- Ko sao đâu! Chỉ hơi béo
một chút thôi!
- Hơi béo! Ôi ko! Em ko
biết đâu! Tất cả là tại mẹ
đó! Ngày nào cũng bắt em
phải ăn chân giò. Ko béo
mới lạ. Em ngấy tận cổ
họng rồi! Cứ đà này em
thành con heo quay cũng
nên! Huhu ko biết đâu! Ko
biết đâu!....
Thanh Mai vừa kéo ghế
ngồi xuống bàn ăn cơm.
Nhìn quanh bàn một lượt
ko thấy có món canh chân
giò, trông cô ấy có vẻ
đang ăn mừng trong lòng.
- À còn món canh chân
giò ở dưới bếp! - Cô ấy
đang tận hưởng cảm giác
sung sướng thì ngay lập
tức bị mẹ tôi dập tắt. Đặt
bát canh chân giò trc mặt
Thanh Mai, mẹ tôi dõng
dạc:
- Phải ăn hết nghe chưa!
- Dạ?
- Dạ gì mà dạ? Thôi ăn đi!
- Mẹ! Con ngấy tận cổ
họng rồi! Ngày nào mẹ
cũng bắt con phải ăn món
này là sao?
- Ơ hay cái con bé này. Có
chửa ăn canh chân giò tốt
chứ sao!
- Nhưng ngấy lắm! Con ăn
ko nhuốt nổi nữa đâu!
- Ko nhuốt nổi vẫn phải
nhuốt! Đâu phải ăn cho
mình chị!
- Con ko ăn đâu! Ngày
nào mẹ cũng chỉ nấu một
món này, mẹ kêu tầm bổ.
Có mà mẹ ghét con, nên
mẹ mượn cớ để tra tấn
con thì có!
- Cái gì?!!!!!!
Thế đấy bữa ăn trưa của
chúng tôi đc mở màn bằng
một tiết mục "dân ca và
nhạc cổ truyền" của hai
nghệ sĩ mẹ chồng, nàng
dâu. Và tiếp theo sau bữa
trưa là bữa tối. Có lẽ tôi
sẽ lại đc nghe hát!
- Sao chỉ có mỗi rau và lạc
rang thế mẹ. - Nhìn mâm
cơm tôi thắc mắc.
- À, tôi nấu nhiều món sợ
lại mang tiếng tra tấn vợ
anh! - Giọng mẹ tôi kéo
dài, đủ để hiểu hàm ý của
bà.
- Ăn thế này lại dễ nhuốt
cũng nên! Hì, cám ơn mẹ
nhé! - Thanh Mai đang cố
tình trêu ngươi mẹ tôi
đây. Thật phiền phức với
hai cái người này.
Tưởng mẹ tôi chỉ giận có
bữa này ai dè mẹ tôi cho
cả nhà ăn "thanh đạm"
nguyên một tuần.
- Lại rau muống với lạc
rang hả mẹ? - Tôi nhăn
nhó.
- Phải. Ăn thế này vợ anh
mới dễ nhuốt.
- Cám ơn mẹ nhé, vì con
mà mẹ bắt cả nhà phải
chịu khổ cùng. - Thanh
Mai cũng ko vừa. Hình
như dạo này cô ấy bắt đầu
phán kháng lại mẹ tôi thì
phải. Trời ơi cái cá tính
ngang ngược của cô ấy lại
thức tỉnh rồi! Nhưng thôi,
giờ tôi ko bận tâm, tôi chỉ
bận tâm tới mấy bữa ăn
sau này của tôi thôi.
- Mẹ ơi, ăn thế này cả tuần
rồi, thiếu chất lắm. Con đi
làm mệt, mẹ thì cũng cần
phải đc tầm bổ, Thanh Mai
lạ có thai. - Tôi tỉ tê. - Mai
mẹ đổi món quay trở lại
như trc nhé!
