Tình yêu đầu tiên của tôi-
đó là một câu chuyện tình
rất buồn nhưng lại thật
sâu sắc và khó quên.Mãi
cho đến tận bây giờ,đôi
khi bất chợt nhớ lại,tôi lại
cảm thấy lòng mình quặn
lên một nỗi đau thật day
dứt và khó tả,một nỗi đau
mang tên anh và những
lúc như thế thì tôi lại
càng khẳng định được
rằng:tôi vẫn còn yêu
anh,rất nhiều....
Lần đầu tiên tôi gặp anh
là vào một ngày mưa
phùn cuối tháng 11 trong
căn tin trường tôi.Anh
học trên tôi 2 lớp,là 1
chàng trai có vẻ ngoài
tuy lạnh lùng nhưng lại
rất thu hút,tôi không bao
giờ có thể quên được ánh
mắt buồn sâu lắng vương
rất nhiều ưu sầu và trầm
tư của anh khi nhìn
những hạt mưa rơi tí tách
ngoài sân,có lẽ kể từ lần
gặp gỡ định mệnh ấy đã
cuốn tôi vào vòng xoáy
tình yêu với anh,thế là từ
đó tôi đã thầm để ý đến
anh,có thể nói là bấy cứ
lúc nào anh ở đâu là ở nơi
đó có sự hiện diện của
tôi,mặc dù chỉ là đứng từ
xa nhìn anh thôi nhưng
với tôi đó lại là một niềm
vui và sự hạnh phúc vô
bờ.....Tôi cũng để ý thấy
rằng tuy anh rất đẹp trai
và nổi bật nhưng anh lại
chỉ toàn đi chơi chung và
nói chuyện với lũ con
trai,không bao giờ thấy
anh xuất hiện cùng với
"bóng hồng" nào-điều đó
cũng đã vô tình tạo cho
tôi được một niềm hy
vọng nho nhỏ sâu thẳm
trong tận đáy lòng.Và rồi
vào một ngày đầu tháng
3,tôi đã lấy hết can đảm
để viết cho anh một lá
thư làm quen,lúc đầu
cũng lo lắm chứ,sợ rằng
mình sẽ bị từ chối nhưng
thôi kệ,đã phóng lao thì
phải theo lao thôi chứ
biết sao bây giờ?Và nếu
như ngay từ lúc đó anh từ
chối kết bạn với tôi thì có
lẽ tôi đã không đau khổ
như bây giờ,lúc biết được
rằng anh đồng ý làm bạn
với tôi,thật sự là tôi đã
bất ngờ và vui lắm,khởi
đầu chỉ là bạn bình
thường nhưng tôi cũng
đã khấp khởi hy vọng rằng
thời gian sẽ vun đắp cho
tình cảm của tôi và anh
ấy.....Khoảng thời gian sau
đó hai chúng tôi đã có với
nhau những kỉ niệm rất
đẹp,những lần cùng ngồi
trò chuyện với nhau trong
căn-tin hay những lần
cùng nhau đi bộ về lớp
sau những giờ ra chơi đã
làm cho tình cảm của tôi
dành cho anh ấy ngày
càng sâu đậm hơn.Mãi
cho đến một ngày tôi mới
giật mình nhận ra rằng:tôi
đã thật sự yêu anh ấy mất
rồi,không phải là vì vẻ bề
ngoài bảnh bao của anh
ấy nữa mà là vì chính con
người thật bên trong,từ
tư cách đạo đức và quan
niệm lối sống của anh đã
làm cho tôi thật sự khâm
phục.Mặc dù biết rằng
trước đây anh đã từng có
bạn gái và vì một lý do
không đáng mà 2 người
đã chia tay,anh cũng nói
thật với tôi rằng cho đến
bây giờ anh vẫn không
thể quên được cô ấy
nhưng tôi đã chấp nhận
hết tất cả,yêu mến anh
một cách mù quáng và
nhiều khi còn làm nhiều
chuyện hơi bị ngu ngốc vì
anh nữa,trong khi anh thì
vẫn cứ dửng dưng và lạnh
lùng trước tình cảm của
tôi hay nói đúng hơn,anh
chỉ luôn xem tôi như 1
người bạn hay nhiều lắm
