậy? Học thế này sao
mà hiểu đc gì!
- Em ứ thèm học nữa! Anh
đánh em đau thế! Em ứ
thèm học nữa! - Cô ấy giận
dỗi giơ tay chỉ vào cái vết
đỏ hơi sưng ở chán!
- Thôi anh xin lỗi mà! Anh
thương! Nhưng em phải
chịu khó học chứ!
- Ứ chịu!
- Thôi mà! Thương nè
thương nè! - Những lần
như thế tôi phải giở chiêu
"mật ngọt chết ruồi". Tôi
phải kéo đầu cô ấy lại và
thơm nhẹ lên chỗ đau đó
và thì thầm bên tai: "Yêu
lắm cơ! Nhưng phải học
chứ! Có thế mới yêu hơn
chứ! Học đi, tí anh cho đi
ăn kem".
Hiệu quả tức thì đó. Mỗi
khi tôi giở chiêu đó là y
như rằng cô ấy lại ngoan
ngoãn ngồi học bài, lắng
nghe mọi lời tôi giảng dù
tôi giảng 10 thì cô ấy chỉ
hiểu 1,2. Nhưng thôi còn
hơn là ko biết tí gì!
Tối thứ 7 là lúc tôi và cô
ấy tự cho phép nhau có
một ko gian riêng cho
tình yêu. Cô ấy ko bao giờ
chịu đi ô tô mà toàn bắt
chúng tôi phải đi bộ. Cô ấy
rất thích nằm bàn tay tôi
và kéo chạy trên con
đường đầy gió và ánh đèn
cao áp chiếu xuống. Hay
một tay nắm lấy bàn tay
tôi một tay vịn vào cánh
tay chắc khoẻ của tôi và
tực đầu vào rồi dạo bước
đi bên tôi. Những lúc như
thế tôi luôn thấy lòng ấm
áp và tràn đầy hạnh phúc.
- Anh ơi! Mình đến
"Khoảng lặng" đi! - Tôi
khẽ gật đầu siết chặt bờ
vai cô ấy hơn. - Nhưng em
mỏi chân rồi! Anh cõng
em nhé!
Và thế là trên con đường
đầy gió và ánh đèn cao
áp, có một anh chàng cao
lớn cõng một cô bé với
mái tóc buộc bổng khẽ
bay trong gió. Cô bé với
nụ cười trên môi và đôi
mắt vẫn luôn sáng ngời.
Cô bé có trái tim đang
đập cùng một nhịp đập với
chàng trai.