Lý do tôi được gọi là
cây là vì tôi thích vẽ
cây, một thời gian dài,
tôi vẽ một cái cây nhỏ
ở góc những bức tranh
của tôi. Tôi đã từng
hẹn hò với năm cô gái
khi tôi còn học dự bị đại
học, trong số đó có một
người tôi rất mến, rất
mến nhưng lại không
có can đảm để quen cô
ấy. Cô ấy không có
khuôn mặt xinh đẹp,
không có những ngón
tay thon dài, không có
một ngọai hình nổi bật,
cô ấy là một cô gái hết
sức bình thường.
Tôi thích cô ấy, thật sự
thích cô ấy, tôi thích sự
ngây thơ, thích nét
tinh nghịch, thích sự dễ
thương , thông minh
và yếu ớt của cô ấy. Lý
do mà tôi không quen
với cô ấy là vì tôi nghĩ
người quá bình thường
như cô ấy thì không
hợp với tôi. Tôi cũng sợ
rằng khi quen nhau rồi
thì những tình cảm tốt
đẹp tôi dành cho cô ấy
cũng tan vỡ. Một phần
cũng sợ những tin đồn
sẽ làm tổn thương cô
ấy. Tôi nghĩ rằng nếu cô
ấy thật sự dành cho tôi
thì cuối cùng cô ấy
cũng sẽ là của tôi và
tôi không việc gì phải
từ bỏ mọi thứ vì cô ấy.
Lý do cuối cùng đã
khiến cô ấy ở bên cạnh
tôi suốt 3 năm. Cô ấy
nhìn tôi theo đuổi
những cô gái khác và..
tôi đã làm cô ấy khóc
suốt 3 năm đó…
Cô ấy muốn làm một
diễn viên giỏi nhưng
tôi lại là một đạo diễn
vô cùng khắt khe. Khi
tôi hôn người bạn gái
thứ 2 thì cô ấy từ đâu đi
tới, cô ấy rất bối rối
nhưng cũng chỉ cười và
nói “cứ tự nhiên” trước
khi chạy đi. Ngày hôm
sau, mắt cô ấy sưng
như một hạt dẻ. Tôi cố
tình không hiểu lý do
tại sao cô ấy khóc và
chọc cô ấy suốt ngày
hôm đó. Khi mọi người
đi về hết, cô ấy ngồi
khóc một mình trong
lớp. Cô ấy không biết
tôi quay trở về lớp để
lấy đồ …và tôi đã ngồi
nhìn cô ấy khóc hơn
một tiếng
Người bạn gái thứ tư
của tôi không thích cô
ấy. Có một lần hai
người đã cãi nhau, tôi
biết theo tính cách của
cô ấy , cô ấy chắc chắn
không phải là người
gây chuyện nhưng tôi
vẫn đứng về phía bạn
gái mình. Tôi mắng cô
ấy, cô ấy đã nhìn tôi với
một ánh mắt thật sự
shock, tôi đã không
quan tâm đến cảm giác
của cô ấy và bỏ đi với
bạn gái của mình
Ngày hôm sau, cô ấy
vẫn cười giỡn với tôi
như không có chuyện
gì xảy ra, tôi biết cô ấy
bị tổn thương nhưng
tôi nghĩ cô ấy không
biết, tôi cũng đau như
cô ấy vậy.
Khi tôi chia tay với
người bạn gái thứ 5, tôi
đã hẹn hò với cô ấy, sau
khi đi chơi được vài
ngày tôi nói với cô ấy
tôi có chuyện muốn nói
cho cô ấy, cô ấy nhìn
tôi và cũng nói là có
chuyện muốn nói cho
tôi biết. Tôi nói cho cô
ấy nghe về việc tôi chia
tay và cô ấy nói cho tôi
hay là cô ấy bắt đầu
quen người con trai
khác. Tôi biết người đó
là ai, người đó đã theo
đuổi cô ấy một thời
gian dài, một người
con trai rất dễ thương,
năng động và đầy sức
sống. Việc người đó
thích cô ấy đã được
bàn tán trong trường
một thời gian dài.
