00h00’
Lần đầu tiên đón giao
thừa với một người lạ,
ngay trước cổng nhà.
Tiếng pháo hoa nghe rõ
mồn một. Tự nhiên cảm
giác hạnh phúc khó tả cứ
ùa về. Trang thấy mình
như bé lại. Bỗng dưng, cô
nhìn thẳng vào Quân,
cười tươi:
- Ở Canada có lì xì năm
mới không vậy? Anh đừng
quên tục lệ ở Việt Nam
nha.
Quân tròn mắt nhìn
Trang rồi cười xòa, lấy ra
một đồng xu nước ngoài:
- Lì xì cho em, là đồng
tiền may mắn đấy. Nó
theo anh những 3 năm
rồi. Anh cũng đã kiểm
chứng, may mắn cực.
- Anh không sợ em lấy
mất may mắn của anh đi
à?
- Hiện tại thì em là người
cần nó hơn anh. Sang
năm mới, phải thật hạnh
phúc với một nửa của
mình nhé. Đừng nản, chỉ
là em chưa gặp người phù
hợp thôi.
***
“Đi chơi thật vui!”. Cô đã
hét lên với Quân như vậy
khi cả hai cùng đi vẽ
tranh ở ngoại thành, niềm
đam mê mà Trang đã bỏ
dở từ lâu. Những chùm lộc
biếc, những ruộng lúa
non, cả những thảm cỏ
xanh mượt...đều được tái
hiện lại trong những bức
tranh phong cảnh của cả
hai người. Thỉnh thoảng,
Trang lại đùa nghịch,
dùng cọ vẽ lên mặt Quân
những vệt màu sặc sỡ, rồi
phá lên cười. Quân lắc
đầu ngán ngẩm trước
những cử chỉ trẻ con của
Trang. Là Quân đã nối lại
niềm đam mê này cho cô.
Trang biết ơn Quân rất
nhiều. Đồng tiền may mắn
của Quân quả là hiệu
nghiệm. Mới chỉ 2 tháng
nhưng sau dự án mới mà
công ty giao cho, Trang
sẽ được thăng chức .
Nhưng điều cô cảm thấy
may mắn nhất là cô đã
được gặp Quân, được chia
sẻ, được tìm lại niềm vui
từng bị quên lãng. Có
điều, thứ Trang lo sợ nhất,
cũng là điều Trang đang
dần cảm nhận được. Hình
như, cô đã thích Quân.
Trang từng KHÔNG CHO
PHÉP mình có tình cảm
với ai nữa. Cô sợ quá khứ
lặp lại. Cô sợ cái sự vô
duyên của mình. Cô đã cố
kìm nén tình cảm. Nhưng
càng gần Quân, tình cảm
đó lại càng trỗi dậy. Trang
hạnh phúc vì được ở bên
anh, được giữ đồng xu
may mắn mà anh tặng.
Nhưng cô biết Quân sẽ
không thuộc về mình. Đây
không phải là cuộc sống
của anh. Anh có một
tương lai sáng hơn,
những cô gái xinh đẹp
hơn. Trang đã yêu, nhưng
cô không như hai lần
trước. Cô chỉ im lặng, rồi
im lặng, ngắm nhìn Quân
từ đằng sau. Cô nhủ mình
sẽ không bao giờ nói ra
điều này, tuy Quân vẫn
chăm sóc cho cô như một
người em gái, hẹn gặp cô
lúc rảnh rỗi, cuối tuần lại
vi vu đi vẽ tranh. Trang
vui, nhưng cô sợ cái tâm
hồn mong manh của mình
lại rạn thêm lần nữa.
***
Facebook của Quân có vô
số những lời nhắn trên
tường. Terrica: “I miss
you”, Aishla Hernadez:
“When will you come
back?, Juliana Nunes:
“ I’m waiting for u”...
Trang thở dài. Sớm muộn
rồi anh ấy cũng sẽ rời khỏi
đây. Một tuần nay Trang
không trả lời những cuộc
gọi của Quân. Cô hay một
mình mang đồ vẽ lên hồ
Gươm vẽ cảnh Tháp Rùa.
Cô muốn hoàn thành bức
tranh trước ngày Quân
đi, sẽ tặng anh để làm kỉ
niệm. Cô sẽ không nói gì
hết, không bày tỏ tình
cảm gì hết. Chỉ mong món
quà sẽ giúp anh nhớ tới
cô. Chỉ thế thôi...
Ngày thứ 6 đầy ắp những
việc cần bàn giao. Trang
chính thức được thăng
chức lên làm phó phòng
thiết kế. Bước ra khỏi
công ty khi trời đã xế
chiều, Trang nhận ra
Quân đang đứng chờ cô
trước cổng công ty. Vẫn
nụ cười vui vẻ cố tỏ ra mọi
chuyện vẫn ổn, Trang
chào Quân, rất tự nhiên:
- Có chuyện gì mà anh
phải tới tận đây?
