Ai đó nói rằng con trai và
con gái là hai thế giới đối
nghịch nhau. Đúng thật,
sao mà ghét con trai đến
thế kia chứ.
Hôm nay con gái gặp mấy
bài toán khó, nhờ con trai
một tẹo, thế mà chẳng
giúp thì thôi, lại còn bảo
con gái lười suy nghĩ. Con
gái tấm tức, với tính
hơi...mít ướt, con gái bắt
đầu...sụt sịt!
Giả sử rằng đây là thế giới
cổ tích, và có một ông bụt
hiện ra..
- Vì sao con khóc?
- Con trai ăn hiếp con,
con ghét con trai!
- Thế, con muốn ta làm
gì?
- Con muốn bụt tạo ra một
thế giới không có con trai!
Và, thế là bụt cho con gái
toại nguyện, một thế giới
không có con trai bắt
đầu...
*** Ngày thứ nhất
Sáng sớm, cái đồng hồ báo
thức đổ chuông, con gái
ngồi dậy tắt, sửa soạn chạy
bộ như mọi hôm, được cái
thanh thản vì chả ai thèm
phàn nàn con gái "bà chạy
bộ hay đi bộ thế hả?". Con
gái cứ thong thả vừa đi
vừa hít thở không khí
trong lành, mấy bác lớn
tuổi còn khen dạo
này...dịu dàng thế. Cũng
phải, vì con gái chẳng phải
cong lưỡi lên đấu khẩu với
con trai để làm ồn một
góc phố dù mới...sáng tinh
mơ!
Ngày thứ 2
Con gái lại dậy sớm, đi bộ
một tẹo lại về, thấy chẳng
có khí thế tập thể dục gì
cả, chẳng biết làm sao!
Nhưng mà dạo này con
gái đi học đúng giờ lắm
nhá, còn có thời gian vừa
đạp xe vừa ngắm đường
phố cơ, chẳng phải chạy
hộc tốc cho kịp giờ chuông
reo như mọi khi vì lỡ đứng
trước gương hơi bị lâu chỉ
vì "tóc bên này lệch một
tẹo, cái áo dài lỡ nhăn
một xí..."
Ngày thứ ba
Con gái ngồi dậy tắt
chuông xong rồi...ngủ
tiếp. Tập thể dục một
mình chán ơi là chán. Thế
là lỡ ngủ quên mất. Lại đi
trễ. Con gái thấy nhơ nhớ
tên con trai nghịch
nghịch, giờ ra chơi hay
chạy xuống mua cóc, ổi,
me xoài cho con gái.
Nhưng ấy vẫn không thèm
đâu. Không có con trai
sướng hơn cơ. Con gái
bướng là thế kia mà.
Không có con trai con gái
đi học về ăn rồi ôm gối
ngủ, chẳng phải đi bộ lòng
vòng nhà cả chục phút vì
sợ ăn rồi ngủ tròn
như...hột mít!
Ngày thứ tư
Con gái lại đi học trễ, lại
phải đạp xe thật nhanh.
Con gái ước chi có con
trai đến gọi đi học mỗi
sáng, con gái chẳng ngủ
quên thế này. Úi, nhưng
con gái chỉ tiếc tiếc thế
thôi, con gái vẫn thích độc
chiếm thế giới hơn. Chiều
đi học thêm, cả lũ con gái
đi cùng nhau cừơi đùa
khắp phố, vừa đi vừa mút
kem que, chẳng có ai
thèm cằn nhằn "mất cả
duyên con gái" nữa.
Ngày thứ năm
Con gái có giờ học thể
dục, lỡ trặc chân, đau quá
đi. Nhưng chẳng ai thèm
xuýt xoa cho con gái. Ra
về con gái vẫn ì ạch đạp xe
về, dù đau ơi là đau. Con
gái thấy...hơi hơi hối hận
vì đã lỡ ước bụt như thế.
Con gái nhận ra con trai
lúc nào cũng cằn nhằn
nhưng luôn lo lắng cho
con gái, có con trai ở đây,
con gái chẳng phải chịu
đau mà đạp xe thế này.
Ngày thứ sáu
Mai con gái có bài kiểm
tra toán, mà nhiều bài
giải mấy tiếng đồng hồ vẫn
chưa ra. Chẳng biết tại bài
khó hay tại con gái nhớ
con trai nhỉ? Mọi khi có
con trai, bài nào không
biết con gái lại xách tập
sang hỏi. Con trai giải cái
vèo là ra. Nhưng con gái
ghét con trai giải xong rồi
ra vẻ ta đây, bắt con gái
mời chè cảm ơn mới chịu.
Ghét lắm nhưng sao mà
vẫn thấy buồn ơi là buồn...
Ngày thứ bảy
Con gái làm xong bài
kiểm tra, giải được hết
nhé, vui lắm cơ, nhưng
chẳng có con trai để bắt đi
ăn chè chia vui. Con gái
nhận ra con gái làm được
hết là nhờ mình đã tự suy
nghĩ để giải bài vào tối
hôm qua, chợt thấy con
trai có lý khi bảo con gái
lười suy nghĩ, bài nào
cũng hỏi con trai. Con gái
thấy có lỗi vô cùng...
Hôm nay là cuối tuần rồi,
chẳng có con trai để đèo
con gái đi xem phim cùng.
Con gái phải tự xếp hàng
mua vé, chen chúc đông
ơi là đông. Con gái nhớ
con trai lắm, chợt nhận ra
con trai cũng ga-lăng lắm
kia chứ, chỉ tại con gái
không để ý thôi. Con trai
hay gọi con gái là "hột
mít" và cứ khẳng định "bà
lúc nào cũng là hột mít"
thế nhưng lại sẵn sàng
thức dậy chạy bộ sớm cùng
con gái, thậm chí còn
nhiệt tình vạch ra cho con
gái cả một mớ thực
đơn...ăn kiêng! Con gái
hối hận rồi, con gái biết
rằng, thế giới không có
con trai thật là buồn...
***
Con gái bắt đầu khóc...
Bụt hiện ra, lại hỏi "vì sao
con khóc?". Con gái nói
muốn thế giới có con trai
trở lại, bụt lắc đầu, bảo
"điều gì ước rồi không đảo
ngược lại được". Con gái
ngẩn ngơ, sợ hãi, bụt biến
mất trong một tiếng
boong...
"Này, bà có dậy không hả,
không dậy là tui đi học
một mình đấy nhá!". Con
gái tỉnh dậy ngạc nhiên,
tiếng con trai đang í ới
dưới lầu, hoá ra, tất cả chỉ
là mơ thôi. Con gái chạy
vội xuống, con trai ơi, đấu
khẩu nhé, con gái nhớ lắm
rồi...
Kết:
Con trai-con gái , hai sắc
màu của cuộc sống, nếu
con gái là màu hồng ngọt
ngào thì con trai là màu
xanh của sức sống. Không
có con trai thì thế giới
thật buồn nhỉ. Thế nên,
con gái ơi, đừng ghét con
trai nhé !