Phần 6
Sau hơn một tiếng đồng
hồ, cuối cùng nó bắt tôi
trở thành một tên khuân
vác ko những ko lương mà
lại còn mất lương. Nói thật
tính ra số tiền mà tôi phải
bỏ ra cho đống đồ đạc lỉnh
kỉnh và đầy "man rợ" này
cũng gần như ăn đứt nửa
tháng lương của tôi.
Nhưng cái đấy ko phải là
vấn đề chính mà cái vấn đề
ở đây là tôi chỉ sợ có ai đó
người quen hay là một
nhân viên nào trong công
ty tôi bắt gặp hình ảnh tôi
lúc này thì thật sự tôi ko
biết giấu mặt đi đâu. Ai
đời một trưởng phòng (tuy
là trưởng phòng thôi
nhưng ko giấu gì mọi
người tôi rất có tiếng ở
trong công ty cả về uy lẫn
về tài và về... "sắc") như
tôi mà lại phải đi khuân
vác và vào những chỗ chỉ
dành cho chị em phụ nữ
thì thích hợp hơn. Nhìn tôi
lúc này thảm hại đến kinh
khủng. Mồ hôi nhễ nhại
mặc dù siêu thị, máy lạnh
đang chạy vù vù; hai tay
mỗi tay gần chục túi đồ là
ít, chưa kể kẹp hai bên
nách là hai cái hộp to
tướng. Trong khi đó con
nhỏ ung dung với hai cái
túi con con hình như là
đựng mấy cái cặp gim nho
nhỏ thì phải. Đấy toàn đồ
con con với nho nhỏ,
trong khi tôi thì lỉnh kỉnh
và to tướng. Hỏi có bất
công ko cơ chứ. Bảo thì nó
hồn nhiên: "Thế mới
galăng chú nhỉ!". Vâng,
tôi đang "ga" và sắp muốn
"lăng" tất cả ra đây!
- Chú ơi mình đi ăn kem
đi!
- Cháu nghĩ chú có 12 tay
à? - Tôi gần như gắt lên!
Nó nhìn tôi đôi mắt mở
tròn xoe, rồi chợt trùng
xuống, hình như có cái gì
đó thoáng qua trong đầu
nó. Nó ko nói gì, chỉ đi
thật nhanh ra chỗ đậu xe.
Tôi ko biết là nó có giận
tôi ko nữa. Chỉ biết rằng
từ lúc lên xe về nó lại im
lặng ko nói gì cả.
Tôi trở về nhà với hai cánh
tay rã rời. Thực sự hôm
nay tôi có một buổi đi
mua sắm kinh điển nhất
trong đời tôi. Cũng may
mà chẳng có ai thân quen
bắt gặp tôi cả. Nhưng hình
ảnh con nhỏ lúc cuối buổi
đi mua sắm cứ ám ảnh tôi.
Rõ ràng là nó sai còn gì.
Mà tôi cũng đâu có nói gì
quá đáng quá, chỉ là... sự
thật thôi mà!
Sáng hôm sau đến công
ty, tôi nhận được một gói
bưu phẩm cùng với một
mẩu giấy nhỏ: "Tiền hôm
qua chú phải bỏ ra trả cho
cháu. Chú đếm lại, nếu
thiếu thì bảo cháu". Tôi
ko hiểu sao nữa, đọc mẩu
giấy nó gửi tôi thấy lòng
chợt nhói đau. Kiểu như
vừa bị một vật nhọn nào
đó đâm hay cào vào lòng
vậy. Đúng là số tìên tôi bỏ
ra hôm qua ko ít nhưng
tôi đâu có bảo là nó phải
trả tôi đâu. Mà sao nó
phải nói câu "đêm lại" với
chả "thiếu" chứ. Cứ như
tất cả phải sòng phẳng, rõ
ràng và có một cái gì đó
khiến tôi khó chịu kinh
khủng. Nó đã chạm vào
lòng tự ái của tôi.
Trên đường về tôi lại tạt
qua quán cà phê "Khoảng
Lặng". Thực sự vì con bé
Thanh Mai mà bây giờ tôi
cần một khoảng lặng cho
chính mình. Chỗ quen của
con bé vẫn trống trơn
chưa có người ngồi nhưng
tôi cũng chẳng buồn ngồi
vào. Tự dưng tôi thấy ghét
cả cái chỗ ngồi đó, mặc dù
cảnh thiên nhiên ngoài
kia vẫn đẹp như dạo trước.
Có lẽ tại giờ tôi vẫn còn
đang giận con nhỏ đó.
Ngồi nhâm nhi cốc nâu đá
và nghe một bản nhạc của
nước ngoài mà tôi ko biết
tên chỉ biết rằng nó rất
nhẹ và êm. Đúng thứ tôi
cần lúc này. Chợt tôi nhìn
thấy con nhỏ bước vào
quán, ngồi đúng vị trí
quen thuộc của nó. Có vẻ
như nó ko nhìn thấy tôi.
Nó lại gọi một cốc sinh tố
sữa chua và đôi mắt đang
hướng ra ngoài cửa kính.
Đôi mắt nó ko còn sáng và
tinh quoái như mọi khi,
mà cứ man mác buồn. Hay
nó đang giận tôi? Giận cái
gì chứ? Tôi cũng còn đang
giận nó đây!
Tôi quay lại với cốc nâu đá
của mình. Nhưng mắt tôi
vẫn ko thể nào rời khỏi
con bé. Nó đang ngồi trầm
tư chợt nhận đc một tin
nhắn. Ko biết tin ấy viết gì
chỉ biết rằng con bé thở
dài một cái rồi lại chống
cằm nhìn ra cửa kính.
------ Lời hứa!-----
Đang nhìn con bé chợt
điện thoại tôi rung. Tôi ko
thể ngồi trong quán mà
nói chuyện điện thoại
được chắc chắn con nhỏ sẽ
nghe thấy. Tôi phải đi vào
tận chỗ khu vực phòng vệ
sinh để nghe điện thoại.
Thật chẳng may mắn tẹo
nào, (chẳng hiểu sao lúc
đấy tôi lại nghĩ như thế)
khi tôi quay trở lại thì con
bé đã đi mất. Thế là tôi
đành phải quay trở lại với
cốc nâu đá và bản nhạc
mới những vẫn nhẹ nhàng
và đầy êm dịu.
Con SANTAFEB đen của tôi
lại một lần nữa có dịp được
thắng gấp. Con bé giật
mình bởi tiếng thắng xe đổ
dồn sau lưng nó. Nó quay
lại, đôi mắt mở tròn. Nó cứ
đứng im như tượng. Tôi
mở cửa xe bước xuống,
ném đôi mắt giận dữ về
phía con nhỏ: