Hai mối tình "hụt" trôi
qua, Trang vẫn nghĩ suốt
cuộc đời này cô sẽ không
yêu một ai nữa. Nói đúng
ra, là Trang đang chạy
trốn...
Hồng Trang, theo một
cách hiểu nào đó, có thể
được gọi là một cô gái kì
lạ.
25 tuổi đời và 2 tuổi nghề
(nếu không tính những
ngày tháng làm thêm
thuở còn sinh viên), chưa
một mối tình vắt vai. Chơi
thân với lũ con trai hơn là
lũ con gái vì một lý do rất
buồn cười: lũ con gái hay
nói xấu nhau, lắm chuyện
và giận hờn vô cớ. Hết
lòng vì bạn bè nhưng
cũng sòng phẳng đến mức
khó chịu với những người
theo đuổi cô: share tiền
trong mọi cuộc hẹn với
người có ý định tán tỉnh
mình. Bắn CS thuộc vào
hạng nhất của công ty nơi
cô làm việc, và dĩ nhiên,
là cạ cứng của bất kì đồng
nghiệp nam nào trong
công ty. Chỉ là cạ cứng,
không hơn.
Nói tóm lại, có thể liệt cô
vào danh sách những
người tôn thờ chủ nghĩa
độc thân.
Đấy là kể từ ngày
30/12/2010 âm lịch trở về
trước.
Tức là đêm 30 Tết...
***
Rong ruổi phố phường
trong đêm giao thừa đối
với cô như một thói quen
suốt 7 năm nay, từ khi bắt
đầu đi học Đại học. Trong
khi mọi người chen chúc
nhau lên Hồ Gươm, Hồ
Tây để ngắm pháo hoa,
thì cô lại một mình bước
chậm trên những con phố
vắng, thỉnh thoảng mới có
đôi ba chiếc xe máy lao
vút đi trong đêm để kịp
về đón Tết cùng gia đình,
mà cũng có thể là họ đi
nhanh để lên chỗ bắn
pháo hoa. Cô quan niệm
cả năm cả tháng đi cùng
bạn bè rồi, những giây
phút cuối năm này, nhất
thiết phải là một mình.
Một mình đi, một mình
suy nghĩ, một mình bước
thật chậm và ngẫm về một
năm qua của bản thân.
Chuyện gia đình, chuyện
đồng nghiệp, chuyện công
việc, và cả chuyện tình
yêu. Cô bật cười. Cứ mỗi
lần nhắc đến chuyện tình
yêu là Trang lại thấy buồn
cười. Trang cá tính và
khá xinh xắn, đang là
designer cho một công ty
thiết kế, mà là nhóm
trưởng hẳn hoi. Cũng
thích tụ tập bạn bè, ăn
uống hát hò nhưng riêng
cái khoản xem mặt thì
không bao giờ nghĩ đến.
Không phải là Trang vô
cảm. Trước đây, cô cũng
đã từng có cảm tình với
không chỉ một, mà là hai
người...
Là 7 năm về trước...
Long là bạn cùng lớp, ngồi
cùng bàn với Trang. Cậu
bạn không quá đẹp trai,
học cũng bình thường,
nhưng đôi mắt Long luôn
ánh lên những cái nhìn
ấm áp. Trang thích Long,
vì lần đầu tiên có một
người nhường áo mưa
cho Trang mà đội đầu
trần về giữa trời mưa, lần
đầu tiên có một người con
trai người nhớ sinh nhật
của Trang và tặng cô một
con gấu bông. Vâng, là
một con gấu bông chứ
không phải chiếc máy
chơi game của bố cô vẫn
thường mua. Và cô quyết
định bày tỏ tình cảm của
mình cho Long biết, vào
ngày Giáng Sinh năm lớp
12.
Trang tự tay làm một tấm
thiệp Giáng Sinh, có kim
tuyến, có ngôi sao, có cây
thông Noel và những hộp
quà sặc sỡ, rồi gửi tấm
lòng mình vào đấy. Cô hồi
hộp chờ đợi ngày Noel với
cuộc hẹn lúc 3h chiều.
- Cậu sắp đi chưa? – Long
gọi điện thoại tới nhà
Trang lúc 1h, khi cô đang
ngập giữa đống quần áo vì
không biết phải mặc bộ
nào.
- Mình hẹn nhau 3h mà,
giờ mới có 1h à – Trang
vừa trả lời điện thoại vừa
mỉm cười .
- Tớ sợ cậu quên mà. Hì.
Hôm nay tớ sẽ cho cậu
gặp một người.
Trang giật mình, lo lắng.
“Cậu ấy định cho mình gặp
ai? Chẳng nhẽ... là bạn gái
cậu ấy?”. Trang ngập
ngừng, hỏi Long, giọng cố
tỏ ra bình thường:
- Hì. Bạn gái cậu phải
không?
- Sao cậu biết? Đúng là
chỉ có cậu hiểu tớ. Cậu là
người đầu tiên được biết
đấy nhé!
Trái tim Trang như rụng
xuống khi nghe Long nói
hết câu. Vâng, người cô
sắp bày tỏ tình cảm lại đi
giới thiệu bạn gái với cô.
Nước mắt chảy dài, mặn
đắng. Có nằm mơ Trang
cũng không thể tưởng
tượng được sự thể lại
thành ra thế này. Nhưng
biết làm sao được. Hơn
một tiếng còn lại, Trang
tự tay làm một tấm thiệp
khác, rồi viết vào đó dòng
chữ Happy Ending. Cô
thầm chúc phúc cho 2
người bạn bằng cả tấm
lòng. Tấm thiệp xinh xắn
làm tỉ mẩn bằng cả trái
tim được đặt ngay ngắn
vào hộp, cất kín.
