Lần đầu tiên mắt chạm mắt
với bộ dạng cũ mèm ngộ
nghĩnh của anh.Một chiếc
quần lỗi mốt rộng thùng
thình,chiếc áo sơ mi sờn
cổ,đôi xăng-đan đầy bụi và
chiếc xe máy cũ mèm kêu
lọc xọc mỗi lúc anh nổ
máy.Thế kỷ hai mươi mốt
rồi mà vẫn con anh chàng
"quê" thế sao?Còn mình
kêu căng bao năm học đại
học ,cả những năm chập
chững vào công chức, bỏ
ngoài tai những lời tán
tỉnh ngọt ngào,những cử
chỉ quan tâm hoa mỹ của
những chàng "Mạnh
Thừong Quân" để bây giờ
đồng ý đi gặp anh chàng
lạc hậu từ cả dáng đi tới
cách ăn nói thế này?.Em
tự hỏi mình rồi lại tự nhủ
"Thôi dù sao cũng là một
cảm giác khác lạmà từ
trước tới giờ mình chưa
hình dung ra....".Nhưng
rồi mọi chuyện diễn ra ko
phải thế.Khi anh bắt đầu
nói thì sự chú ý của em đã
bị đánh thức.Anh bắt đầu
câu chuyện của nhưng
người mới quen bằng sự
thổ lộ bản thân mình, ko
khách sao câu nệ màu
mè.Anh mộc mạc chân
thành tâm sự như người
tri kỷ... Và em lăng đi
nghe anh kể về một đứa
trẻ mất bố từ ba tuổi ,về
một chàng trai ko có tìền
học đại học phải làm đủ
mọi nghề từ móc cống,rửa
bát,quét chợ để phụ me
nuôi ba đứa em.Và về một
người đàn ông tay trắng
lập nghiệp ,tiết kiện từng
xu cho các em được an
học bằng người .Đêm ấy
câu chuyện về anh đã ám
ảnh em.Có phải từ trước
tới giờ em vẫn quen ngồi
trước những người đàn
ông áo sơ mi phẳng , cà
vạt nhiều màu,có tên
trong bảng lương của
những công ty lớn,hay có
ba mẹ là giáo sư nọ tiến sĩ
kia nên câu chuyện của
anh mời ấn tượng thế?Hay
là còn vì đôi mắt to đen
no sẫm của anh,nước da
rám nắng của anh và ánh
nhìn bình yên,dịu dàng
thẳm sâu của anh đã
hướng về em.
Em đồng ý làm bạn với
anh ,đồng ý ra ngoại ô
thăm thú danh lam thắng
cảnh với anh như những
cặp tình nhân vẫn làm như
thế! Nhưng chúng mình
vẫn chỉ là bạn một cách
đúng nghĩa cho dù em
nhận ra tình yêu nồng nàn
trong ánh nhìn và cách
quan tâm vụng về của anh
dành cho em. Em nhận ra
trái tim mình cũng đang
run lên một cảm xúc khác
lạ trước "ông tẩm" như
anh rồi! Bạn bè bảo em
đừng lãng mạn thế! Gần ba
mươi tuổi rồi tìm một tấm
chồng một cuộcc sống
đàng hòang ổn định chứ
ko phải một tình yêu phù
phiếm, nhưng em ko ngăn
được nỗi nhớ nhung anh
hàng ngày, không thể
điều khiển trái tim mình
trước anh. Còn anh trân
trọng, nâng niu rụt rè
trước em như thể đang có
trong tay một thứ dễ
vỡ...Để tới lúc cả hai ko
thể kìm giữ những chất
chứa, anh lo lắng nhưng
mạnh mẽ nói lời tỏ tình,
còn em như được bay
trong hạnh phúc bởi đó là
điều em mong đợi.
Chúng mình cưới nhau.
Ngày em về nhà chồng mẹ
giấu đi hai hàng nước mắt
vì thương con gái. Bạn bè
thấy tình cảm của em ko
gièm pha thêm nữa mà
tranh nhau sắm sửa bù trừ
cho vợ chồng mình nhiều
thứ vì mọi người bắt đầu
thực sự cảm mến anh.Từ
một đứa con gái sống
trong sự sung túc giờ em
đã quen rồi với cảnh nhà
dột, với nhừng bếp than
nhọ nhem, với nước giếng,
với những bữa cơm đạm
bạc vì tiền còn để xây sửa
nhà. Anh thì làm lụng
quên cả thời gian, nhìn
anh xơ xác bơ phờ lòng
em xót nhói nhưng gánh
nặng gia đình em chỉ chia
sẽ với anh được một phần.
Rồi kế hoặch mãi nhưng
em vẫn có bầu. Bạn bè có
bầu là đặt chế độ chăm
sóc sinh đẻ ở nhừng bệnh
viện lớn, là ăn uống những
thứ bổ dưỡng dù đắt tiền.
Em thì chỉ có những bữa
cơm canh anh ăn nhạt để
nhường vợ thức ăn, chỉ có
anh thức khuya dậy sớm
đỡ đần em trong nhưng
công việc nặng. vậy mà em
vẫn vững tin và thấy mình
khỏe mạnh. Rồi con ra đời
trong sự nỗ lực của vợ
chồng mình. Ôm con
vuông vắn khỏe mạnh vào
lòng , nước mắt anh trào
ra. Nhìn anh và con lòng
em tràn ngập xúc cảm
hạnh phúc. Em không biết
quan niệm về tình yêu,
hạnh phúc của những
người phụ nữ khác thế
nào? Nhưng với em :
anh,con và những điều em
đang có đó chính là tình
yêu hạnh phúc
Tình yêu là một cái gì đó
ko thể diễn tả được qua
câu chuyện này baby đã
cảm nhận được rất nhiều
điều về tình yêu , đã có
thêm một cái nhìn khác
về tình yêu, "Thiên cổ hà
nhân giải thử tình?" , có
thể trả lời được một chút
về câu thơ của
Iamthaonguyen rồi .Bạn
hãy trân trọn những cái gì
mình đang có hãy biết bảo
vệ nó đừng tuột khỏi tầm
tay mình cho dù co xảy ra
chuyện gì đi nữa