- Mẹ! Mẹ đừng xúc phạm
đến Thanh Mai như vậy?
Cô ấy ko đáng để mẹ làm
như thế! Con yêu cô ấy!
Và con sẽ lấy cô ấy! Mẹ ko
có quyền cấm đoán con! -
Tôi khùng lên với những gì
mà mẹ tôi đã nói về ng
con gái tôi yêu. Thanh
Mai ko đáng bị đối xử như
thế! Cô ấy ko phải là loại
con gái như mẹ tôi nghĩ.
Tôi yêu cô ấy và nhất định
tôi chỉ lấy mình cô ấy thôi!
- Mày! Mày giỏi thì cứ lấy
nó đi! Tao từ mày luôn!
- Mẹ!...
- Con Thanh Mai nhà tôi
có thối tha thế nào cũng
ko bao giờ tôi thèm gả
cho nhà bà!... Con Thanh
Mai, đứng dậy về ngay cho
tao! - Thanh Mai bị bà
Thanh lôi đi. Đôi bàn tay
tôi ko thể nào giữ nổi bàn
tay bé nhỏ, mong manh
của cô ấy. Bởi sau tôi còn
có sức mạnh ghìm chặt từ
mẹ. Mẹ tôi ôm ghì lấy tôi,
nhất quyết ko cho tôi níu
giữ người con gái tôi yêu.
Thanh Mai cứ xa tôi dần,
xa tôi dần. Những tiếng
kêu yêu ớt của cô ấy vang
lên, cào xé ruột gan tôi:
- Anh Lâm cứu em với!...
Cứu em với.... Anh Lâm
ơi....
-----Kẻ
điên!----- Thanh Mai đi khỏi, tôi
gồng mình đẩy người ra
khỏi mẹ, tôi lao ra ngoài
nhà như một kẻ điên loạn.
Nhưng đã quá muộn,
chiếc taxi đã chuyển
bánh, khuất dần vào trong
bóng tối. Tôi khuỵ gối
xuống lòng đường, nước
mắt tôi chợt lăn một vệt
dài. Tôi đau!
Tôi trở vào nhà trong bộ
dạng của một kẻ đang
điên, và vô cùng đáng sợ.
Tôi đi qua mẹ mà ko thèm
nhìn bà lấy một cái. Tôi
trở lên phòng, vào nhà vệ
sinh, xả nước và gục mặt
trong bồn rửa. Nước lạnh
làm giải toả cái nhiệt
trong tôi. Nhưng hình ảnh
Thanh Mai gào thét trong
đau đớn khiến tôi nghẹt
thở.
Tôi vớ cái điện thoại gọi
cho Thanh Mai nhưng
máy đã bị tắt. Tôi biết cô
ấy đã bị cắt liên lạc với tôi.
Tôi gọi điện máy bàn,
đường dây cũng ko liên
lạc được. Tôi gọi cho
Thanh Trúc, cô ấy cũng ko
nghe máy. Qúa tuyệt
vọng, tôi lao ra khỏi nhà
trong chiếc SANTAFEB
quen thuộc của mình, lái
xe như một thằng điên phi
thẳng đến nhà Thanh Mai.
- Anh Lâm! Anh còn đến
đây làm gì?
- Thanh Trúc! Anh xin em
đó! Em cho anh gặp Thanh
Mai đi!
- Em ko nghĩ là hai người
lại có thể với nhau. Nhưng
việc anh và Thanh Mai có
con thì càng ko thể chấp
nhận! Thôi anh về đi! Mẹ
em đang mất bình tĩnh,
đợi khi nào mẹ nguôi giận
thì anh đến!
- Ko! Thanh Trúc, anh
muốn gặp Thanh Mai!
- Thanh Mai... nó....
- Thanh Mai... cô ấy ở
đâu? Cô ấy có bị làm sao
ko? Thanh Trúc anh cầu
xin em đó, cho anh gặp
Thanh Mai! Anh yêu em
gái em thật lòng mà!
- Cậu còn đến đây làm gì?
- Tiếng bà Thanh khiến cả
tôi và Thanh Trúc phải
giật mình.
- Thôi anh về đi! Mau lên!
- Ko! Cô ơi! Cho cháu gặp
Thanh Mai đi mà!
Vừa lúc đó tôi nghe tiếng
đập cửa ầm ầm và tiếng
gào thét của Thanh Mai
trên phòng.
- Mẹ ơi! Thả con ra! Mẹ
ơi!... Con xin mẹ đó! Thả
con ra!
- Thanh Mai ơi! - Tôi như
một thằng điên gào gọi cô
ấy!
- Anh Lâm ơi! Anh có ở đó
phải ko? - Tiếng tay nện
vào cửa lại vang lên liên
hồi, tiếng gào thét trong
nước mắt nhưng yêu ớt cứ
dội vào tim tôi.
- Anh Lâm ơi.....! Mẹ ơi....
Thả con... ra...
- Cậu cút về cho tôi! - Bà
Thanh giận dữ, cùng
Thanh Trúc đẩy tôi ra khỏi
cửa nhà.
- Anh Lâm anh về đi!
- Ko! Cô ơi! Cháu xin cô
đó! Cô cho cháu gặp
Thanh Mai. Mõi tội lỗi là
do cháu! Tất cả là do
cháu, ko liên quan gì đến
Thanh Mai! Cô ơi! Xin
đừng làm gì cô ấy! Thanh
Mai vô tội! Chúng cháu
yêu nhau! Cháu yêu cô ấy
thật lòng mà.
- Tôi bảo cậu về cơ mà!
Cậu ko về tôi báo cảnh sát
đó!
- Cháu thực lòng yêu con
gái cô! Cháu xin cô đấy...
Mặc cho tôi nói gì và
tiếng Thanh Mai gào thét
ko thôi trên phòng, bà
Thanh vẫn nhất quyết đuổi
tôi ra khỏi nhà, đóng chặt
cổng và tắt điện. Tôi đứng
ở ngoài, ngước đôi mắt đỏ
ngầu lên phía phòng
Thanh Mai. Bóng cô ấy
chạy lại đứng bên cửa sổ
nhìn xuống chỗ tôi. Cô ấy
gào gọi tên tôi, nhưng tôi
ko thể nào nghe tiếng bởi
lớp kính của sổ kín bưng.
Đôi tay cô ấy nắm chặt
đấm mạnh vào kính cửa
một cách tuyệt vọng. Trái
tim tôi đau thắt, người
con gái tôi yêu đang đứng
ngay trc mắt tôi nhưng lại
bị ngăn cách hoàn toàn.
Mưa!
Mưa nặng hạt!
Mưa ngày càng nhiều!
Tôi vẫn đứng chết chân
nhìn người con gái tôi
yêu. Bốn con mắt nhìn
nhau hoà trong nước mắt.
Và có cả những giọt nước
mắt hoà trong mưa.
Tôi ứơt sũng và lạnh. Tôi
thấy lạnh trong lòng. Tôi
thấy đau trong tim. Tôi
chỉ muốn khuỵ xuống.
Người con gái tôi yêu
cũng đang đau. Tôi cảm
nhận rõ những dòng nước
mắt nóng bỏng qua lớp
kính dày đặc kia.
Mưa sối sả! Mưa làm cho
con người ta buốt lạnh và
nhói đau. Mưa làm nỗi
đau trở nên nhức nhối.
Mưa khiến nước mắt rơi
nhiều hơn. Nhưng... mưa
ko làm con người ta xuôi
lòng và bỏ cuộc.