- KO! - Trời! Tôi vừa mới
dứt lời thì ngay lập tức bị
phản đối bởi cả mẹ đẻ lẫn
vợ yêu! Đúng là chẳng ai
khổ bằng tôi. "Trâu bò
đánh nhau ruồi muỗi
chết". Tôi đau khổ phải
gánh chịu cái thân phận
ruồi muỗi!
Vừa ăn cơm xong, Thanh
Mai đứng dậy thu dọn bát
đũa. Rửa bát đũa là phần
việc của cô ấy mà. Nhưng
thật lạ, Thanh Mai vừa dọn
vừa ngóng mẹ tôi. Vừa
thấy mẹ tôi từ phòng
khách bước vào, cô ấy vội
ôm bụng.
- Anh ơi! Em... em đau
bụng quá! Ôi em đau bụng
quá! Em đau chết mất!
- Ơ... ơ... - Tôi đần người
chả hiểu gì cả!
- Cái thằng kia! Ko lại đỡ
xem vợ mày làm sao! - Tôi
giật mình bởi tiếng quát
của mẹ. Vội vã chạy lại đỡ
người Thanh Mai.
- Em sao thế hả? Sao tự
dưng lại đau bụng.
- Em ko biết! Chắc là cái
thai nó làm sao.
- Hả? - Tôi tròn mắt. Và
ngay lập tức bị cái véo
nhắc nhở của Thanh Mai.
Ko biết cô nàng của tôi
đang giở trò gì nữa.
- Con Thanh Mai kia sao
ăn nói gở mồm thế hả?
Sao đâu mà sao. Mang
thai ai chả đau bụng vài
lần.
- Vâng con biết rồi! Thôi
em ko sao đâu. Đau một
tí em cố chịu vậy. Bỏ em
ra đi em còn phải rửa bát!
- Nhìn bộ dạng cô ấy lúc
đó trông đau yếu lắm.
- Thôi khỏi. Đau thì lên
phòng nghỉ ngơi đi. Để bát
đũa đấy tôi rửa.
Mẹ tôi vừa nói xong, quay
ra nhìn vợ yêu mình đang
mỉm cười sung sướng. Trời
đất, hoá ra là cô vợ yêu
quý của tôi muốn trốn rửa
bát. Đưa cô ấy lên phòng,
tôi khẽ nói.
- Em ko muốn rửa bảo anh
1 tiếng cũng đc mà! Sao
phải bày trò làm gì?
- Anh rửa thì thà em đi
rửa còn hơn! Người ta đâu
cần anh rửa hộ chứ'! Cần
mẹ anh cơ!
- Là sao vậy?
- Mẹ suốt ngày gây
chuyện với em! Gìơ đến
lượt em! - Cô ấy cười đắc
chí vì vừa hạ đo ván cho
mẹ tôi "mọc sừng"!
Tôi chỉ còn nước cầu trời,
lạy đất cho cuộc sống tôi
đc êm xuôi mấy ngày.
Nhưng trời chẳng thấu mà
đất cũng chẳng thương!
Đang ngồi xem ti vi thì
tiếng vợ vào cắt ngang.
- Anh! Cái máy giặt nó bị
sao ý. Ko thấy khởi động
gì cả!
- Nó hỏng rồi! - Tiếng mẹ
tôi từ phòng bước ra. - Chị
chịu khó giặt tay tạm một
hôm!
- Giặt tay ạ?
- Phải! Chị ko giặt đc thì
để đó tôi giặt!
- Ôi! Cám ơn mẹ! Hì, vậy
mẹ giặt hộ con nhé. Con
phải lên phòng dọn qua
phòng anh Lâm cái. Bừa
bộn quá! - Nó rồi cô ấy phi
thẳng lên tầng bỏ lại tôi và
mẹ há hốc miệng kinh
ngạc, đặc biệt là mẹ tôi!
Nhưng kì lạ thay, tôi thấy
mẹ vào phòng tắm, thản
nhiên cắm lại máy giặt và
giặt bình thường. Tôi còn
nghe rõ tiếng mẹ lầm
bầm"