- Sao em không nghe điện
thoại? – Quân hỏi, vẻ lo
lắng
- Dạo này em hơi bận. Xin
lỗi anh nhé.
- Anh sắp đi rồi...
Vẫn biết sẽ có ngày này
mà. Trang cố cười với
Quân. Cô định nói gì đó,
nhưng dường như cổ họng
đã nghẹn lại . Quân hẹn
Trang chủ nhật này gặp
nhau. Tuần sau anh sang
Canada. Trang gật đầu
đồng ý. Chỉ tiếc bức tranh
Tháp Rùa của cô vẫn chưa
vẽ xong...
***
Lần này không phải là
Giáng sinh nữa, cũng
không phải là quán cà
phê của 7 năm, hay 5 năm
về trước. Trang cũng
không tỏ tình để mong
chờ một lời đồng ý. Nhưng
dường như lần gặp gỡ này
khiến cô buồn nhất. Cả
ngày thứ 7 lên bờ Hồ cũng
không giúp Trang kịp
hoàn thành xong bức
tranh. Cô cũng không
chắc là mình có thể đưa
nó cho Quân hay lại mang
về đặt bên cạnh tấm thiệp
và chiếc khăn ngày ấy.
Đây là lần đầu tiên ngồi
đối diện Quân mà Trang
thấy cảm xúc lẫn lộn và
ngột ngạt đến thế. Quân
vẫn đang nhìn cô chăm
chú, đôi mắt phảng phất
nét buồn. Trang hít một
hơi dài, mỉm cười, mở lời
trước:
- Tuần sau anh quay lại
Canada à?
- Ừ, là thứ ba.
- Vậy anh đi may mắn nhé
– Trang nháy mắt
- Em... không có điều gì
muốn nói với anh sao?
Không phải cái kia là để
tặng anh à?
Quân chỉ vào bức tranh
đang dựng bên chiếc ghế
trống, rồi nhìn thẳng vào
Trang. Cô cúi mặt, tránh
ánh mắt của Quân. Anh ấy
muốn nhận nó sao?
Nhưng nó chưa được vẽ
xong. Không ai đi tặng
một tác phẩm còn giang
dở như vậy cả.
- Anh thấy đấy, nó chưa....
- Vậy để sau này anh sẽ vẽ
tiếp – Quân ngắt lời Trang
- Sau này? Liệu ở Canada
anh có thể hình dung ra
Tháp Rùa để vẽ không?
- Ai nói là anh sẽ vẽ nó ở
Canada. Nếu em đồng ý,
anh sẽ hoàn thành nó,
cùng em, được không?
Trang không tin vào tai
mình nữa. Nhìn vẻ mặt
nghiêm túc của Quân, cô
biết anh không nói đùa.
Nhưng sao lại có thể như
vậy? “Nếu em đồng ý...?”.
Là anh đang tỏ tình với cô
sao? Trang nhìn Quân,
ngập ngừng không nói
nên lời.
- Cô bé ngốc. Anh không
biết là ai đã làm cho em
mất đi niềm tin vào tình
yêu. Nhưng nếu có thể,
hãy để anh lấy lại niềm tin
đó cho em, được không?
Trang nghẹn ngào. Nước
mắt chảy dài trên má.
Những gì đang diễn ra
khiến cô quá ngạc nhiên.
Và hơn nữa, quá tuyệt
vời. Khi cô đã buông tay
và để cho số phận quyết
định thì kì tích lại xuất
hiện. Vâng, cô gọi đó là kì
tích. Kì tích ấy đã đập tan
những hoài nghi của cô về
tình yêu, về cái sự vô
duyên mà cô luôn tự nhận
vào mình. Cô ngỡ kì tích
ấy chỉ như một giấc mơ,
một giấc mơ đẹp. Nhưng
khi có một bàn tay ấm
nắm lấy bàn tay nhỏ bé
của cô, cô biết rằng mình
không mơ. Tình yêu cô
âm thầm chờ đợi bao năm
nay đã đến...
Sân bay Nội Bài, 2h chiều.
Có một chàng trai ngồi
trên máy bay, nhưng vẫn
cố nhìn xuống mặt đất
qua ô cửa kính mờ. Anh
sang Canada để sắp xếp
công việc, chuyển công
tác về Việt Nam. Tất
nhiên, anh không thể
thấy người con gái mà
anh yêu, nhưng anh biết,
cô gái ấy đang vẫy tay
chào anh.
Cô gái, tay cầm bức tranh
vẽ Tháp Rùa đang giang
dở, ngước mắt lên bầu
trời, nhìn chằm chằm vào
chiếc máy bay vừa cất
cánh, vẫy tay chào người
cô yêu. “Anh sẽ về nhanh
thôi, đúng không? Anh sẽ
cùng em hoàn thành bức
tranh này, như anh hứa,
đúng không? Nhất định,
em sẽ đợi anh về.”