- Cháu làm sao mà cứ như
người mất hồn vậy?
Lúc này nó mới hơi nhúc
nhích một tí. Khuôn mặt
buồn chẳng lẫn đi đâu
được.
- Chú hỏi cháu, cháu có
nghe thấy ko?
Nó cúi mặt rồi bước đi
tiếp. Ko thể chịu nổi, tôi
kéo mạnh tay nó lại, bàn
tay to lớn của tôi bóp chặt
lấy cánh tay mảnh dẻ của
nó.
- Người lớn hỏi thì phải trả
lời chứ!
Nó đưa đôi mắt đã ngân
ngấn lệ lên nhìn tôi rồi
quay sang phía cánh tay
đang bị bóp chặt, bất chợt
nó nhắm mắt lại, hai hàng
nước mắt cứ thể chảy dài
trên khuôn mặt bé bỏng
của nó. Tôi khẽ lới lỏng
tay mình ra. Tôi biết nó
đau. Nhưng tôi cá nó ko
khóc vì đau.
- Thanh Mai, cháu có
chuyện gì buồn đúng ko?
Nói cho chú đi! - Ko hiểu
sao lúc đó tôi lại có thể
dịu dàng đến thế?
Bất chợt nó vung tay ra
khỏi bàn tay tôi rồi ôm
ghì lấy tôi và khóc to hơn.
Tôi chả biết làm gì. Chân
tôi gần như tê cứng. Có lẽ
là tại do cảm giác bất ngờ
và tệ hại hơn đó là: đây là
người phụ nữ đầu tiên trừ
mẹ tôi ra đã ôm tôi khi
tôi biết thế nào là khái
niệm "khác giới". Con bé
càng khóc to thì càng siết
chặt tôi hơn. Rồi từ từ
tiếng khóc cũng giảm dần
và cuối cùng nó cũng
buông tay ra khỏi người
tôi.
- Cháu... cháu xin lỗi!
- Ừ, đc rồi! Có gì nói cho
chú đi!
Nó lại ngước đôi mắt sưng
đỏ lên nhìn tôi, cái nhìn
hình như để tìm sự tin
tưởng thì phải. Nó cúi mặt
xuống, lí nhí.
- Ngày mai sinh nhật bạn
trai cũ của cháu!
-... Tôi vẫn lặng im chờ con
bé nói tiếp.
- Cháu định sẽ ko đi
nhưng hôm nay anh ấy gửi
tin nhắn cho cháu. - Hình
như con bé lại khóc tiếp
tôi nghe tiếng nấc đầy
nghẹn ngào của nó. - Anh
ấy nhắc lại lời hứa mà cháu
từng nói: "Ngày sinh nhật
anh em sẽ là người con
gái hạnh phúc bên ngươì
mình yêu và anh cũng
vậy!". - Rồi bất chợt con
bé ngước đôi mắt toàn
nước lên nhìn tôi. - Nhưng
giờ thì chúng cháu đã chia
tay. - Nó lại nấc lên những
tiếng nấc mà tôi nghe cứ
như xé ruột gan. - Sẽ
chẳng có chuyện gì sảy ra
nếu như cháu ko có lời
hứa đó và anh ấy vẫn chưa
có bạn gái mới!... - Nước
mắt con bé lại lăn dài.
Tôi khẽ đưa tay lên lau
những giọt nước nóng hổi
trên khuôn mặt nóng
bỏng của nó. Rồi ân cần
như một người bề trên:
- Đừng khóc nữa Thanh
Mai. Đừng buồn vì người
con trai này. Cháu phải
làm sao cho cậu ta thấy
chia tay cậu ta là một
niềm vui niềm hạnh phúc.
Cậu ta đã làm thế với
cháu thì cháu cũng có thể
làm lại với cậu ta.
- Cháu ko hiểu ý chú!
- Cháu nhất định phải đi
sinh nhật và đi cùng một
anh chàng - người yêu của
cháu!
- Nhưng... cháu ko có ai
cả!
- Một anh chàng cũng ko
có sao? - Nó lắc đầu.
- Cháu vừa mới chia tay
người yêu mà!
- Vậy bạn, bạn con trai ý! -
Con bé lại lắc đầu.
- Chả ai có thể giúp cháu
đâu vì họ đều là bạn của
anh ta nữa.
- Trời! Vậy thì ai bây giờ?
- Chú!
