- Thì đời học sinh mà!
Ngày xưa chú cũng phải
cày kinh lắm!
- Nhưng mà cháu có hiểu
gì đâu. Học như vịt nghe
sấm!
- Chết! Học ko hiểu gì thì
thi đại học làm sao đc!
- Hì, cháu từ trc tới giờ
cũng biết là mình ko học
đc nên cháu cũng chẳng
mơ tưởng đến hai chữ "Đại
học". Với lại đại học đâu
phải là con đường duy
nhất mà chú!
- Ừ, nhưng...
- Mà thôi, cháu ứ thích
nói chuyện học hành đâu,
mệt lắm!
- Ừ, thì thôi vậy? À mà
hôm nay cháu ko phải học
thêm à? - Thôi chết tôi lại
nhỡ miệng rồi!
- Hì! Bữa nay tới lớp thầy
có việc đột xuất thế là đc
nghỉ! Sung sướng ko gì
bằng! Uả mà suốt từ nãy
toàn nc về cháu thôi nha.
Gìơ đến lượt chú đi! - Còn
bé đưa đôi mắt sáng tinh
quoái nhìn tôi - Chú và bà
chị xinh đẹp của cháu thế
nào rồi? Cả tháng nay
chắc ko còn con bé kì đà
cản mũi này nữa nên... Hì,
chú đã ngỏ lời với chị cháu
chưa? - Con bé nói khiến
tôi buồn quá! Tôi mà dám
ngỏ lời với cô ấy ư? Đến cả
thời gian trò chuyện, cô ấy
còn ko cho tôi nói gì đến
chuyện cho tôi cơ hội bày
tỏ tình cảm chứ. Mà nói
thật nói về tình cảm thì có
lẽ khái niệm đó còn mờ
nhạt trong tôi quá! Cô ấy
đâu cho tôi đc phát triển
thứ tình cảm tốt đẹp mà
tôi dành cho cô ấy.
- Chú Lâm! Sao mặt chú
buồn thiu thế kia?
- À... À ko!
- Chú và chị cháu làm sao
rồi đúng ko?
- Ko! Chú và chị cháu ko...
ko sao cả! Vẫn bình
thường! - Ko hiểu sao tôi
lại chối quanh như thế
trong khi rõ ràng lúc trc
tôi rất muốn san sẻ với
con bé vì nó là cái phao
cứu trợ duy nhất của tôi
lúc này. Tôi cũng chả hiểu
nổi mình nữa!
Suốt buổi con bé pha trò
làm tôi dù buồn nhưng
cũng vơi bớt đi ít nhiều.
Tôi ko ngờ nó lại có khiếu
kể chuyện cười đến thế.
Mười câu truyện thì cả
mười nó làm tôi dù chẳng
muốn cười cũng phải bật
cười, nhiều khi đến chảy cả
nước mắt. Tại con bé nó
"lém" lắm, nó vừa kể bằng
lời lại kiêm luôn cả diễn tả
chân tay khiến nhiều lúc
tôi cười ko phải vì câu
truyện mà cười vì những
hành động ngộ nghĩnh, và
tinh nghịch của nó.
Tiện đường nên tôi trở
Thanh Mai về luôn. Lần
đầu tiên con bé ngồi trên
xe tôi mà ko hướng đôi
mắt buồn rười rượi nhìn
qua lớp kính xe nữa. Có lẽ
con bé nói "nhờ chú mà
giờ cháu ko còn buồn nữa"
là sự thật. Trông con bé
lúc này tôi thấy thích hơn.
Và đáp lại điều đó, từ lúc
lên xe nó hào hứng kể đủ
thứ chuyện ở lớp học thêm
và trên trường cho tôi
nghe. Toàn những chuyện
đc coi là thú vị cả. Nào từ
bà cô chủ nhiệm hễ cứ
giận là y như rằng nói lắp,
và kẻ có thành tích gia
tăng tỉ lệ nói lắp của bà cô
chẳng ai khác là nó, rồi
chuyện nó trị mấy thằng
"đã cá sấu lại cứ tưởng
mình đẹp, đã tép diu mà
cứ tưởng hơn người" -
nguyên văn lời con bé.
