Phần 10 Bây giờ cuộc sống tôi đã
có phần bị xáo trộn. Tôi ko
còn là Lâm công việc nữa
mà là Lâm đang yêu và
đang được yêu, dù tình
yêu đó vẫn đc giấu kín, cả
hai phía gia đình tôi và
gia đình Thanh Mai đều
ko hay biết. Từ lúc nào tôi
bỗng thấy sao thời gian
trôi chậm thế, để đợi đến
10h tối tôi cứ phải đếm
từng phút từng giây. 10h
mới là lúc tôi đc "hoạt
động tình báo" với tình
yêu của tôi.
-"Em yêu của anh đã nằm
ôm gối chưa?"
- "Thuê bao quý khách
vừa gọi hiện giờ đang chìm
vào giấc ngủ say với Bạch
Mã hoàng tử rồi!"
- "Chết thật, ngủ cái là đã
mơ tới anh rồi à!"
- "Anh mà là bạch mã
hoàng tử của em sao? Chả
giống tẹo nào! Bạch Mã
của em đẹp trai, trẻ tuổi,
tài cao. Còn anh thì rõ
già!"
- "Anh già thì mặc anh già
- Anh chưa có vợ vẫn là
trai tân!"
- "Trai tân thì mặc trai
tân - Anh 30 tuổi cũng gần
ê (ế) rồi!"
- "Anh mà ế anh cũng ko
cho em lấy ai đâu! Vì em
là của anh mà!"
- "Ai thèm là của anh hả?
Chỉ có anh là của em, còn
em là của riêng em
thôi!...."
-"...."
Chúng tôi hoạt động tình
báo như thế đó, có lẽ với
người ngoài thì nghĩ
chúng tôi thật dở hơi, nói
toàn chuyện linh tinh,
nhưng khi yêu là thế đó.
Nếu ko tin, bạn thử ngẫm
lại hoặc ít ra thì thử yêu đi
khác biết!
- "Anh ơi em buồn ngủ!"
- "Chán thế, nhưng thôi,
muộn rồi, em ngủ đi mai
còn đi học! Chúc tình yêu
của anh ngủ ngon!"
- "Em ko ngủ đc, anh hát
ru em ngủ đi!"
Lần nào cũng vậy, cô ấy
thích nghe tôi hát ru ngủ
lắm. Nũng nịu thế thôi chứ
tôi cá là nhắm mắt cái là
cô ấy ngủ tít tới tận sáng,
súng nổ bên tai cũng ko
biết!
Và thế là tôi lại phải một
mình ngồi trên bàn làm
việc, mở cái cuống họng
và cất lên cái giọng hát
vốn dở ẹc của tôi. Thật kì
lạ, hát cho người mình yêu
có khác, tôi hát hay và
truyền cảm lắm! Sức mạnh
của tình yêu lớn thật!
- "Bé ơi, ngủ đi, đêm đã
khuya rồi
Để những giấc mơ còn mãi
bên em
Bé ơi ngủ ngoan, trong
tiếng ru hời
Tình - yêu - của - anh
cùng bay vào giấc mơ
À ơi, à ơi, à à ơi....
Chúc bé ngủ ngon!..."
Tôi quay trở lại với những
chồng giấy tờ, kế hoạch và
những bản hợp đồng.
Nhưng lúc này tôi biết,
đang có một cô bé nằm
ôm gối và chìm vào giấc
ngủ với đôi môi đang mỉm
cười. Cả cô bé và tôi đều
đang yêu!
Thanh Mai sắp thi tốt
nghiệp rồi mà tình hình
học tập của cô ấy có vẻ rất
tệ. Tôi biết Thanh Mai học
ko giỏi và việc theo kịp
chương trình cùng các
bạn ở lớp học thêm là rất
khó nói gì ở trên lớp. Mà
theo như Thanh Mai thì
việc đi học thêm của cô ấy
chỉ là lấy lệ, vì bà Thanh
bắt chứ đứa con gái nào
có hiểu đc gì mà muốn đi
học. Với cô ấy việc đó chỉ
có một ý nghĩa duy nhất là
tra tấn cô ấy thôi. Tôi ko
thể để cho việc này cứ tiếp
tục như thế đc. Vì bây giờ,
Thanh Mai là tất cả với
tôi, tôi yêu và tôi lo cho
cô ấy! Cô ấy có thể ko thi
đại học nhưng cô ấy phải
tốt nghiệp THPT.
- Anh sẽ tìm cho em một
gia sư riêng? Đc ko? - Tôi
vừa dứt lời làm Thanh Mai
đang ăn kem bỗng ho sặc
sụa. Cô ấy bị sặc. - Em có
sao ko?
- Ko!... - Cô ấy nhăn nhó -
Sao lại thuê gia sư riêng
cho em?
- Vì em đi học thêm cũng
như ko. Mà em sắp thi tốt
nghiệp rồi.
- Em ko học đâu! Em ghét
học! Ngày trc mẹ cũng
thuê gia sư riêng cho em
rồi! Ko hiệu quả mới cho đi
học thêm để cùng bạn
cùng bè. - Trời! Tôi phải
làm thế nào đây.
- Vậy anh sẽ là gia sư cho
em!
- Hả???????
Tôi ko hiểu sao tôi lại
quyết định như vậy. Nói
thật đó là điều chỉ mới
thoáng qua trong đầu tôi.
Thôi thì đành đâm lao
phải theo lao vậy, vì
Thanh Mai cô ấy đã gật
đầu đồng ý ngay! Chắc tại
thầy giáo là tôi. Ờ thì là
tình yêu của cô ấy mà. Vậy
thì càng có thêm thời
gian chúng tôi ở bên
nhau. Chắc cô ấy nghĩ thế.
Gìơ tôi mới nhận ra sáng
kiến của mình cũng ko tồi.
Nhưng... thôi chết, tôi
biết dạy cô ấy vào lúc nào
đc và dạy ở đâu chứ? Tôi
thì phải đi làm cả sáng lẫn
chiều, tối thì rảnh đấy
nhưng biết dạy cô ấy ở
đâu? Ở nhà một trong hai
đứa thì rất tốt nhưng đó
là điều ko thể. Còn vì sao
chắc mọi người biết rồi
đấy! Chúng tôi đành gác
việc này chờ xem xét tìm
cách giải quyết.
Tôi vừa mới đi làm về đã
thấy mẹ tôi mặt mày rạng
rỡ.
- Con đi làm về rồi à?
- Có chuyện gì mà mẹ vui
thế?
- Hôm tới mẹ sẽ cùng bà
Thanh đi Sài Gòn chơi một
tháng. - Tôi ngạc nhiên ko
hiểu chuyện gì! - Bữa trc
bà Vân - người bạn rất
thân của mẹ và bà Thanh,
lên đây chơi tình cờ thế
nào mẹ và bà Thanh gặp
lại đc bà ấy, mừng vui lắm.
Hôm nay nhận đc điện của
bà ấy, bà ấy về nhà rồi,
quyết định thế nào cứ
khăng khăng mời bọn mẹ
xuống chơi ở một tháng!