- Hả? Phần 7
Tôi đã đồng ý trở thành
"người yêu giả mạo" của
con nhỏ Thanh Mai. Vì
một lí do à chính xác hơn
là một điều kiện con nhỏ
đề ra để thuyết phục tôi,
đó là: "Nếu chú đồng ý
cháu sẽ ko làm kì đà cản
mũi chú nữa. Cháu sẽ để
cho chú đc tự do cưa đổ
chị cháu mà ko hề có bàn
tay của cháu chen
ngang!". Cái đề nghị đó
quả quá hấp dẫn với tôi.
Tất nhiên tôi ko phải là
một thằng ngốc mà lại đi
từ chối rồi. Chuyện cả đời
chứ có ít gì đâu. Tôi chỉ
việc giả mạo làm người
yêu nó một tối thôi mà.
Chẳng thiệt thòi là mấy!
Tôi ko đóng mình trong
những bộ đồ đứng đắn và
lịch thiệp mà tôi vẫn mặc.
Thay vào đó tôi mặc khá
là cool (như bọn trẻ bây
giờ thường nói) và thật
thoải mái với áo cánh và
quần jin. Nói thật tôi
thường ngày đóng bộ
comle mà trông vẫn còn
trẻ hơn so với tuổi, thế
nên hôm nay nhìn tôi ăn
mặc thế này, tôi cá là
trông ko quá 24. Dẫu sao
thì như thế mới phù hợp
đc với một con nhỏ 17, 18
tuổi mà.
Con nhỏ hiện ra trước mắt
tôi hoàn toàn khác lạ. Nó
ko còn buộc tóc, chẳng
còn mặc quần tụt, và cũng
chẳng đi những đôi giày đế
bệt. Mà thay vào đó là
một con nhỏ súng sính
trong chiếc váy hoa xanh
cùng chiếc túi sách cùng
màu, chân đi dép cao gót,
và mái tóc đen nhánh, tỉa
lá đc thả dài với chiếc cặp
ghim hình quả táo đính
đá. Tôi đã thật sự ngây
ngất mất mấy giây rồi mới
kịp định thần lại. Lần thứ
hai tôi phát hiện ra là con
nhỏ - nó đẹp! Lần đầu là
lúc ở siêu thị mấy hôm
trước. Lần ấy tôi thấy nó
đẹp một cách trẻ con nhí
nhảnh - mang vẻ đẹp của
sự tự nhiên. Còn lần này
tôi thấy nó đẹp với vẻ đẹp
thật nữ tính và đáng yêu.
Nhưng vẻ đẹp ấy chỉ... gần
bằng chị mà thôi! Tôi vẫn
thấy Thanh Trúc là đẹp
nhất mà!
Tôi và Thanh Mai tiến vào
quán bar nơi tên người
yêu cũ của con bé đã bao
cả. Con nhỏ có vẻ hơi run,
vẻ mặt đầy căng thẳng. Tôi
đưa tay phải chống mạng
sườn: "Nào em yêu!" Nó
nhìn tôi, đôi mắt tròn xoe.
Tôi vẫn giữ yên tay, hếch
mắt chỉ vào cánh tay
mình. Nó có vẻ ngại ngần
vì nó hiểu ý tôi muốn nói
gì. Tôi đành phải trở về là
mình: "Cháu và chú đang
là người yêu. Biết chưa?"
Nó gật đầu và sau vài giây
chần chừ cũng đưa tay
vòng qua cánh tay tôi,
khoác lấy và đứng sát bên
tôi. Con bé ngước lên nhìn
tôi có gì đó hơi ngượng
ngùng. "Mỉm cười nào!".
Con bé khẽ cười thật tươi
trước câu nói của tôi. Nó
thì thầm: "Vâng anh
yêu!". Ko hiểu sao tôi chợt
đỏ mặt trong khi rõ ràng
tôi còn vừa nói như thế
trước với nó. Chúng tôi
cùng bước vào trông đúng
như một cặp tình nhân
thật sự. Sinh nhật có vẻ
khách mời khá đông.
Đang đi, con bé chợt
khựng người lại. Trước mặt
chúng tôi là một cậu nhóc
trông cũng khá đẹp trai,
bên cạnh còn có một con
nhỏ khá xinh, mỗi tội
trang điểm đậm quá. Tên
nhóc có vẻ ngỡ ngàng trc
sự xuất hiện của chúng tôi.