Đúng là nghe nó kể tôi
mới nhận ra một chân lý
mà từ trc đến giờ tôi ko
tin: "Tuổi trẻ tài cao!" -
bọn trẻ bây giờ đúng là
nghịch hơn chúng tôi ngày
trước nhiều. Có lẽ phải đổi
"nhất quỷ, nhì ma" cho
"học trò" mới đúng!
Chúng tôi đang vui vẻ với
những câu chuyện đầy kịch
tính và thú vị của con bé
thì chợt cả tôi và nó phải
ngỡ ngàng, ngỡ ngàng đến
nỗi nụ cười trên môi
chúng tôi tắt lịm luôn.
Phần 9 Bên kia đường, Thanh
Trúc đang khoác tay một
người đàn ông tiến vào
nhà hàng "Đông Á".
Trông họ tình tứ cứ như
một cặp tình nhân vậy.
Lòng tôi có một cái gì đó
nhoi nhói, phải rồi, giờ tôi
đã tìm đc ra câu trả lời tại
sao gần đây Thanh Trúc lại
lạnh nhạt với tôi vậy.
- Chú dừng xe lại đi! -
Thanh Mai lay tay tôi, đôi
mắt nó đầy giận dữ. Nhưng
tôi ko muốn, tôi ko dám
đối mặt với sự thật này. -
Chú Lâm! Cháu bảo chú
dừng xe đi mà! - Con bé
hét lên và động vào vô
lăng xe làm chiếc xe loạng
choạng, lệch hướng buộc
tôi phải dừng lại. Con bé
mở cửa xe kéo tôi đi thẳng
tới chỗ chị nó và người
đàn ông kia.
Thấy chúng tôi, Thanh
Trúc khá ngỡ ngàng. Chưa
kịp định thần thì Thanh
Mai đã ném vào cô ấy cơn
tức giận.
- Chị đang làm gì vậy?
Giữa đường thế này mà
chị có thể ngang nhiên
như thế à?
- Thanh Mai!
- Đây là ngày Tổng giám
đốc đáng kính của chị ư?
Sao em thấy giống tình
nhân của chị thì đúng hơn!
- Thanh Mai! Em có biết
mình đang nói chuyện với
ai ko?
- Em nói ko đúng à? Chị nỡ
đối xử với chú Lâm vậy
sao? Hay vì vị tổng giám
đốc, ông Hàn Quốc đây
lắm tiền hơn?
"Bốp" - Một âm thanh
vang lên khiến tôi sững sờ.
Thanh Mai ôm mặt, hướng
đôi mắt đầy tức giận lên
nhìn Thanh Trúc.
- Cái tát này cho cái tội
em dám nói về chị mình
như thế? Em càng ngày
càng cư xử giống như một
người vô văn hoá, càng
ngày càng ko thể chấp
nhận đc. - Bất chợt cô ấy
hướng sang tôi - Xin lỗi
anh Lâm, em biết là anh
cũng dành tình cảm cho
em, nhưng tình yêu ko
thể gượng ép. Người em
yêu là anh Chan đây. Việc
gặp anh chỉ là vì em ko
muốn làm mẹ buồn và
cũng chưa thể nói với mẹ
chuyện em và anh Chan.
Em xin lỗi đã ko nói với
anh ngay từ đầu. - Gìơ thì
tôi đã hiểu tại sao ngay từ
lần gặp đầu tiên cô ấy lại
có thể để cho cô em gái
của mình đi thay, hoá ra
tôi chỉ là một con tốt hy
sinh cho cái tên Chan
đang đứng trc mặt tôi
đây.