Phần 1
- Này chú, chú có thể
nhường cho cháu chỗ này
được ko?
Tôi ngước lên, một con
nhỏ mặc đồng phục học
sinh, hình như là của cấp
III, đeo cặp quai chéo, mái
tóc búi lọn nhỏ, phất phơ
mấy lọn tóc con, hơi rối.
Có lẽ nó vừa đi học về.
Con bé vẫn hướng đôi mắt
nhìn tôi.
- Nhưng vẫn còn bàn
trống mà cô bé! - Tôi đáp,
những tưởng rằng con bé
sẽ nhận ra và đi tìm chỗ
ngồi khác, ai dè:
- Vì còn chỗ cháu mới bảo
chú nhường lại bàn này
cho cháu chứ. Đây là chỗ
ngồi quen thuộc của cháu.
Và cháu chỉ muốn ngồi ở
chỗ quen thôi.
- Nhưng đây là chỗ duy
nhất còn có ổ cắm sạc
điện. Chú cần làm việc với
cái laptop của chú mà giờ
nó lại sắp hết điện. - Tôi
hếch chỉ cái laptop trên
bàn. Thực ra tôi có thể
đứng dậy và nhường lại
chỗ này cho con bé, vì tôi
cũng chả gấp gáp đến độ
phải làm việc ngay trong
khi đang được ngồi nghỉ
tại một quán cà phê yên
tĩnh thế này. Nhưng tôi
không thích tí nào hay
chính xác là tôi ghét cái
cách nó nói chuyện và đề
nghị tôi nhường bàn. Nếu
không phải là quá đáng
thì nói thật tôi thấy chẳng
ưa gì con nhỏ này.
Con bé vẫn giương đôi
mắt nhìn tôi. Thật là, nó
một con nhóc cùng lắm là
học 11, 12 trong khi tôi đã
30 tuổi đầu. Âý thế mà nó
dám nhìn một người lớn
tuổi hơn mình bằng ánh
mắt đó. Thật ko thể chấp
nhận đc.
- Chú nói, cháu ko hiểu
sao?
Ngay lập tức, tôi thấy nó
đi đến cái bàn bên cạnh,
quẳng cặp sách vào ghế
một cái "bụp" rồi kéo
mạnh một chiếc ghế khác
ngồi vào đó. Và tôi nghe
thấy rõ mồn một lời con
bé lầm bầm: "Đồ ông già
nhỏ mọn!" Cái gì? Ông già
nhỏ mọn ư? Nếu nó nói là
"Thằng cha nhỏ mọn" thì
có lẽ tôi chả thấy gì đâu.
Nhưng đằng này nó lại bảo
tôi là "Đồ ông gìa". Nói
thật, tôi tuy đã 30 tuổi
nhưng ai cũng bảo tôi là
trẻ hơn so tuổi và đẹp
trai, phong độ hơn khối
thằng cha bằng tuổi mình.
Vậy mà, con bé đó lại dám
kêu tôi là "ông già", thật
chẳng biết nhìn người tí
nào. Nhưng thôi, tôi
người lớn không chấp trẻ
con làm gì.
Tôi nghe thấy tiếng hút
nước chùn chụt từ cái bàn
bên cạnh. Con gái con đứa
chẳng biết tệ nhị gì cả. Rồi
chợt, tiếng ống hút gặp đá
rít mạnh. Tôi quay sang
nhìn, cốc sinh tố sữa chua
của con bé đã cạn sạch
trong khi cốc nâu đá của
tôi gần như vẫn còn
nguyên hay cùng lắm là
vơi đi 1, 2 thìa. Con nhỏ
bước ra khỏi bàn, túm lấy
cái cặp và trước khi rời
khỏi nó vẫn ko quên tặng
tôi một cái lườm cháy da
mặt.
Sau ngày đụng độ phải con
bé đó, tôi không biết có
phải nó độc mồm độc
miệng rủa tôi không nữa,
mà tôi liên tiếp gặp
chuyện bực mình. Nhất là
cái chuyện mẹ tôi, bà cứ
liên tục càu nhàu tôi
chuyện đến giờ này mà
vẫn chưa có bạn gái. Nói
thật, xung quanh tôi thì
không thiếu nhưng khổ
nỗi, tôi chỉ mải miết với
công việc, hơn nữa tôi biết
họ chẳng thể làm vừa ý mẹ
tôi đâu. Bà ấy quá kĩ tính.
- Tối mai, con sẽ đi gặp
mặt một người. Đó là con
gái một bà bạn cũ của mẹ.
- Gặp mặt? Con không có
thời gian đâu!
- Sao lại không? Mẹ không
cần biết con bận gì, nhưng
việc gặp mặt con phải đi.
Con nghĩ, mẹ bỏ bao
nhiêu thời gian ra để tìm
vợ cho con là rảnh lắm à.
Mẹ nói rồi đó.
Đấy, tôi quên không nói
thêm, ngoài việc kĩ tính
ra mẹ tôi còn hơi độc
đoán, có lẽ tôi thừa hưởng
điều này từ mẹ. Và tất
nhiên, tôi phải đi gặp mặt
người ta theo sự ép buộc
và sắp đặt của mẹ tôi.
Đúng 8h tối, tôi có mặt tại
khách sạn mà mẹ tôi đã
đặt chỗ trước, tay còn
phải cầm theo một quyển
báo - ám hiệu mà hai bên
dùng để tìm ra nhau. Tôi
nhìn xung quanh phòng,
duy chỉ có một cô gái ngồi
đúng bàn mà mẹ tôi đã
đặt chỗ trước và đang
chúi mũi vào một tờ báo,
hình như là hoa học trò
thì phải. Tôi đã phải bật
cười với ý nghĩ, cô ta lớn
thế mà vẫn còn đi đọc tờ
báo dành cho tuổi mới lớn
thế ư. Và ngay sau đó tôi
tìm được câu trả lời.
- Tôi có thể cùng đọc báo
với bạn ko? - Đó cũng là
ám hiệu mà mẹ tôi dặn
phải nói nếu gặp người ta
trước.
- Tất nhiên, nếu điều đó
làm bạn thấy vui. - Đúng
là câu ám hiệu tiếp theo
rồi. Tôi khẽ cười vì đã tìm
ra người ta dễ dàng, ko
mất nhiều thì giờ của tôi.
Nhưng ngay sau đó, tôi
gần như ko thể cười nổi.
Và con bé đó hình như
cũng thế. Sau khi nói xong
câu ám hiệu và đặt quyển
báo xuống, nó tròn xoe
mắt nhìn tôi. Một cái nhìn
chẳng mấy thiện cảm gì
dành cho tôi.
- Ko phải thế chứ! - Tôi chỉ
biết thốt lên câu đó.
Con bé nhếch miệng cười
khẩy tôi.
- Ko ngờ lại là ông! Thật là
có duyên gớm!
Sao tôi ghét cái cách nói
chuyện của con bé này thế
ko biết. Nó ở trường ko
được học cách phải nói
chuyện với người lớn tuổi
ra sao ư? Tôi thấy khá
giận và ko muốn phải lãng
phí thời gian quý báu của
tôi cho một con bé khó ưa
này. Bao nhiêu giấy tờ và
dự án đang chờ tôi ở nhà.
Nghĩ vậy, tôi toan bước đi
thì con nhỏ nhanh chân,
rời khỏi bàn, chắn trước
mặt tôi.