Tôi về đến nhà, ko thấy vợ
tôi đâu cả. Tôi vào phòng
tìm. Bất ngờ tôi nhìn thấy
dưới gối lộ ra một phong
thư. Nhấc gối lên tôi nhìn
thấy bên cạnh là một tờ
giấy hơi nhầu, chắc chắn
đã đc đọc rồi và phong
thư đề tên người nhận là
vợ tôi. Tôi biết đọc trộm
thư vợ là ko tốt nhưng...
Tôi cầm bức thư lên và
những dòng chữ đập vào
mắt tôi:
"Thanh Mai thân yêu!
Khi em đọc được những
dòng thư này thì anh đã ở
rất xa em. Anh xin lỗi khi
rời đi mà ko nói với em
một tiếng. Anh quyết định
đi du học theo yêu cầu của
ba tất cả là vì em đó.
Em có biết là anh đã yêu
em ngay từ lần đầu bắt gặp
một cô bé hậu đậu và lóng
ngóng trong lớp học dạy
nấu ăn? Anh ko thể tin nổi
là một cô nàng hậu đậu
đến nỗi cầm cái bát cũng
đánh vỡ mà lại có thể
đăng kí học nấu ăn tại một
khách sạn lớn thế này.
Nhưng bù lại cô bé ấy hay
cười, tinh quoái và rất
chăm chỉ học tập. Anh
thích nhất là được nhìn
em nấu ăn, vì khi đó anh
thấy một phần mình ở
trong đó. Em biết đó là
cái gì ko? Đó là sự nỗ lực
và hình như nấu ăn là một
tài năng ẩn sâu trong con
người em đó. Anh phát
hiện ngày một yêu em
hơn, và đến khi anh muốn
nói điều đó thì thật trớ
trêu khi biết em đã có
chồng. Thực sự anh đau
khổ lắm em biết ko? Em
ko phải là người con gái
duy nhất xung quanh anh,
nhưng em là cô gái đầu
tiên anh yêu, và yêu thật
lòng.
Và rồi anh quyết định, để
ko bao giờ mất em đó là
sẽ trở thành một người
bạn tốt, người có thể giúp
đỡ lúc em cần hay chỉ là
băng vết tay khi em hậu
đậu cắt vào tay cũng đc.
Thế nhưng, khi em khóc
trong điện thoại gọi cho
anh, lúc đó anh thấy tình
yêu trong mình lại trỗi
dậy. Em có tin là lúc đó
anh đã hạnh phúc ko? Anh
hạnh phúc vì khi đau khổ
em đã gọi cho anh, và em
cần anh.
Anh xin lỗi vì chuyện đó,
tất cả chỉ vì anh yêu em.
Anh thực sự đã ko làm chủ
đc mình. Anh hận mình, vì
anh biết mình đã mất em
thật rồi chỉ vì một hanh
động ngu xuẩn và bẩn thỉu.
Anh xin lỗi, ngàn lần xin
lỗi. Anh quyết định ra đi,
để có thể quyên đi tất cả
lỗi lầm của mình và quên
đi người con gái ko thuộc
về anh.
Anh yêu em! Và nhất định
anh sẽ quên em!"
Tôi ko biết là mình đã vò
nát bức thư từ bao giờ.
Lúc này đây, tất cả như tối
đen trước mắt tôi. Vậy thì
giờ chẳng còn gì để nói, để
tin tưởng nữa rồi. "Tôi Hà
Thanh Mai xin hứa giữa
tôi và anh Vương Gia Huy
ko có mối quan hệ gì khác
ngoài tình bạn. Xin thề!
Xin thê!" GỈA DỐI! Tất cả
là giả dối!
"Reng... reng...". Tôi với
tay nhấc điện thoại bàn.
Giọng uể oải, chán nản:
- Alô.
- Trời ạ, sao mẹ gọi vào di
động của con ko đc hả?
- Chắc hết pin mẹ ạ!
- Thôi, ko mau vào bệnh
viện thăm vợ mày. Nó có
thai đc hai tuần tuổi rồi
đó! - Tin sét đánh ngang
tai. Cái thai đc hai tuần
tuổi? Một tháng nay
chúng tôi làm gì có thời
gian mà làm chuyện ấy.
Vậy mà giờ vợ tôi lại có
thai hai tuần tuổi. Hai
tuần ư? Đúng vào cái đêm
đó, cái đêm mà vợ tôi
trao thân cho anh bạn tốt.
Dập điện thoại. Tôi như
một thằng điên. Tiếng
cười hoà trong cái vị cay
cay của nước mắt vang
khắp ngồi nhà. - Vợ tôi có
thai! Haha. Chương XXXXXIV: Lòng
ích kỉ! Tôi lái xe đến bệnh viện.
Vừa đến cửa khoa phụ sản
đã thế mẹ tôi đứng chờ.
- Mày làm gì mà lâu thế
hả Lâm?
- Con hơi mệt!
- Vợ mày còn mệt hơn.
Mày đi làm suốt chẳng
quan tâm gì đến vợ mày
cả. Nó bị suy nhược cơ thể
nặng, may bữa nay mẹ lại
sang chơi chứ ko thì nó
ngất chết ở nhà mày cũng
ko biết!
- Chẳng nghiêm trọng đến
mức đó đâu! - Tự dưng tôi
thấy ghê tởm người phụ nữ
mà mẹ tôi đang nhắc đến.
- Ơ hay, mày ăn nói kiểu
gì thế hả Lâm? Thôi mau
vào với vợ mày đi. Mẹ ra
ngoài mua ít đồ ăn.
Tôi bước vào đến phòng
bệnh, duy chỉ có mỗi vợ tôi
nằm trong phòng. Mẹ tôi
đã đặt riêng phòng bệnh
đăc biệt. Thanh Mai vừa
nhìn thấy tôi, đôi mắt cô
ấy run lên. Cô ấy ko đủ sức
để ngồi dậy, cố mãi cũng
chỉ hơi nhúc nhíc người.
Vợ tôi ngất thật à? Mà
cũng phải, đọc bức thư
hay tin anh bạn tốt của
mình rời bỏ mình ngay sau
đêm cùng minh chung
chăn chung gối ko sốc mới
lạ.
- Xin lỗi khi đã đọc trộm
thư của cô! - Tôi nói bằng
cái giọng mỉa mai nhất có
thể, và rút ra bức thư của
Huy, đôi mắt xoáy sâu như
nhìn vào tận tâm can vợ.
Thanh Mai run lên trong
sợ hãi, cố quay đầu sang
một bên giường lảng
tránh ánh mắt đầy giận dữ
của tôi. Và những giọt
nước mắt lại rơi dài.
Những giọt nước mắt cá
sấu nhất mà tôi từng biết.
Cô ta ăn năn, hối hận ư?
Thật nực cười.