Tôi không thể nói cho
cô ấy biết là tim tôi
đau như thế nào, tôi
chỉ cười và chúc mừng
cô ấy. Khi tôi về tới
nhà, tim tôi đau đến
nỗi tôi không thể đứng
vững nổi nữa, giống
như có một tảng đá đè
nặng lên ngực tôi, Tôi
không thở nổi, muốn
hét thật to nhưng
không thể. Nước mắt
rơi xuống, tôi gục ngã
và khóc.Đã bao nhiêu
lần tôi nhìn thấy cô ấy
khóc vì một người đàn
ông cũng không chịu
hiểu cho cảm giác của
cô ấy?
Sau khi tốt nghiệp, tôi
cứ đọc mãi cái sms
được gửi 10 ngày sau
đó “lá rời cây là vì gió
cuốn đi hay là vì cây
không giữ lá lại”
Lá
Suốt thời còn học dự bị
đại học, tôi rất thích đi
nhặt lá, tại sao ư? Tại vì
tôi thấy để một cái lá
rời khỏi cái cây mà nó
đã dựa dẫm lâu như vậy
cần phải rất can
đảm.Suốt thời gian học
dự bị, tôi luôn ở rất gần
một người con trai,
không phải là bạn trai
đâu… chỉ là bạn bè
thôi. Khi anh ấy có
người bạn gái đầu tiên.
Tôi học được một cảm
giác mà trước giờ tôi
nghĩ là mình không thể
có – Sự ghanh tị. Nỗi
cay đắng đó không thể
diễn tả bằng lời, giống
như là cực đỉnh của đau
khổ vậy. nhưng sau đó
2 tháng thì họ chia tay,
tôi chưa kịp vui mừng
thì anh ấy lại quen tiếp
một người con gái khác
Tôi thích anh ấy và tôi
biết rằng anh ấy cũng
thích tôi. Nhưng tại
sao anh ấy lại không hề
biểu hiện? Tại sao anh
ấy thích tôi mà lại
không chịu bắt đầu
trước. Mỗi lần anh ấy
có bạn gái mới là một
lần tim tôi đau nhói.
Thời gian trôi qua, tim
tôi đã vì anh ấy mà tổn
thương rất nhiều. Tôi
bắt đầu tin rằng đây chỉ
là tình cảm đơn
phương của mình tôi
mà thôi.Nhưng nếu
anh ấy không thích tôi
thì tại sao lại đối xử tốt
với tôi như vậy. Nó
khác xa với việc anh ấy
làm vì tình bạn. Thích
một người sao mà khổ
như vậy. Tôi có thể biết
anh ấy thích gì, biết sở
thích của anh ấy,
nhưng tình cảm anh ấy
dành cho tôi thì tôi
không thể hiểu được và
tôi cũng không thể nào
mở lời được.
Trừ việc đó ra, tôi vẫn
muốn được ở bên cạnh
anh cấy, quan tâm anh
ấy, chăm sóc anh ấy và
yêu anh ấy, hi vọng một
ngày đẹp trời nào đó
anh ấy sẽ thay đổi và
yêu tôi, kiểu như đợi
điện thọai của anh ấy
mỗi đêm, muốn anh ấy
gửi tin nhắn cho mình…
Tôi biết cho dù anh ấy
bận thế nào, anh ấy
cũng sẽ dành thời gian
cho tôi. Bởi vì như vậy
nên tôi đã chờ anh ấy.
3 năm thật khó mà trôi
qua và nhiều lúc tôi
cũng nghĩ đến chuyện
bỏ cuộc . Thỉnh thỏang,
tôi tự hỏi liệu tôi có
nên tiếp tục đợi chờ
hay không? Nỗi đau, sự
tổn thương và nỗi ám
ảnh đã theo tôi suốt 3
năm.
Cho đến năm tôi sắp
tốt nghiệp, một chàng
trai nhỏ hơn tôi một
tuổi đã công khai theo
đuổi tôi. Mỗi ngày anh
ấy đều thể hiện tình
cảm với tôi,anh ấy như
một cơn gió, cố thổi
một chiếc lá ra khỏi
cành cây mà nó dựa
dẫm, ban đầu tôi thấy
hơi khó chịu, nhưng
dần dần tôi đã dành
cho anh ấy một góc nhỏ
trong tim mình. Đến
cuối cùng, tôi nhận ra
rằng cơn gió đó có thể
làm tôi hạnh phúc, có
thể thổi tôi tới một
vùng đất tốt đẹp hơn…
cho nên cuối cùng tôi
đã rời cây, nhưng cái
cây chỉ cười và không
hề khuyên tôi ở lại.
