- Em bị điên à?
- Anh nói cái gì cơ!...
-....
Suốt buổi về, chúng tôi
lặng im ko nói gì với nhau
cả. Tôi ko biết con bé có
giận tôi ko nữa. Nhớ lại lúc
tôi trao "nụ hôn đầu" cho
nó thật là ngớ ngẩn. Ko
biết lúc đấy con bé có
nhắm mắt ko nữa hay là
mở trừng trừng nhìn tôi
cũng nên. Vì thực ra là chỉ
có mình tôi hôn, con bé
đứng im như tượng chẳng
hề nhúc nhích. Mà chả
biết có phải là hôn ko vì
chỉ là môi chạm môi thôi
mà.
Cả đêm tôi chả thể nào
chợp mắt nổi. Cứ nhắm
mắt vào là y như rằng
cảnh ấy lại hiện ra và mặt
tôi lại có cảm giác như
nóng rát. Dư âm của "nụ
hôn" ấy còn trong tôi
nhiều quá! Mọi thứ cứ như
chỉ vừa mới mấy phút
trước và giờ tôi vẫn còn
cảm nhận rõ từng hơi thở
cũng như cái mềm mại từ
đôi môi con nhỏ. Tôi gần
như phát điên mất. Tôi
thật là ngu ngốc khi lại có
hành động dại dột như
thế. "Thanh Mai! Chú xin
lỗi!" - Đó là câu mà cả
đêm tôi lẩm bẩm cho đến
khi chìm vào giấc ngủ hình
như môi vẫn còn mấp máy.
Sáng hôm sau tôi đến
công ty khá trễ. Tại cả
đêm tôi mất ngủ mà. Tôi
ngồi vào bàn làm việc và
uống cốc cà phê cậu Đức
mang cho như cố để làm
cho đầu óc mình tỉnh táo
hơn. Thật tệ hại, tôi đã
lầm khi quyết định nhận lời
đề nghị làm người yêu giả
của con bé Thanh Mai dù
kết quả có vượt cả sự
mong đợi của chúng tôi.
Với ý nghĩ đó tôi lại thần
người ra như một kẻ ngớ
ngẩn trên bàn làm việc dù
chuông điên thoại tôi
đang la hát inh ỏi.
- Anh Lâm! - Tôi giật mình
trở lại thực tế bởi tiếng
cậu Đức đang ở cửa phòng.
- Điện thoại kìa? Anh sao
thế? - Tôi vội mở máy
nhưng máy đã báo "1
cuộc gọi nhỡ" - Số của con
bé Thanh Mai. Chưa kịp
định thần thì cậu Đức đã
tiến tới. - Sếp sao vậy?
Mệt ạ?
- À ko! Tôi... tôi...
- Sếp hôm nay kì quá! Đi
làm muộn. Đến công ty thì
cứ như người mất hồn. Sếp
đang suy nghĩ gì vậy? Hay
sếp và chị Thanh Trúc có
chuyện gì?
- Cậu nói linh tinh gì vậy?
- Vậy tóm lại là sếp nào
sao? Nói em nghe xem em
giúp gì đc ko?
- Thôi khỏi, cậu ra ngoài
để tôi yên một chút. Tôi
cần nghỉ ngơi.
- Vâng, đành vậy. Có gì
sếp cứ nói với em. Thôi em
ra đây.
Cậu Đức bỏ ra ngoài để
cho tôi có một khoảng
riêng nghỉ ngơi. Tôi ko
nghĩ mọi chuyện lại tệ hại
đến thế này. Tại sao tôi cứ
có cảm giác tội lỗi vậy.
Điên thật. Nhìn điện thoại
tôi lại nhớ ra con nhỏ gọi
cho tôi có chuyện gì nhỉ.
Tôi có nên gọi lại cho nó
ko? Ko biết nó có giận tôi
ko? Đúng là điên thật. Tôi
giật bắn mình bởi tiếng
chuông điện thoại chợt
vang.
- Alo, chú... đây!
- Tí về chú cháu mình gặp
nhau ở quán "Khoảng
lặng" đc ko ạ?
- Hả?... À ừ, đc!
- Vậy nhé, cháu cúp máy
đây.
Con bé nó đòi gặp tôi làm
gì nhỉ? Trời đúng là mọi
thứ đang rối hết cả lên rồi.
Đau đầu quá!
Tại quán cà phê con bé
vẫn mặc nguyên áo đồng
phục và đeo cặp đến gặp.
Chắc là tan học cái nó rẽ
vào đây luôn. Con bé ngồi
xuống đối diện với tôi. Ko
hiểu sao tôi lại mất tự
nhiên vô cùng và câu đầu
tiên tôi thốt ra là:
- Chú... chú... Hôm qua...
cháu đi học về lâu chưa?
Con bé phì cười, trông tôi
lúc đấy chắc nhìn ngu ngu
đần đần lắm!
- Hôm qua chủ nhật mà
chú! - Rồi nó lại cười làm
mặt tôi càng đỏ hơn. Tôi
từ trước đến giờ luôn là
một người lãnh đạo có uy
trước đám nhân viên, tôi
luôn có tiếng nói trước
mọi người, ấy thế mà kể từ
hồi gặp con nhỏ đến giờ
tôi luôn bị nó dồn vào thế
dở khóc dở cười, khốn đốn
và khổ sở. Đấy, ngay cả
đến việc ăn nói cũng ấp
úng và thật ngớ ngẩn để
cho một đứa nhóc nó cũng
cười mình đc. Như nhận ra
thái độ ko mấy vui vẻ gì
của tôi, nó ko cười nữa và
cố tỏ ra thật nghiêm túc.
Con nhỏ có bao giờ
nghiêm túc đc đâu!
- Hì - Nó cười! Đấy tôi nói
có sai đâu, vừa mới ngồi
nghiêm chỉnh, mặt giả bộ
nghiêm trang lắm mà
chưa đc vài giây đã nhe
răng rồi! - Chú có vẻ bất
ổn nhỉ?
- Gì?
- Thì đó ạ! Từ lúc đến tới
giờ trông chú căng thẳng
quá!... Ê hèm! - Nó chợt
hắng giọng. - Thôi cháu
vào chủ đề chính đây! Bữa
nay cháu mời à ko chú
mời nhé! - Nó lại cười. -
Cháu hông có mang tiền!
^^
- Ừ! Cái đó cháu ko phải
lo. Có gì thì nói đi!
- Hì, dạ! - Trời! Sao ngoan
đột xuất vậy? - Trước tiên
là cháu muốn cảm ơn chú!
Nhờ có chú mà cháu hết
buồn rồi!
- Hả?
- Nói thật là chuyện chia
tay với anh Hải cháu cũng
hơi buồn. Nhưng giờ hết
rồi! - Hoá ra là chỉ vì
chuyện này mà con nhỏ
hay buồn thế. Trẻ con bây
giờ tệ thật, yêu đương
sớm nên khổ thế đấy! - Uả
chú có nghe cháu nói ko
đấy!
- À có có chứ!
- Hì, còn việc này quan
trọng hơn, ý nghĩa với chú
lắm đó!... Sao chú mặt đần
ra thế?
- Cái gì?
- Hì, chết, cháu nhỡ
miệng! - Nhỡ miệng ư, con
nhỏ này nó quen nói với
tôi thế rồi mà! - Việc thoả
thuận giữa cháu và chú ý!
Bộ chú quên rồi à? Thế
thôi nhá!