là 1 đứa em gái khờ khạo
của mình mà thôi.Tuy tôi
không nói ra là tôi thích
anh nhưng qua những
hành động cử chỉ của tôi
làm vì anh,tôi chắc rằng
anh hiểu,nhưng tại
sao.....anh vẫn im lặng?Vì
nghĩ rằng anh hơi khó xử
và cần thời gian để suy
nghĩ nên tôi đã nhẫn nhịn
chờ đợi......Và rồi,cái ngày
định mệnh ấy cũng đã
đến ,anh chủ động gửi e-
mail cho tôi,nhưng không
phải là để nói về chuyện
của 2 đứa chúng tôi mà là
để cho tôi thấy tấm hình
của anh và chị AP(người
yêu cũ của anh) chụp
chung với nhau kèm theo
"nhật ký chuyện tình của
anh và chị AP" và câu
cuối cùng khi chốt lại mọi
chuyện anh đã nói
rằng:"Trái tim anh sẽ mãi
mãi ở bên AP,mãi
mãi......".Con tim tôi đau
thắt lại và hoàn toàn vỡ
tan tành khi đọc xong bức
e-mail ấy.Đến lúc đó tôi
mới hiểu được rằng,trong
lòng anh hoàn toàn
không có chỗ dành cho
tôi,từ đầu đến cuối đều là
do một mình tôi đơn
phương theo đuổi anh và
cũng đã ít nhiều ngộ nhận
tình cảm của anh dành
cho tôi.Yêu đơn phương 1
người thật là 1 điều đau
khổ biết chừng nào.Sau
khi suy nghĩ rất lâu tôi đã
quyết định gởi cho anh 1
lá mail khác để nói thật
về tất cả tình cảm mà tôi
đã dành cho anh ấy bấy
lâu nay kèm theo với 1
câu kết là:"Với em thì
tình bạn có thể thăng hoa
lên thành tình yêu nhưng
còn tình yêu thì không
bao giờ có thể giảm xuống
là tình bạn đâu anh
à,đừng gởi cho em thêm
bất kỳ lá mail nào nữa,em
không muốn lại 1 lần nữa
tan vỡ vì anh như thế này
đâu!"Và rồi sau lá mail ấy
của tôi...anh đã im
lặng....Tôi cũng đã tìm
cách tránh mặt anh từ
đó,dẫu biết hành động đó
của mình là trốn tránh sự
thật nhưng tôi tin rằng
mình đã làm đúng.Nếu
gặp người tôi yêu mến
nhưng người đó chỉ mang
lại cho tôi toàn khổ đau
thì thôi,tôi thà không gặp
nữa,làm vậy sẽ tốt cho tôi
và anh ấy hơn....Mối tình
đầu cay đắng của tôi đã
có 1 kết thúc buồn như
vậy đó các bạn à!
Anh đến và đi khỏi cuộc
sống của tôi nhanh như
một cơn gió thoảng,mặc
dù tình yêu với anh không
được trọn vẹn và chỉ
mang đến cho tôi toàn là
nước mắt và khổ đau
nhưng những ngày tháng
ngắn ngủi được ở bên
cạnh anh đối với tôi đó là
những tháng ngày êm
đềm và hạnh phúc nhất,có
quá mâu thuẫn không vậy
các bạn?Tôi tin rằng
quyết định từ bỏ của mình
là đúng,bởi vì càng dấn
sâu vào thì tôi sẽ càng
đau lòng và tuyệt vọng
hơn mà thôi!Dù cho giờ
đây chúng tôi đã mỗi
người một phương và
cũng lâu rồi tôi không
gặp anh nữa nhưng tôi
vẫn muốn anh biết 1
điều:tôi đã không hối hận
khi yêu anh,trước
đây,bây giờ và mãi
mãi,bởi vì tình yêu là
không bao nói đến sự hối
hận,cảm ơn anh đã đến và
cho tôi biết rằng được
yêu thương một người
nào đó thật sự là một điều
hạnh phúc biết dường
nào.Hy vọng rằng ở 1 nơi
nào đó trên đất nước Việt
Nam này ,anh cũng sẽ tìm
thấy hạnh phúc thật sự
cho riêng mình,anh nhé!
The End