Lá lìa cành là vì gió
thổi hay vì cây không
giữ lá ở lại??
Gió
Bởi vì tôi thích một cô
gái được gọi là Lá, bởi
vì cô ấy quá dựa dẫm
vào cây cho nên tôi
phải trở thành một cơn
gió mạnh, một cơn gió
có thể cuốn cô ấy đi.
Lần đầu tiên tôi gặp cô
ấy là khoảng một tháng
sau khi tôi chuyển
trường tới đây. Tôi
nhìn thấy một cô gái
nhỏ nhắn hay nhìn đội
trưởng và tôi chơi đá
bóng. Suốt thời gian
đó, cô ấy luôn ngồi đó ,
một mình hoặc với
những người bạn chỉ để
nhìn đội trường. Khi
anh ấy nói chuyện với
những cô gái khác, tôi
nhận thấy sự ghen tị
trong mắt cô ấy, khi
anh ấy nhìn cô ấy, tôi
lại thấy nụ cười trong
mắt cô ấy. Nhìn cô ấy
trở thành một sở thích
của tôi, giống như cô
ấy thích nhìn anh ấy
vậy.
Một ngày, cô ấy không
xuất hiện nữa, tôi cảm
thấy như có gì đó trống
vằng vậy. Tôi không thể
giải thích nổi cảm giác
của mình lúc đó , cảm
thấy như là khó chịu
lắm vậy, bữa đó đội
trưởng cũng không
tới , tôi tới lớp của 2
người, đứng ở ngòai và
nhìn thấyanh ấy đang
la mắng cô ấy. Mắt cô
ấy ngân ngấn nước khi
anh ta đi. Ngày hôm
sau, tôi thấy cô ấy trở
lại bình thường, vẫn
ngồi đó và ngắm anh
ta. Tôi đi ngang qua cô
ấy và cười, tôi viết một
lời nhắn và đưa cho cô
ấy, cô ấy hơi ngạc
nhiên, cô ấy nhìn tôi ,
cuời rồi nhận mảnh
giấy . Ngày hôm sau, cô
ấy xuất hiện, đưa tôi
mảnh giấy rồi đi
“ Trái tim của chiếc lá
quá nặng nề, gió không
thể thổi đi được đâu”
“ Không phải tại vì trái
tim chiếc lá quá nặng
nề. Nó bởi vì chiếc lá
không muốn rời khỏi
cây”
Tôi trả lời lời nhắn của
cô ấy như vậy và dần
dần cô ấy đã chấp nhận
những món quà và điện
thọai của tôi. Tôi biết
người cô ấy yêu không
phài là tôi. Nhưng tôi
có linh cảm là một
ngày nào đó tôi có thể
làm cho cô ấy thích tôi.
Trong vòng 4 tháng ,
tôi công khai tình cảm
của tôi với cô ấy không
dưới 20 lần . Mỗi lần
như vậy, cô ấy đều
chuyển đề tài, nhưng
tôi không bỏ cuộc. Nếu
tôi đã quyết định muốn
có cô ấy, tôi sẽ làm mọi
cách để cô ấy thích tôi.
Tôi không thể nhớ nổi
là tôi đã tỏ tình với cô
ấy bao nhiêu lần. Mặc
dù cô ấy lảng tránh
nhưng trong lòng tôi
vẫn nuôi hi vọng, hi
vọng một ngày cô ấy sẽ
chịu làm bạn gái của
tôi.
Một hôm tôi gọi điện
cho cô ấy nhưng cô ấy
không nói gì cả. tôi hỏi
cô ấy “em đang làm gì
vậy, sao em không nói
gì hết vậy”, cô ấy nói “
Đầu của em đau lắm”
“hả?” “đầu em đau
lắm” cô ấy lặp lại to
hơn. Tôi cúp máy và vội
vàng đón taxi đến nhà
cô ấy, khi cô ấy vừa ra
mở cổng, tôi ôm ghì cô
ấy vào lòng….và từ
hôm đó…chúng tôi là
một cặp
Vậy lá rời cây là vì gió
thổi đi hay vì cây đã
không giữ lá lại?