***
Hai năm sau, khi đã là
sinh viên năm hai của
trường Kiến trúc, cô mới
lại có tình cảm với một
người khác. Hùng học
trên Trang một khóa, hai
người quen nhau khi làm
việc cùng một xưởng vẽ.
Những cử nhẹ nhàng,
những kinh nghiệm lúc
làm việc mà Hùng truyền
đạt lại cho Trang khiến
tim cô xao xuyến. Và dĩ
nhiên, người con gái có
cá tính như Trang tự cho
mình một cơ hội. Không
hiểu sao, một lần nữa,
Trang chọn ngày Giáng
Sinh.
Chiếc khăn quàng cổ màu
xám được cô cẩn thận đan
3 tuần trước đó. Không
biết bao lần tháo ra, đan
lại. Cũng như tấm thiệp
kia, Trang cũng làm nó
với sự chân thành. Dẫu
biết bày tỏ tình cảm như
vậy thì xem như mất đứt
cái e thẹn, rụt rè mà
người ta vẫn thường gọi
là duyên con gái, nhưng
là một cô gái kì lạ, Trang
vẫn muốn thử.
Quán cà phê đêm Noel
thật đông, nhớ lại chuyện
buồn 2 năm về trước,
Trang lại giật mình lo sợ.
Hộp quà có chứa chiếc
khăn len nằm trong túi,
cô muốn Hùng thật bất
ngờ. Nhưng (vậy đấy, đời
luôn có chữ nhưng), anh
không đi một mình. Hùng
đi cùng 2 người bạn, bảo
rằng cả hội bạn của anh
định tụ tập ăn uống đi
chơi Noel. Anh hỏi Trang
có đi cùng không, rồi ngỏ
ý giới thiệu bạn mình cho
cô. Vậy là chấm hết. Cô
mỉm cười chua chát. Hộp
quà xinh xắn ấy vẫn chưa
được mở ra. Một lần nữa,
chiếc khăn len được xếp
ngay ngắn bên cạnh chiếc
thiệp ngày nào...
Cô vẫn luôn nhủ thầm
mình là người vô duyên.
Cái ý nghĩ suốt cuộc đời
này sẽ không yêu một ai
nữa ám ảnh cô suốt 5 năm
nay. Trang sợ phải đối mặt
thêm một lần nữa. Hai lần
với cô là quá đủ.
Nói đúng ra, là Trang
đang chạy trốn.
***
Nhìn đồng hồ cũng đã 11h
rưỡi, Trang quay gót,
định về nhà cho kịp giao
thừa. Nhưng bên kia
đường, một cô bé đang
đứng cầm chùm bóng bay,
đi bán dạo. Tự nhiên cô lại
nghĩ đến câu chuyện cô
bé bán diêm được đọc
thuở nhỏ. Cũng muốn làm
điều gì đó thật có ích,
Trang băng qua đường,
tiến về chỗ cô bé.
- Đã gần giao thừa rồi,
sao em không về nhà?
- Em còn phải bán hết chỗ
bóng này cơ ạ.
- Nhà em ở đâu?
- Xa lắm ạ. Chị mua cho
em một quả bóng bay
nhé?
- Nào, em đưa đây. Anh
sẽ mua hết chỗ này...
Một chàng trai đã nhanh
chân hơn Trang. Anh ta
mua hết chỗ bóng của cô
bé kia. Trang thoáng thấy
nụ cười tươi trên môi của
cô bé. Nụ cười có lúm
đồng tiền thật xinh.
“Muốn làm việc tốt
nhưng lại bị giành mất
rồi” – Trang cười với cô
bé rồi quay đi, nhưng một
giọng nói sau lưng đã kéo
cô lại:
- Xem ra tôi đã dành mất
ý tốt của bạn rồi thì phải?
Là chàng trai tốt bụng lúc
nãy. Trang chỉ nhìn anh
ta, rồi vừa bước đi, vừa
nói:
- Không sao ạ. Ai mua
cũng vậy cả thôi.
- Thế sao? Vậy xem như
tôi tặng bạn chỗ bóng bay
này, xem như chuộc tội,
cũng xem như là bạn
cùng tôi làm việc tốt,
được không?
Chẳng hiểu sao Trang cầm
lấy chùm bóng bay sặc sỡ
màu sắc ấy, trong lòng
thấy vui vui. Cô chưa bao
giờ mua nhiều bóng bay
đến vậy. Đoạn đường về
nhà cùng một người mới
quen như ngắn lại. Quân
là một chuyên viên về
ngành Ngân hàng vừa ở
Canada về. Anh đi du học,
tốt nghiệp Đại học, rồi học
lên Thạc sĩ, giờ đang làm
việc tại Canada. Vậy mà
anh lại rất am hiểu về hội
họa và kiến trúc. “Nếu
không phải truyền thống
của gia đình thì năm đó
tôi đã thi vào kiến trúc
rồi”. Những kiến thức về
kiến trúc của Quân khiến
Trang có vẻ nể phục. Anh
nói chuyện nhẹ nhàng và
điềm đạm, giọng nói ấm
áp lạ lùng. Chắc chính vì
vậy mà khi anh hỏi: “Sao
lại đi một mình, bạn trai
em đâu?”, Trang đã giãi
bày hết tâm sự u uẩn với
hai cuộc tình (tạm gọi là
vậy đi) không thành của
mình, điều cô chưa từng
làm trước đó.
- Vô duyên lắm đúng
không? Anh cứ cười đi,
em cũng chẳng trách đâu.
- Không. Em là một cô gái
rất bản lĩnh...
***