Tớ vô tình gặp cậu trong
một topic trên diễn dàn.
Chẳng đâu xa, 2T này.
Cậu vô tình thấy thích và
add nick tớ.
Tớ vô tình accept một
thông báo [ thói quen
thôi mà ]
Gặp nhau vô tình trong
một đêm tớ không hề
muốn ngủ! Cậu [ rất vô
duyên vô cớ đấy nhé ],
bay vào khung chat của
tớ và bảo tớ rằng " Bà già!
Sao giờ nay chưa ngủ?".
A ...
Lúc ấy cậu có biết một
con bé đang trong tình
trạng mắt chữ O, mồm chữ
A hay không? ... Bất ngờ
thật! Chưa có ai mới lần
đầu tiên nói chuyện mà lại
gọi tớ là " bà già "... lại
còn nói chuyện kiểu như
đã thân quen lâu lắm rồi
ấy. Tên này ... liều!
Rồi thì tớ cũng đốp chát
lại [ sợ gì! ] " Không thích
ngủ. Ông già giờ này cũng
chưa ngủ mà dám ý kiến
gì ?! "
" Sặc " - Có kẻ ngạc nhiên
vì kiểu nói chuyện của tớ
rồi ... ^^
Đấy! Ấn tượng đầu tiên.
Cậu đặc biệt lắm nhóc à.
Cứ như thế, cứ thế, cậu
luôn là người pm tớ
trước.
BUZZ
- " ? "
- "Không có gì"
...
rồi lại cứ bảo là " thói
quen! ".
... " Phiền phức chết được!
=.= "
Rồi tớ lại vô tình cho cậu
số điện thoại vì thấy cậu
cũng có chút gì đó thú vị.
Cậu hay bảo là " Ghét "
tớ, tớ chẳng thể hiểu cậu "
ghét " vì lí do quái quỷ gì.
" Thật là phiền, toàn nhắn
tin bảo là ghét mình, lại
còn gọi điện thoại hát vu
vơ nữa ... Nhóc này rốt
cuộc là muốn gì chứ?! "
Bị sốt, không nhắn tin cho
bạn gái mà lại than thở
với tớ ... làm gì?
Lúc ấy tớ chỉ quan tâm
bình thường thôi nhóc à,
cậu bảo là tớ quan tâm
cậu hơn cả bạn gái cậu. ^^
Tại vì người ta vô tâm,
chứ chẳng phải vì tớ khác
người đâu.
... Rồi cũng vô tình thôi,
một hôm tớ chợt cảm thấy
gì đó khác, khác mọi
ngày, cái cảm giác thờ ơ
với cậu, cái cảm giác
phiền phức mà cậu đem
đến chợt biến đi đâu ấy.
Nó nhường chỗ cho những
hỗn độn suy nghĩ và cảm
xúc của tớ.
Ngày ngày
一 Tớ chờ tin nhắn của
cậu.
一 Tớ kiên nhẫn nghe hết
một cuộc thoại chỉ toàn
tạp âm, chẳng nghe được
tiếng cậu.
一 Tớ dừng xe chỉ vì điện
thoại đang rung ... mặc dù
trước giờ chuyện bắt điện
thoại giữa đường là cấm kị
với tớ.
一 Tớ bắt đầu muốn gạt bỏ
cái " danh hiệu " cậu tự
cho phép mình gọi tớ " Vợ
" - " Vợ hờ ". Không muốn
cậu đùa giỡn nữa !
Ngày sinh nhật cậu cũng
là ngày tớ phải thức
khuya làm bài tập.
Tớ bảo rằng cậu tắt nguồn
đi , vì đến 12h tớ sẽ dựng
cậu dậy, hì.
Cậu bảo tớ khùng, bảo
rằng không tắt nguồn.
...
00:03
" Chúc mừng sinh nhật
nha. Hi vọng ông sẽ có
một ngày sinh nhật hạnh
phúc! "
Cậu rối rít cảm ơn tớ, cảm
ơn rất nhiều. [ Lạ nhỉ?!
Như là chưa bao giờ có ai
chơi trò này với cậu vậy!
Lúc ấy cậu như một đứa
nhóc vừa được nhận kẹo
vậy, biết không? Rất dễ
thương đấy ] ... Và rồi có
ai đó ... bảo tớ rằng tớ
không bao giờ được biến
mất khỏi đời người ta ...
[ Tớ vui lắm, cậu biết
không? ]