- Anh là Lâm? - Tên Chan
giơ tay ra bắt. Đến nước
này mà hắn nghĩ tôi có
thể bình thản mà bắt tay
hắn sao? Nhưng với một
người cũng là lãnh đạo và
có hiểu biết như tôi ko
thể ko bắt tay lại. Tôi cố
lấy bình tĩnh đón cái bắt
tay của hắn. - Thanh Trúc
đã kể chuyện về anh cho
tôi nghe. Tôi và Thanh
Trúc yêu nhau ko phải vì
tiền như cô Thanh Mai
nghĩ đâu. Thanh Trúc là
một cô gái đẹp và tài
năng, tôi rất yêu và
ngượng mộ cô ấy. Một
tình yêu xuất phát từ trái
tim chứ ko phải từ miệng
của một ông Tổng giám
đốc dành cho cô trợ lý của
mình. Thanh Trúc và tôi
rất lấy làm tiếc việc đã ko
nói rõ cho anh ngay từ
đầu. Cô ấy định một thời
gian nữa khi nói chuyện
với bà Thanh - mẹ cô ấy
xong thì cũng gặp anh đã
nói rõ và gửi lời xin lỗi. Tôi
nghĩ anh là một người
rộng lượng và sẽ thông
cảm cho chúng tôi. Chúng
tôi yêu nhau thật sự.
Lời tên Chan nói như cứa
vào da thịt tôi. Cảm giác
là kẻ thua cuộc đã đè
nặng trong lòng. Đó,
những gì mà tôi đã làm
trong bao ngày tháng qua
hoá ra chỉ là thằng ngốc
trc mặt người ta. Tôi đã
sai lầm, đã quá sai lầm rồi.
Lâm công việc như tôi thì
tự dưng sao lại nghĩ đến
chuyện yêu đương làm gì
chứ. Công việc, chỉ có
công việc tôi mới có thể
chinh phục được, còn tình
yêu - tôi chỉ là kẻ thất bại
mà thôi!
Một tuần nay tôi ko liên
lạc với Thanh Trúc và cả
cô bé Thanh Mai nữa.
Chuyện giữa tôi và Thanh
Trúc mẹ tôi vẫn chưa hay
biết. Tôi sợ nếu nói ra bà
chắc sẽ buồn lắm, dù sao
thì Thanh Trúc cũng là
mẫu con dâu lý tưởng của
mẹ tôi mà. Mấy ngày này
tôi vẫn đến công ty bình
thường nhưng trong lòng
luôn mang tâm trạng
buồn dù tôi ko hề để nó
ảnh hưởng tới việc ở công
ty.
Tôi nằm trên giường,
trong lòng tôi nỗi buồn lại
dâng trào. Tôi buồn vì
chuyện giữa tôi và Thanh
Trúc cũng nhiều nhưng
nỗi buồn lo cho Thanh Mai
còn nhiều hơn. Từ hôm đó
tôi ko liên lạc cho cô bé
mặc dù rất lo cho cô bé.
Thanh Mai đã vì tôi, vì
đứng ra lên tiếng cho tôi
mà bị ăn một cái tát như
giáng trời của chị. Đã bao
lần tôi mở điện thoại
nhưng lần nào cũng vậy,
tôi ko đủ can đảm để bấm
số cho cô bé. Tôi sợ một
cái gì đó vô hình lắm mà
tôi cũng ko biết rõ. Tôi sợ
sẽ làm cho tình cảm của
cô bé và chị thêm bất ổn,
tôi sợ sự thương hại hay
cái cười cho một kẻ thật
bại như tôi, và tôi sợ... gặp
rồi tôi ko biết phải nói gì
với cô bé nữa. Nhưng
trong suốt một tuần nay,
tôi luôn nhớ tới cô bé, nhớ
nhiều lắm. Nhớ ánh mắt
sáng long lanh mỗi khi cô
bé cười, nhớ giọng nói
lanh lảnh của cô bé, nhớ
cái cách kể chuyện cười
đầy khôi hài của cô bé. Tôi
nhớ lắm! Nhớ lắm!
Và nỗi nhớ đã vượt lên
trên cả nỗi buồn, và sự sợ
hãi lo âu, tôi mở máy gọi
cho cô bé. Có tiếng nhạc
chờ nhưng cô bé ko nhấc
máy, tôi quyết định gửi tin
nhắn.
- "Thanh Mai, chú biết là
cháu có cầm máy, chú lo
cho cháu lắm! Hãy nhắn lại
cho chú đi!"
Tới tận 30 phút sau tôi mới
nhận đc tin nhắn trả lời
của Thanh Mai.
- "Cháu ko sao đâu! Người
đáng lo lúc này là chú mới
phải!"
-" Ko, chú cũng ko sao!
Chú chỉ hơi buồn một chút
nhưng chú lo cho cháu
nhiều hơn! Chú muốn gặp
cháu, ngay bây giờ đc ko
Thanh Mai!"
Đồng hồ đã điểm hơn 9
rưỡi tối, tôi và Thanh Mai
ko đến quán "Khoảng
Lặng" như mọi khi mà
chúng tôi đi bộ trên con
đường cách nhà cô bé ko
xa. Cả hai chúng tôi im
lặng đi bên nhau, chẳng ai
nói một lời nào. Cái lặng
im như giết chết tất cả.
Nhìn cái dáng nhỏ bé,
trầm tư ko nói gì của
Thanh Mai, tôi ko thể kìm
lòng. Tôi đưa tay nắm lấy
tay cô bé. Cô bé chợt
đứng khựng lại, nhìn tôi.
Tôi mặc kệ, tôi vẫn cứ siết
chặt lấy bàn tay mềm mại,
ấm áp của cô bé và kéo cô
bé bước đi. Thanh Mai im
lặng bước đi bên tôi. Một
lần nữa tôi ko thể kìm nỗi
lòng mình, tôi nhớ cô bé
nhiều lắm, lúc này tôi mới
nhận ra cô bé quan trọng
với tôi nhường nào. Tôi
muốn ôm ghì cô bé vào
lòng, tôi muốn lấp đầy
những khoảng trống cô
đơn và nhớ mong trong
lòng tôi, tôi muốn đc cô
bé sưởi ấm cho lòng mình,
tôi muốn trao yêu thương
cho cô bé! Tôi muốn và tôi
muốn.
Thanh Mai bé nhỏ đang
nằm gọn trong vòng tay
tôi. Cái ấm áp truyền đi
khắp cơ thể. Tôi siết chặt
cô bé vào lòng, để mái
đầu cô bé tựa lên bờ ngực
với trái tim đang đập
mạnh mẽ của tôi. Và trong
tiếng gió vang lên lời thì
thầm: "Chú yêu cháu mất
rồi!"