Một chàng trai đưa cô
bạn gái thân vào quán
uống nước.Sau khi người
phục vụ đặt hai cốc nước
trắng lên bàn và đợi thì
cô gái chợt đặt ra một
câu hỏi:
- Đố bạn " Tình Yêu " là
gì ?
Chàng trai mím cười
quay
sang cô phục vụ và nói:
-Chị cho em một ấm trà,
một cốc cafe đen, một
cốc cafe sữa, một ly
rươu
vang và một ly sâm
panh.
Sau khi mọi thứ đã được
mang ra, chàng trai lấy
ấm trà và uống chén đầu
tiên.
Anh ta nói:
-Tình yêu như ấm trà
này.
Khi ta uống nước đầu sẽ
rất đậm đà, nước thứ hai
sẽ dìu dịu thanh thanh.
Còn nước thứ 3 thì sao?
Tình yêu không như ấm
trà này bởi sau nước thứ
ba ấm trà sẽ không còn
hương vị ban đầu.
Anh ta lại nhấp một
ngụm
cafe đen và nói:
-Tình yêu mang hương vị
của cốc cà fê này, lúc
đầu
có thể phải trải qua vị
đắng nhưng dần dần vị
ngọt và thơm sẽ ngấm
dần
vào mỗi người.
-Nhưng tình yêu không
như cốc cà fê sữa. Uống
cà fê sữa ta sẽ cảm thấy
ngay vị ngọt, vị ngọt của
nó đến rất nhanh và đi
rất
nhanh. Còn tình yêu
không như vậy.
Dứt lời anh ta đổ cốc
cafe
ấy đi và nói:
-Tình yêu như ly rươu
này, nó thật nồng nàn,
ấm
áp và êm đềm.
Anh ta lại uống ly sâm
panh
-Không ! Tình yêu không
thể là thứ nước khai vị
chua loét này được.
Chàng trai lo lắng vì
không tìm được câu trả
lời. Bất chợt anh ta nhìn
thấy cốc nước trắng trên
bàn. Anh ta reo lên.
Đúng rồi , hãy nhìn cốc
nước kia, nó thật tinh
khiết và giản dị. Rượu
cafe và trà cũng phải bắt
nguồn từ nước. Tình yêu
cũng như vậy, cái nồng
nàn, ngọt ngào, êm đềm
và cay đắng cũng phải
xuất phát từ lòng chân
thành và những điều
giản
dị nhất.
Tình yêu là cốc nước
trắng
Cô gái ngồi im, đôi mắt
mở to. Và rồi cô từ từ
nhấc ly nước lên và từ từ
đặt vào tay chàng trai.
Chàng trai đã hiểu rằng,
anh ta đã có một câu trả
lời đúng.
Khi đại nạn đến,anh có
thể nắm chặt tay em
không ?
Có thể ăn nửa bữa, ngủ
nửa giờ, sống nửa đời
nhưng không thể đi nửa
đường chân lý, yêu bằng
nửa con tim !
Chàng trai và cô gái yêu
nhau từ thời còn đi học.
Cho đến khi hai người
đều
ra trường và đi làm, tình
yêu của họ đã kéo dài
được vài năm. Nếu nhìn
từ bên ngoài, ai cũng
thấy
cô gái yêu chàng trai
nhiều hơn anh yêu cô ấy
rất nhiều. Đúng vậy.
Cô yêu anh sâu đậm và
thắm thiết. Dường như
cô
coi anh là tài sản duy
nhất đáng quý trong
cuộc
đời mình. Thậm chí còn
quý hơn cả sinh mạng
của
bản thân.
Mỗi buổi sáng, cô đều
thức dậy rất sớm mua đồ
ăn sáng cho anh. Rồi khi
trở về nhà, cô lại hâm
nóng đồ ăn thật kỹ, vì sợ
anh không ăn được sẽ
đau bụng. Sau khi hâm
nóng rồi, cô mới nhẹ
nhàng gọi anh thức dậy.
Còn anh, lúc nào cũng
chỉ
thức dậy trong cái mơ hồ
khi nghe tiếng gọi của
cô,
vội vàng ăn sáng rồi đi
làm. Ai cũng nghĩ rằng
cô
gái yêu chàng trai say
đắm như vậy , vì anh mà
làm nhiều như vậy,
chàng
trai sẽ cảm thấy vô cùng
hạnh phúc. Và rồi tình
yêu của họ sẽ đi đến đích
cuối cùng là một cuộc
hôn
nhân bền vững. Nhưng
chỉ
có khi hoạn nạn đến,
người ta mới nhận ra
đâu
là tình yêu đích thực.
Một ngày kia, khi cô gái
đi qua đường mua đồ ăn
sáng cho chàng trai đã
không may gặp tai nạn.
Vì
lúc đó, cô sợ anh muộn
giờ đi làm, nên đã vội vã
băng qua đường mà
không để ý. Một chiếc xe
ô tô đã đâm vào cô
khiến
cô bị thương nặng. Cô
gái
được đưa vào bệnh viện.
Ở đó, các bác sĩ cho cô
biết cô đã vĩnh viễn mất
một cánh tay.
Chàng trai khi nghe tin
cô gái gặp nạn phải vào
viện, anh đã rất lo lắng.
Ngày đầu tiên, anh
mang
một bó hoa hồng đến
thăm cô, khi anh thấy cô
nằm trên giường thiếu
mất một cánh tay, khi
được biết cô vĩnh viễn
mất đi một cánh tay anh
đã cực kỳ sửng sốt.
Trong
cái sửng sốt ấy dường
như
có xen lẫn chút sợ hãi.
Rồi
kể từ sau ngày hôm đó,
những lần anh đến thăm
cô trong bệnh viện thưa
dần, và cuối cùng là
không còn nữa.